Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 240: Chỉ Còn Vòng Tay Anh Ôm

Cập nhật lúc: 2026-01-16 13:09:17
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng .

Tai ngập tràn tiếng của cô, thể mỏng manh của cô lạnh ngắt. Hoắc Bắc Thần nhận rằng xung quanh một chiếc ô nào và cách nào để lấy .

Thôi . Không còn cách nào khác, vụng về giơ tay lên đỡ đầu Đường Mạt Nhi.

Đắm chìm trong cơn lốc cảm xúc, cô dường như để ý, hoặc lẽ cô còn quan tâm nữa.

Đường Mạt Nhi tiếp tục lâu cho đến khi cuối cùng cô kiệt sức. Quay , cô lê bước dọc bờ ao, bước chân chậm chạp và nặng nề.

Hai tay của Hoắc Bắc Thần vẫn lơ lửng giữa trung, bóng lưng cô và cảm thấy phần khó chịu. Người phụ nữ thật bất lịch sự, thậm chí thèm cảm ơn .

Họ bộ trở đường phố và Hoắc Bắc Thần đuổi theo .

- Này, Đường Mạt Nhi, lên xe , đưa cô về nhà.

Đường Mạt Nhi dùng hai cánh tay mảnh khảnh của giữ chặt lấy thể, gãi làn da mỏng manh lớp áo. Dường như cô thấy gì. Cô tiếp tục bước về phía đầu .

- Này, Đường Mạt Nhi, cô ? Mưa càng lúc càng nặng hạt, hơn hết là cô nên lên xe ! - Hoắc Bắc Thần chạy đến và nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Đường Mạt Nhi.

Đường Mạt Nhi đẩy bằng tất cả sức lực và bắt đầu chạy.

Rít!

Một chiếc xe lao từ bóng tối và lái xe đạp phanh gấp. Chiếc Aston Martin sang trọng dừng chỉ cách Đường Mạt Nhi vài centimet, suýt chút nữa thì đ.â.m trúng cô.

Đường Mạt Nhi ngã xuống đất một cách t.h.ả.m hại.

Trong chiếc xe sang trọng, do mưa lớn, cần gạt nước kính chắn gió hoạt động với tốc độ cao, nhưng lái xe vẫn thể rõ đường. Với giọng lo lắng, báo cáo.

- Thưa ông, thể đ.â.m ai đó.

Ở ghế , nhiệt độ bên ngoài xuống thấp đến mức nguy hiểm, và bên trong xe cũng chẳng khá hơn. Dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, đàn ông gần như khuất trong bóng tối. Khi chiếc xe chạy ngang qua những cột đèn đường, thể thoáng thấy những đường nét hảo khuôn mặt ông.

Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi đen phẳng phiu và chiếc quần tây ôm sát đôi chân dài, đôi mắt đen láy sắc bén và tập trung như chim ưng trong đêm tối. Chỉ cần thoáng qua, thể nhận ông nhiều kinh nghiệm sống, điều hun đúc nên vẻ ngoài lạnh lùng và tàn nhẫn của ông.

- Đi xem thử . - Người đàn ông lệnh một cách vô cảm.

- Đã hiểu. - Người lái xe định mở cửa xe thì Hoắc Bắc Thần xuất hiện và bế Đường Mạt Nhi lên khỏi mặt đất. Không cho cô cơ hội từ chối, bế cô và đặt trong chiếc Ferrari của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-240-chi-con-vong-tay-anh-om.html.]

- Thưa ông, đó đưa .

- Hừ. - Người đàn ông dường như quan tâm.

- Vậy thì lái xe .

Đường Mạt Nhi vẫn trong vòng tay của Hoắc Bắc Thần khi chiếc xe sang trọng chạy ngang qua hai .

Trong chiếc xe thể thao Ferrari.

Hoắc Bắc Thần đặt Đường Mạt Nhi lên ghế phụ. Trong tình trạng hiện tại, cô ướt sũng từ đầu đến chân, trông tiều tụy và đáng thương, khác với vẻ ngoài thường ngày của cô. Không chỉ , những vết thương khắp cơ thể cô đỏ ửng, loang lổ, tương phản rõ rệt với làn da trắng hồng của cô.

Không vùng nào cụ thể thương vì dường như khắp cô đều . Những vết rách và vết cắt đẫm m.á.u rải rác khắp các ngón tay và bàn chân, do thương ở ao đó. Cộng thêm những gì xảy với chiếc Aston Martin , đầu gối cô trầy xước và chảy máu.

Khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thở dài ngao ngán. Trên khuôn mặt nhỏ bé của cô những vết m.á.u nhỏ khi cô thẫn thờ ghế phụ. Mái tóc ướt bết, rối bời che phủ hơn nửa khuôn mặt tái nhợt của cô, và cô rên rỉ đau đớn.

- Đau quá, đau thật…

- Này, Đường Mạt Nhi, đau ở ? Nói rõ cho để giúp. - Hoắc Bắc Thần mắt cô với vẻ hoảng loạn.

thật sự rối bời. Cứ cái cách cô hành xử như một điên lúc nãy, suýt xe tông c.h.ế.t! Cô đang nghĩ cái quái gì !

Anh thích cái vẻ kiêu ngạo của cô hơn nhiều.

Toàn Đường Mạt Nhi đau nhức, cô cảm thấy như thứ gì đó đang ăn mòn m.á.u thịt và gặm nhấm xương cốt . Đau quá. cô vẫn thể ngừng gãi sâu da, xuyên qua lớp da lạnh giá để gãi đến chảy máu. Cô cần gãi cho , nó đang khiến cô phát điên!

Chẳng mấy chốc, nhiều vệt m.á.u hơn xuất hiện cổ trắng nõn của cô, tạo thành những vết lằn làn da vốn tì vết đó.

Nhìn thật đau lòng.

Nắm lấy cổ tay cô, Hoắc Bắc Thần cho phép cô gãi thêm nữa.

- Dừng gãi , Đường Mạt Nhi. Cô làm ? Cô còn quan tâm đến bản nữa ? Cô gãi nhiều đến nỗi da cô rách toạc và chảy m.á.u .

Đường Mạt Nhi rùng nhưng đáp . Tất cả những gì còn trong tâm trí cô là cái ôm ấm áp, che chở quen thuộc của một nào đó. Cô nhớ mùi hương của khi kéo cô lòng, cảm giác đôi môi khi hôn cô, cách đút cho cô ăn và chăm sóc cô, giọng trầm ấm của

Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Loading...