hôn cô dù cô đợi hơn một lúc.
Tách.
Đèn tắt và căn phòng chìm trong bóng tối.
Anh cúi xuống hôn cô, mà là tắt đèn.
Lục Kỳ Nhi mở mắt , nhưng căn phòng giờ tối đen như mực.
- Anh Mặc Hàn, bật đèn lên, em thấy .
Cố Mặc Hàn , giọng lạnh lùng và đầy nguy hiểm.
- Tôi chỉ thích… làm chuyện đó khi đèn tắt thôi.
Lục Kỳ Nhi nghiêng về phía , dò dẫm tìm kiếm trong bóng tối.
- Anh Mặc Hàn, làm gì với em cũng .
Cố Mặc Hàn lùi một bước, tránh chạm cô.
- Tôi tắm .
…
Lục Kỳ Nhi đợi trong phòng, năm phút trôi qua mà vẫn khỏi phòng tắm.
Cô thể kìm lòng nên cửa phòng tắm và gõ cửa.
Cốc cốc.
- Anh Mặc Hàn, xong ?
Cạch.
Cửa phòng tắm mở và một luồng khí ấm áp ùa .
Trong bóng tối, Lục Kỳ Nhi thể rõ mặt , nhưng cô vẫn cảm nhận vóc dáng cao lớn của khi vùi đầu vòng tay .
Nhón chân lên, cô áp môi môi .
Hơi thở của nóng bỏng và nặng nề khi đáp nụ hôn của cô trong bóng tối, tay trượt xuống .
Lục Kỳ Nhi thầm thích thú khi cảm nhận ấm từ đầu ngón tay lướt xuống thấp hơn, trêu chọc cô thương tiếc. Cô áp n.g.ự.c và kéo gần hơn.
- Anh Mặc Hàn, làm em !
Đẩy cô lên giường, đè cô xuống và x.é to.ạc quần lót của cô, xâm chiếm cơ thể cô một cách thô bạo.
…
Một giờ .
Lục Kỳ Nhi dậy khỏi giường. Căn phòng ngập tràn cảm xúc hỗn độn và mùi hương nồng nàn của d.ụ.c vọng. Họ trải qua một cuộc ái ân mãnh liệt và cô vẫn còn cảm nhận ở bên trong .
Anh còn ở trong phòng nữa.
Chịu đựng cơn đau nhức, Lục Kỳ Nhi khoác lên chiếc váy dài và mở cửa phòng. Anh Mặc Hàn rời khỏi phòng ngay khi họ ân ái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-245-duong-mat-nhi-tu-nhot-minh-trong-phong.html.]
Bên ngoài phòng, Cố Mặc Hàn mặc áo sơ mi trắng dọc lan can, thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhếch khóe môi và một cách kỳ lạ.
- Thế nào ? Cô hài lòng ?
Lục Kỳ Nhi cảm thấy má đỏ ửng và dù cô ngại ngùng, cô cũng ép buộc bản lên và làm nữa. Cô .
- Anh Mặc Hàn…
Cố Mặc Hàn cho một tay túi quần và chìa tay .
- Đưa cho liều t.h.u.ố.c giải độc.
Lục Kỳ Nhi giật lùi , như tát. Sao nghĩ đến mụ phù thủy đó ngay khi họ…
Áo sơ mi trắng và quần tây đen của phẳng phiu hảo. Vẻ mặt lạnh lùng, lời rành mạch và hề dấu vết của chuyện ân ái. Sự bình tĩnh của gần như khiến rợn .
Thật kỳ lạ, nãy giường cư xử như một khác, hôn cô say đắm khi hai thể quấn quýt trong bóng tối.
- Anh Mặc Hàn, vẫn đến thăm Đường Mạt Nhi giờ ? Tối nay là đêm đính hôn của chúng , em sẽ cho phép .
Cố Mặc Hàn nở một nụ giả tạo.
- Lục Kỳ Nhi, vị trí của . Đừng cố gắng điều khiển , chỉ vì nhượng bộ cô một chút. Tôi còn nhiều kiên nhẫn nữa, đưa t.h.u.ố.c giải độc cho ngay bây giờ, hử?
Lục Kỳ Nhi thể phản bác lập trường cứng rắn của và đành đưa t.h.u.ố.c giải độc, dù .
- Anh Mặc Hàn, em…
Cố Mặc Hàn bỏ .
Lục Kỳ Nhi bóng lưng kiên quyết của và một cảm giác kỳ lạ trong lòng, như thể cô hề sở hữu , ngay cả tất cả những gì cô làm.
Liệu cô rơi một âm mưu nào đó ?
Cô làm ?
Lục Kỳ Nhi gạt bỏ suy nghĩ đó, cho rằng đang quá nhạy cảm.
…
Vào đêm khuya, Hoắc Bắc Thần đích mở cửa biệt thự và Cố Mặc Hàn sải bước .
Anh ướt sũng, áo sơ mi trắng, quần tây và cả mái tóc ngắn dính chặt , che ánh mắt lạnh lùng và sắc bén.
- Anh Hai, cuối cùng cũng đến .
Cố Mặc Hàn mím môi, lên lầu mà cởi giày da. Đặt đôi bàn tay to lớn đặc trưng của lên tay nắm cửa, cố gắng mở cửa.
cửa khóa từ bên trong.
Anh thể mở .
Cố Mặc Hàn đầu về phía Hoắc Bắc Thần.
- Có làm việc ?
Hoắc Bắc Thần lắc đầu phủ nhận dứt khoát.
- Không em.
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất. Đường Mạt Nhi tự nhốt trong phòng.