Bà Phó vô cùng đau khổ. Hy vọng cháu trai của bà tan biến khi bà kịp ăn mừng.
- Thanh Luân, rốt cuộc chuyện gì xảy ? Con đưa Thi Vũ đến ? Tại con bé ảnh hưởng nặng nề như ?
Bà Phó nắm lấy tay áo của Phó Thanh Luân và đ.ấ.m , nước mắt giận dữ chảy dài má.
- Đây là con của con và phụ nữ của con. Đây là cách con bảo vệ họ ? Đàn ông trong gia đình Phó giống như con. Con thực sự làm chúng thất vọng! Thi Vũ chịu đựng quá nhiều. Làm thể giải thích với nhà thông gia đây?
Phó Thanh Luân để bà Phó tiếp tục đ.ấ.m . Đó là của khi đứa bé mất. Lỗi của khi mất con. Nếu đưa Lâm Thi Vũ đến đó vì Lục Kỳ Nhi, thì tất cả những chuyện sẽ xảy .
Anh thể cảm nhận đứa bé khao khát đến thế giới đến mức nào, tuy nhiên…
- Bà Phó, Phó thiếu gia, đừng quá buồn. Thiếu phu nhân vẫn còn trẻ. Chỉ cần cô chăm sóc bản , cô thể sinh con nữa. - Bác sĩ an ủi họ.
Lúc , y tá đẩy Lâm Thi Vũ ngoài.
Phó Thanh Luân lập tức đến bên cạnh Lâm Thi Vũ. Mắt cô nhắm nghiền và khuôn mặt vô cùng nhợt nhạt.
Y tá đẩy cô phòng bệnh.
…
Bà Phó giường bệnh và nắm lấy tay Lâm Thi Vũ. Nước mắt chảy dài má, bà an ủi.
- Thi Vũ, đứa bé mất . Có vẻ như gia đình chúng duyên với nó. Bây giờ con đừng nghĩ gì cả. Hãy nghỉ ngơi , ? Con chăm sóc bản . Sảy t.h.a.i hại cho cơ thể phụ nữ, con cần kiêng cữ một tháng để hồi phục.
Lâm Thi Vũ nhắm mắt . Có vẻ như cô ngủ , tuy nhiên, nước mắt vẫn tiếp tục chảy từ khóe mắt nhắm nghiền.
Phó Thanh Luân bên cạnh giường. Anh từ từ vươn tay trái , chạm mặt cô.
Tuy nhiên, khi tay chỉ còn cách mặt cô một centimet, tay đột nhiên dừng giữa trung. Anh siết chặt nắm tay khi thấy những giọt nước mắt của cô. Nhìn thấy cô , trái tim tan nát thành hàng triệu mảnh vụn.
Anh dám chạm cô.
Cô ở gần, nhưng xa.
Cô rằng những yêu sẽ thể đến cuối cùng…
Cô : “Chúng ly hôn …”
Ly hôn…
Mắt Phó Thanh Luân đỏ hoe, khuôn mặt u sầu và tràn đầy đau khổ. Anh tự căm ghét bản đến mức chỉ tự kết liễu đời .
- Phó thiếu gia. - Bác sĩ đến gần .
- Cánh tay của vẫn thương. Viên đạn vẫn còn trong thịt, cần phẫu thuật để lấy viên đạn ngay lập tức, nếu cánh tay của sẽ liệt.
Mặc dù bà Phó trách mắng Phó Thanh Luân nhiều , nhưng bà và .
- Thanh Luân, sẽ ở đây chăm sóc Thi Vũ. Con phẫu thuật .
Dù nữa, vẫn là con trai của bà.
Phó Thanh Luân nhúc nhích, mà tiếp tục chằm chằm phụ nữ, rời .
Lâm Thi Vũ mở mắt, cũng mở miệng gì. Có vẻ như cô thực sự ngủ .
Bà Phó che miệng bằng tay. Bà Thanh Luân đang chờ đợi một lời quan tâm từ Thi Vũ.
Chỉ cần Thi Vũ bảo phẫu thuật, sẽ lập tức .
Tuy nhiên, Thi Vũ vẫn im lặng.
Phó Thanh Luân trông vô cùng tiều tụy. Máu cánh tay của đông thành một mớ hỗn độn kinh khủng. Tóc mái của rũ xuống che khuất khuôn mặt. Anh mỉm yếu ớt. Bây giờ đứa bé mất, chỉ thể bù đắp cho cô bằng cách hy sinh cánh tay của .
Vì cô đang đau khổ, sẽ ở bên cạnh cô và chia sẻ gánh nặng.
Con yêu, bố và yêu con.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-402-gio-thi-dua-be-da-mat-roi.html.]
Trong căn hộ Champagne.
Trong phòng, ánh đèn mờ ảo tủ chiếu sáng tạo nên một khí ấm áp và mật.
Cơ thể vạm vỡ của đàn ông áp sát cơ thể phụ nữ. Chiếc chăn phủ lên cả hai , đôi môi đàn ông liên tục hôn lên đôi môi đào của phụ nữ, hành động như một con thú hoang dã giường.
Lúc , một tiếng chuông điện thoại vang lên. Người đàn ông cuộc gọi đến.
Lông mi của Đường Mạt Nhi khẽ rung động và cô mở mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, đôi lông mày thanh tú hảo như một tác phẩm nghệ thuật, tuyệt vời như hoa hải đường và quyến rũ đàn ông.
Cô đặt tay lên n.g.ự.c rộng của và thì thầm nhẹ nhàng.
- Anh yêu, điện thoại của ...
Cố Mặc Hàn ngừng hôn cô và ôm lấy cơ thể mềm mại như con rắn nhỏ của cô.
- Đợi một chút...
Anh cuối cùng cũng dừng hai phút và vuốt tóc mái của phụ nữ. Lau mồ hôi trán cô, hôn cô xuống mép giường.
- Alo...
Giọng của đàn ông khàn khàn, pha chút gợi cảm. Phần của vẫn trần truồng và vài vết xước đỏ da. Cơ bắp vai và lưng của săn chắc, cơ thể mạnh mẽ và trông cực kỳ gợi cảm.
Trên lấm tấm mồ hôi, những giọt mồ hôi nhỏ li ti trán. Anh trông hoang dã và bất kham, càng khiến trở nên hấp dẫn hơn.
Khi sức nặng biến mất, Đường Mạt Nhi thở hổn hển và cuộn . Cô cảm thấy kiệt sức.
Cô trải nghiệm ham t.ì.n.h d.ụ.c mãnh liệt của trong đêm tân hôn. Anh thực sự thuộc loại mạnh mẽ và bền bỉ như ch.ó sói.
- ... Được . - Cố Mặc Hàn lẩm bẩm bằng giọng trầm và ném điện thoại xuống giường. Anh dậy và bên giường, lấy khăn giấy lau cho phụ nữ.
- Mạt Nhi, cần đến bệnh viện. Em ở nhà nghỉ ngơi nhé. - Anh thì thầm tai cô.
Bệnh viện?
Đường Mạt Nhi cảm thấy khó hiểu. Cô lo lắng hỏi.
- Có chuyện gì ? Ai đang ở bệnh viện? Chuyện gì xảy ?
Mặc dù Cố Mặc Hàn biểu lộ nhiều cảm xúc khuôn mặt, nhưng hàm răng nghiến chặt và sự căng thẳng của cho thấy sự lo lắng của .
- An An và Lâm Thi Vũ đều đang viện. An An đâm, còn Lâm Thi Vũ dường như sảy thai.
- Cái gì?!!! - Đường Mạt Nhi lập tức bật dậy khỏi giường.
Cả Thi Vũ và An An đều đang viện ?!
Chỉ trong vài giây, mắt cô đỏ hoe vì hoảng sợ.
- Chuyện gì xảy ? Em sẽ đến bệnh viện với . Em ngay bây giờ!
Cố Mặc Hàn vuốt ve làn da ửng hồng của cô và trấn an.
- Mạt Nhi, . Anh thể đưa em đến đó, nhưng em .
Mũi cô nghẹt và mắt cô đỏ hoe, rõ ràng là cô sắp .
- Ừm, em sẽ , em hứa sẽ . - Đường Mạt Nhi gật đầu lia lịa, mặc dù môi cô vẫn run rẩy.
Cố Mặc Hàn lấy một chiếc áo khoác đen khoác lên cô, che hình mảnh mai và những dấu vết tình yêu khắp cô. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
- Đi thôi.
…
Tại bệnh viện.
Cố Mặc Hàn đưa Đường Mạt Nhi đến bệnh viện. Khi đến lối hành lang, Cố Mặc Hàn thấy một bóng u sầu đó một .
Phó Thanh Luân.