Chắc hẳn cô sợ hãi, tương lai sẽ .
Mạt Nhi của .
Cố Mặc Hàn duỗi dài đôi chân, lặng lẽ theo Đường Mạt Nhi.
…
Đường Mạt Nhi cuối cùng cũng nhận lạc khỏi nhà, nhưng quá muộn. Ôi ! Cô nhanh chóng , tìm đường về, nhưng thật khó để định hướng trong một biển bóng tối vô tận.
Sau vụ t.a.i n.ạ.n xe , cô rút kinh nghiệm và dám lạc bất cẩn nữa.
Tuy nhiên, ngờ rằng, ngay khi , cô chỉ bước sâu hơn đường phố chính.
Vì mất thị lực và thể thấy gì phía , cô chỉ thể vươn tay để dò tìm chướng ngại vật. Không ngã nữa, bước chân cô nhỏ nhẹ và cẩn thận.
- Thần Nghị. - Cô khẽ gọi tên em trai .
Đột nhiên, tiếng phanh xe rít lên chói tai, cô sắp xe tông ngay lập tức.
Tiếng động đó từ đến?
Cô sợ hãi và lập tức dừng bước, im như tượng, như con nai đèn pha chiếu .
Chiếc xe phanh gấp, chủ xe hạ cửa kính xuống và thò đầu vẻ bực bội.
- Cô ơi, là cô nữa! Mới hôm còn xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, giờ cô băng qua đường bừa bãi nữa. Cô mù ? Nếu rõ thì đừng lung tung gây phiền phức cho khác nữa! Hãy trân trọng cuộc sống của hơn một chút!
- Ồ. - Đường Mạt Nhi khẽ đáp và rời .
“…”
Chủ xe phát hiện Đường Mạt Nhi một ngã tư đường nhiều xe cộ tới lui. Ngã tư đầy đèn giao thông và xe cộ ùn tắc.
Cô đang tự tìm đến tai họa khi chọn cách băng qua đường ở đó.
Người lái xe định gọi cô nhưng đột nhiên nhận một đàn ông đang bám theo phía . Người đàn ông mặc áo khoác đen, gió đêm thổi tung chiếc áo, vẻ ngoài điển trai toát lên khí chất cuốn hút, khiến thường thể với tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-371-ca-thanh-pho-im-lang.html.]
Cố Mặc Hàn?
Chính là Cố Mặc Hàn!
Đường Mạt Nhi băng qua đường một cách nguy hiểm, khiến các xe phía đều phanh gấp, đạp mạnh chân phanh. Những ai kịp dừng đều gặp t.a.i n.ạ.n va chạm đuôi xe.
Các chủ xe vội vàng hạ cửa kính xuống, c.h.ử.i rủa nhưng đó là khi họ nhận Cố Mặc Hàn. Những lời giận dữ tan biến im lặng.
Người đàn ông thanh tẩy bộ Diệp Thành và lòng kính trọng dành cho ăn sâu tâm trí họ.
Và thế là, ánh đèn neon rực rỡ của thành phố dọc theo ngã tư đông đúc, tất cả các phương tiện đều dừng . Mọi dọc các con phố đều ngoái , giữa lòng đường đông đúc, một cô gái đang loạng choạng bước , sợ rằng sẽ ngã. Một đàn ông đang theo phía và che chở cho cô mà cô thậm chí hề .
Dáng vẻ im lặng nhưng đầy uy nghiêm của khiến cả thành phố như ngưng đọng.
Yên tĩnh đến nỗi chỉ tiếng bước chân của cô là thấy.
- Trời ơi, chẳng đó là Cố Mặc Hàn và Đường Mạt Nhi ? Mau lên, mau lấy điện thoại phim !
- Mọi xem , Chủ tịch Cố thể hiện tình cảm công khai !
- Đường Mạt Nhi quả là đáng gờm, Chủ tịch Cố đính hôn với Lục Kỳ Nhi mà vẫn chiều chuộng cô đến thế.
Mùa thu mới bắt đầu và trời lất phất mưa, Cố Mặc Hàn mang theo một chiếc ô đen lớn. Vừa thấy những hạt mưa nhẹ đầu tiên, lập tức mở ô , che chắn đầu Đường Mạt Nhi từ phía , đảm bảo thể mảnh mai của cô ướt.
Những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống bên chân cô, nhưng một giọt mưa nào rơi cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn đầy sự bất lực và buồn bã, nhưng điều đó ngăn cản cô trở nên xinh như một đóa hoa che chở. Lúc , chiếc ô đen che chở cô khỏi cơn mưa chính là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của họ.
Đường Mạt Nhi băng qua đường và hề chuyện gì đang xảy xung quanh vì cô mất thị lực. Cô xoa xoa cái bụng đói meo bằng đôi tay nhỏ bé của , cô đói lả.
Mùi thơm ngon của kẹo bông gòn xộc mũi, và cô nhận đang thèm kẹo bông gòn kinh khủng.
Dừng , giọng của cô khẽ thì thầm.
- Ông chủ, ông thể cho cháu một phần kẹo bông gòn ạ?
Cố Mặc Hàn quan sát cô từ phía , cô thấy gì mặt nên đang chuyện với một cột điện.
Chủ nhân thực sự của quầy kẹo bông gòn ở xa cô. Vì trời mưa, ông chủ bắt đầu thu dọn đồ đạc và về nhà.