Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1414: Không Ai Có Thể Mang Cô Ấy Đi, Cô Ấy Là Của Ta

Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:06:53
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên gương mặt Lục Dạ Minh chỉ hiện lên một nụ khẩy đầy khiêu khích.

- Vậy thì nếu tìm thấy em gái ? Anh mang cô ư? Anh chẳng qua chỉ là kẻ bại trận tay thôi. Sáu năm tống khứ , và giờ đây cũng thể dễ dàng tống khứ thứ hai.

Giọng điệu của trầm thấp, đầy từ tính, ngạo mạn và ngang tàng.

Đông Phương Vũ nhướng mày, tay lười biếng xoay xoay chiếc bút máy.

- Anh đúng là giỏi khoác lác thật đấy. Sáu năm ... nghĩ rằng giam cầm ... chỉ bằng sức lực của riêng thôi ?

- Hừ. - Lục Dạ Minh nheo mắt , giọng càng trở nên trầm hơn.

- Đông Phương Vũ, đang nhắc chuyện bại trận tay một phụ nữ, và mất trắng tất cả thứ ?

Vào thời điểm đó, Đông Phương Vũ là Cửu U Vương quyền uy vô song, nắm trong tay bộ Cửu U; trong khi Lục Dạ Minh vẫn chỉ là Tây Công tước.

Nếu Đông Phương Vũ giam cầm, thì chừng chính Cửu U mới là kẻ thôn tính Quốc gia A thì ?

Đáng tiếc , Đông Phương Vũ gục ngã tay một phụ nữ. Ngã từ đỉnh cao quyền lực xuống tận đáy sâu tăm tối của chốn lao tù. Mọi quyền thế và tham vọng của đều phụ nữ chôn vùi . Cảm giác cứ như thể tất cả những chuyện đó chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Khi cái tên phụ nữ nhắc đến, ánh mắt Đông Phương Vũ khẽ cụp xuống.

- Cô giờ thế nào ?

- Tại cho chứ? - Lục Dạ Minh hỏi ngược .

Đông Phương Vũ ném mạnh chiếc bút máy xuống bàn, tạo nên một tiếng "cạch" vang dội. Chiếc bút lăn dài mặt gỗ khi phắt dậy.

- Lục Tổng thống, trán làm thế ? Bị phụ nữ đ.á.n.h trúng ? Chà chà, chẳng lẽ trong sáu năm kể từ cuối gặp , đ.á.n.h mất sự trinh trắng của ? Cuối cùng thì cũng kiếm một phụ nữ ?

Đông Phương Vũ nở một nụ đầy vẻ ranh mãnh.

- Người phụ nữ nào mà dám đ.á.n.h chứ? Cô đang ở trong phòng ? Để giúp dạy cho cô một bài học nhé!

Với những bước chân nhanh nhẹn, Đông Phương Vũ rời khỏi thư phòng và thẳng về phía phòng ngủ của Lục Dạ Minh.

Ánh mắt Lục Dạ Minh tối sầm . Gã Đông Phương Vũ cứ coi nơi đây như nhà riêng của , đến thì đến, thì . Ngay giây tiếp theo, Lục Dạ Minh lao vút , một tay tóm chặt lấy vai Đông Phương Vũ.

Đông Phương Vũ dừng , hề né tránh Lục Dạ Minh. Ngay khoảnh khắc Lục Dạ Minh xông về phía , bàn tay đang nắm giữ vài cây kim của chĩa thẳng tim Lục Dạ Minh.

Thế nên, ngược chính Lục Dạ Minh mới là nghiêng sang bên để tránh đòn tấn công đó.

Phan Mân vội vã chạy tới. Sắc mặt biến đổi khi thấy những cây kim xuyên thủng cánh cửa dày dặn của thư phòng. Thủ đoạn của Đông Phương Vũ quả thực ngày càng trở nên xảo quyệt và hiểm độc hơn xưa!

Một tiếng huýt sáo sắc lẹm vang lên từ Phan Mân, ngay lập tức, còi báo động trong cung điện rú lên inh ỏi. Khi tiếng còi chói tai dứt, một toán thị vệ đông đảo ầm ầm xông tới.

Đông Phương Vũ liếc xéo Lục Dạ Minh.

- Chậc chậc, gọi viện binh vì đ.á.n.h ? Thật vô vị. Lần khác sẽ tìm tính sổ .

Nhanh tựa bóng ma, Đông Phương Vũ biến mất để chút dấu vết nào.

Phan Mân lập tức định đuổi theo.

- Không cần đuổi theo .

- Điện hạ, Đông Phương Vũ cực kỳ nguy hiểm, thể tự do cung điện bất cứ lúc nào. Nếu cứ tiếp diễn thế , sẽ sớm phát hiện rằng Quân tiểu thư đang ở nơi đây mất.

Với vẻ mặt nghiêm trọng, Phan Mân thêm.

- Đông Phương Vũ và Quân tiểu thư đều là những kẻ tầm thường. Bọn họ thể suy luận chuyện chỉ từ những manh mối nhỏ nhặt nhất. E rằng sớm muộn thì phận của Quân tiểu thư cũng sẽ bại lộ thôi.

Đôi lông mày của Lục Dạ Minh khẽ rung lên, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo.

- Vậy thì chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc khiến biến mất .

- Điện hạ, định làm gì?

- Đông Phương Vũ đang nhớ cô em gái của lắm đúng ? Hãy tung tin đồn rằng em gái đang ở tại Khổng Tước Đài . Ta sẽ đảm bảo rằng một khi đặt chân đến đó, sẽ bao giờ thể rời nữa.

- liệu Đông Phương Vũ tin lời đó ?

Trong đôi mắt của Lục Dạ Minh ánh lên vẻ khinh miệt.

- Đừng lo. Đông Phương Vũ yêu thương em gái đến mức, dù nghi ngờ điều gì nữa, vẫn sẽ xuất hiện. Hơn nữa, cũng chẳng hề lừa dối . Hãy sai sắp xếp để Quân Hi Thanh chuyển ngay đến Khổng Tước Đài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1414-khong-ai-co-the-mang-co-ay-di-co-ay-la-cua-ta.html.]

Phan Mân sững sờ. Bệ hạ định lợi dụng Quân tiểu thư làm mồi nhử để đối phó với Đông Phương Vũ ? Với tư cách là nắm quyền, đây quả là phương án tối ưu nhất đối với Lục Dạ Minh. Thế nhưng, nếu đẩy Quân tiểu thư tuyến đầu, cô sẽ vô tình trở thành kẻ trực tiếp kết liễu chính của .

Nếu Quân tiểu thư phát hiện rằng chính tay cô gây nên cái c.h.ế.t của Cả, cô chắc chắn sẽ suy sụp .

- Thưa chủ thượng, Quân tiểu thư ... - Phan Mân định mở lời thì khựng .

Sắc mặt Lục Dạ Minh chợt sa sầm, đôi mày khẽ cau . Tuy nhiên, nét mặt nhanh chóng dịu đôi chút.

- Cô từng Cả. Trong quá khứ cô từng , và trong tương lai cũng sẽ chẳng bao giờ . Không một ai thể cướp cô khỏi . Cô là của . Ta sẽ bù đắp cho cô . Mọi chuyện vẫn vẹn nguyên như cũ.

- Vâng, thưa Điện hạ.

...

Trong suốt cuộc tranh luận đầy khiêu khích , Quân Hi Thanh vẫn luôn ở yên trong phòng ngủ. Cánh cửa mở , và Lục Dạ Minh sải bước bước .

Anh bên cạnh cô và âu yếm vuốt ve mái tóc cô.

- Thanh Thanh , thư ký đặt bàn . Chúng thể ăn tối ngay bây giờ.

Vẻ mặt Quân Hi Thanh thật bình thản.

- Tôi thể từ chối ?

- Không .

- Ồ, thì thôi.

Tại một nhà hàng kiểu Tây.

Lục Dạ Minh đưa cô thưởng thức món Tây. Dưới ánh nến lung linh huyền ảo, khung cảnh nơi đây toát lên vẻ lãng mạn vô cùng.

Dường như chẳng hề bầu khí xung quanh tác động, Quân Hi Thanh vẫn giữ sự im lặng. Cô dùng d.a.o nĩa cắt miếng bít tết một cách thật tao nhã, mà chẳng hề ngước mắt lấy một .

Lục Dạ Minh chăm chú ngắm cô. Hàng mi cô khẽ rũ xuống, để lộ gương mặt tinh xảo, trong trẻo và tì vết.

Cô thật sự tĩnh lặng.

Chẳng hiểu , cảm thấy sự tĩnh lặng phần thái quá.

lúc đó, Quân Hi Thanh đặt bộ d.a.o nĩa xuống.

- Tôi vệ sinh một chút.

- Anh sẽ cùng em. - Lục Dạ Minh định dậy.

Quân Hi Thanh khẽ nhếch mép .

- Gì cơ? Chính Tổng thống đại nhân đây đích giám sát ngay cả khi chỉ vệ sinh thôi ? Chẳng cắt cử hai tên vệ sĩ theo như hình với bóng còn gì?

Vẻ mặt Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ ôn hòa, nhưng ẩn chứa đó chút bất mãn. Thế , Quân Hi Thanh bước , hướng về phía nhà vệ sinh.

Hai tên vệ sĩ liền bám sát theo cô.

Sau khi Quân Hi Thanh rời , Lục Dạ Minh nâng ly rượu vang chân dài lên, thản nhiên xoay nhẹ thứ chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh bên trong.

Anh chẳng hề cảm thấy làm điều gì sai trái cả.

Quyền lực, thù hận, tham vọng, d.ụ.c vọng và cả nỗi bất an - tất cả cùng hòa quyện, phản chiếu trong đôi mắt . Anh giống như gã Đông Phương Vũ đa cảm - kẻ đ.á.n.h mất tất cả chỉ vì một phụ nữ.

Giữa và Đông Phương Vũ, vốn dĩ luôn là một cuộc chiến sinh tử. Nếu tay hạ sát Đông Phương Vũ, thì chính sẽ thủ tiêu.

Đây là cuộc chiến giữa những đàn ông.

Anh sẽ vì Quân Hi Thanh mà đổi bất cứ điều gì trong cuộc chiến . Tuy nhiên, kể từ giờ phút , sẽ dốc hết sức để đối xử thật với cô. Anh sẽ bao dung cho tính khí của cô, cưng chiều và trân trọng cô hết mực. Cô là Thánh nữ Cửu U nào đó; cô chính là Hoàng hậu của .

lúc , một giọng ngọt ngào vang lên.

- Tổng thống Lục, thật là trùng hợp khi gặp ở đây.

Lục Dạ Minh ngước mắt lên và thấy Mộ Yên Yên đang bước về phía .

Hôm nay, Mộ Yên Yên diện một chiếc váy màu hồng cùng đôi giày cao gót. Mái tóc đen nhánh, đáng yêu của cô xõa dài bờ vai, đôi mắt trong veo thì chăm chú thẳng . Quả nhiên chính là Mộ Yên Yên.

Loading...