Đồng t.ử đen của Cố Mặc Hàn lập tức co , vội vã lao tới.
- Mạt Nhi, em xuống khỏi giường? Quay đây uống t.h.u.ố.c giải độc .
Đường Mạt Nhi ban công, cơn gió lạnh ngoài trời thổi tung chiếc váy dài của cô, hình yếu ớt như một con diều, chao đảo chút sức lực.
Quay , cô liếc với ánh mắt sắc lạnh.
- Cố Mặc Hàn, lấy nửa viên t.h.u.ố.c ở ? Anh thực sự định sự thật cho em ?
Cố Mặc Hàn mím môi lạnh lùng, đáp bằng giọng trầm.
- Đừng lo chuyện đó, đây .
- Đứng yên, đừng nhúc nhích!
Đường Mạt Nhi duỗi bàn tay tái nhợt , viên t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay cô, chỉ cần cô nhúc nhích một chút thôi, t.h.u.ố.c giải độc sẽ rơi xuống đài phun nước bên .
Thuốc giải độc sẽ tan trong nước, biến mất dấu vết.
Khí chất lạnh lùng của Cố Mặc Hàn lập tức bùng lên, áo sơ mi vẫn còn ướt sũng, dính chặt ngực, ôm sát lấy cơ bắp cuồn cuộn của . Anh nuốt nước bọt và chằm chằm cô.
- Đường Mạt Nhi, đừng làm ầm ĩ nữa. Thuốc giải độc duy nhất cho loài hoa tình yêu là viên t.h.u.ố.c em đang cầm tay. Nếu em đ.á.n.h mất nó, sẽ chẳng còn gì nữa.
- Ha. - Đường Mạt Nhi khịt mũi khinh bỉ.
- Lục Kỳ Nhi đưa cho phần t.h.u.ố.c giải độc để đổi lấy hôn ước ? Nửa còn của t.h.u.ố.c giải độc , chỉ nó khi cưới cô thôi ?
- Đường Mạt Nhi…
Cô vặn lòng bàn tay và như , viên t.h.u.ố.c rơi thẳng xuống đài phun nước, phát tiếng “bụp” nhẹ.
Không!!
Tim Cố Mặc Hàn như ngừng đập, đập thình thịch run rẩy, lập tức lao đến mép ban công và cúi đầu. Viên t.h.u.ố.c tan trong đài phun nước.
Thuốc giải độc cũng hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-248-em-khong-can-anh-nua.html.]
Cho dù nửa t.h.u.ố.c giải độc còn , chất độc từ cây đậu tình yêu trong cô cũng thể giải độc .
Cố Mặc Hàn dang rộng hai lòng bàn tay to lớn nắm lấy vai cô, lớn tiếng kêu lên.
- Đường Mạt Nhi, em điên ? Người em đau ?
- Đau lắm, đau thật. - Đường Mạt Nhi đàn ông mặt, mắt cô lập tức rưng rưng nhưng vẫn tiếp tục mỉm , như một đóa hồng xinh .
- ? Cố Mặc Hàn, em thà chịu đau đớn còn hơn để Lục Kỳ Nhi quấy rầy! Với em, xứng đáng với tất cả những đau đớn đó!
Ngực Cố Mặc Hàn bắt đầu căng cứng.
- Cố Mặc Hàn, nghĩ đến em khi đưa những quyết định đó ? Anh thậm chí em thực sự khao khát điều gì ? Không hề nghĩ đến cảm xúc của em, đính hôn với Lục Kỳ Nhi và thậm chí còn giam giữ em trong biệt thự . Có quá tự tin, nghĩ rằng thể giải quyết chuyện? Hay mối quan hệ của chúng mong manh đến mức thể dễ dàng quên em như ? Cố Mặc Hàn, nếu đây là tình yêu của dành cho em, thì tình yêu đó thật hời hợt.
Đường Mạt Nhi mạnh mẽ đẩy và bước phòng.
Cố Mặc Hàn đuổi theo và ôm cô từ phía , kéo cô sát lòng bằng cánh tay vạm vỡ của .
- Mạt Nhi, em thể nghi ngờ thứ đời , nhưng điều duy nhất em thể nghi ngờ là tình yêu của dành cho em. Mạt Nhi, yêu em.
Anh yêu em.
Anh rằng yêu cô.
quá muộn.
- Giờ là hôn phu của Lục Kỳ Nhi , em thể đưa trở , dù dùng hết sức lực trong lễ đính hôn. Anh điều gì thực sự làm em đau lòng ? Đó là bỏ rơi em, cũng như bao khác. Đã quá muộn . Anh thể với em nữa, em cần t.h.u.ố.c giải của , và em cũng cần nữa. Chúc mừng, Cố Mặc Hàn. Từ tận đáy lòng, em chúc và Lục Kỳ Nhi hạnh phúc bên trăm năm.
Giọng cô nghẹn ngào và vô cảm.
Cố Mặc Hàn dùng ba ngón tay xoay cô , đôi mắt đỏ ngầu, nhếch mép .
- Mạt Nhi, em dám bỏ rơi ?
- Phải, em bỏ rơi , em… ừm!
Cố Mặc Hàn cúi về phía , kéo đôi môi thơm ngát của cô gần, cho cô thêm lời nào nữa.