Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1413: Gọi Chính Em Gái Mình Là "Bé Cưng"
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:43:49
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vật mà cô nhặt lên chính là chiếc ngọc bội ; trong cơn giận dữ, Quân Hi Thanh ném mạnh nó trán Lục Dạ Minh.
Thật bất ngờ, hề né tránh. Chiếc ngọc bội rơi xuống tấm t.h.ả.m lông cừu mềm mại sàn, còn trán thì bầm tím và rỉ máu.
Trừng mắt đầy giận dữ, lồng n.g.ự.c Quân Hi Thanh phập phồng dữ dội. Chưa bao giờ cô căm ghét một đến thế !
Cô hề mang thai.
Tại cứ nhất quyết bắt cô m.a.n.g t.h.a.i chứ?
Tại cô sinh con cho ?
Bầu khí trong phòng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Người thể rõ mồn một tiếng thở dốc nặng nề của Quân Hi Thanh khi cô đó, hai nắm tay siết chặt. Trái ngược , Lục Dạ Minh tỏ bình thản, điềm tĩnh và vô cảm.
- Có chuyện gì ?
Cánh cửa phòng bật mở, Phan Mân và Băng Băng vội vã chạy ùa .
- Trời đất ơi, thưa Đức vua! Ngài thương !
Vừa thấy vết thương đang rỉ m.á.u trán Lục Dạ Minh, Phan Mân liền vội vã chạy lấy hộp cứu thương.
Trong khi đó, Quân Hi Thanh vẫn siết chặt nắm tay.
- Mau sai lấy t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp cho ! Tôi cần uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp ngay lập tức!
Lục Dạ Minh vẫn đó lặng lẽ, dùng đôi mắt sâu thẳm của bình thản quan sát cô.
- Em mắng , còn đ.á.n.h nữa. Chắc cơn giận của em cũng nguôi ngoai phần nào chứ? Vậy thì đừng mấy lời trẻ con như chuyện uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nữa. Anh với em , nếu em mang thai, cứ việc sinh đứa bé . Anh sẽ chăm sóc chu cho cả em và đứa bé.
Gã đàn ông thật ? Đôi mắt Quân Hi Thanh đỏ ngầu lên vì giận dữ. Rõ ràng là sẽ đời nào chịu đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho cô.
Đây là hoàng cung, là lãnh địa của . Nếu ở đây t.h.u.ố.c tránh thai, thì chắc chắn sẽ chẳng viên t.h.u.ố.c nào cả.
Nếu cô lỡ mang thai...
Đối với một phụ nữ ở độ tuổi của cô, việc m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vô cùng dễ dàng. Không chỉ , kỳ kinh nguyệt gần nhất của cô cũng kết thúc một thời gian . Hiện tại chính là giai đoạn dễ thụ t.h.a.i nhất của cô.
Không! Cô tuyệt đối mang thai! Những ngón tay bấm sâu da thịt, Quân Hi Thanh siết chặt nắm đấm, hình mảnh mai run lên bần bật.
- Tôi rời khỏi nơi . Tôi sẽ lời . Kể từ giờ phút , sẽ tránh xa thật xa.
- Lục Dạ Minh, xin đầu hàng sự điên cuồng của . Tôi đủ sức để đối đầu với , nên sẽ trốn thật kỹ để tránh mặt .
Lục Dạ Minh nhếch mép khẩy. Vệt m.á.u đang rỉ xuống từ trán khiến trông càng thêm lạnh lẽo và tàn độc. Anh bước hai bước tới gần, dùng những ngón tay thon dài nâng cằm cô lên.
- Thanh Thanh , em thôi ngây thơ ? Anh từng buông tha cho em một , nhưng em tự tìm đường về bên . Anh sẽ bao giờ buông tay em thêm nào nữa . Dù là bây giờ, trong tương lai, mãi mãi về .
- Anh thế là ý gì? Anh định giam cầm để biến thành nô lệ t.ì.n.h d.ụ.c của ? Hay là biến thành một con gà đẻ trứng cho ?
- Thanh Thanh . - Lục Dạ Minh vươn tay vuốt ve mái tóc cô đầy âu yếm.
- Điều đó phụ thuộc em đấy thôi. Anh vẫn giữ nguyên lời . Hãy gả cho và trở thành Hoàng hậu của . Em là thông minh, chắc hẳn em đủ sáng suốt để tự biến thành một con thú cưng vô danh phận bên cạnh chứ?
Trước những lời lẽ tàn nhẫn , trái tim Quân Hi Thanh như đóng băng . Người đàn ông đang mặt cô thật sự đáng sợ đến tột cùng. Trong cuộc giằng co , chỉ cô là kẻ đang vùng vẫy, làm loạn. Trong khi đó, gương mặt chẳng hề lộ dù chỉ một nếp nhăn cau .
Suốt cả quá trình , vẫn luôn giữ vẻ bình thản và đầy uy nghi.
- Được , đừng giận nữa nhé. Tối nay, sẽ đưa em ăn tối. Để bảo thư ký đặt bàn .
Nói đoạn, cúi xuống hôn nhẹ lên vầng trán mềm mại, thơm ngát của cô.
- Anh một cuộc họp ngay bây giờ, nên xin phép đây.
Rồi rời .
…
Anh .
Anh bỏ , cứ thế mà .
Đứng theo bóng lưng khuất dần, Quân Hi Thanh như hóa đá tại chỗ. Cô vẫn thấy tiếng bình thản lệnh ở bên ngoài.
- Cử hai vệ sĩ theo bảo vệ cô Quân, bất kể cô .
- Vâng, thưa Điện hạ.
Theo sát cô ư? Quân Hi Thanh chỉ bật . Anh tước đoạt tự do của cô, thậm chí còn cắt cử cả vệ sĩ để canh chừng cô từng bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1413-goi-chinh-em-gai-minh-la-be-cung.html.]
là một tên ác ma!
Chân Quân Hi Thanh bỗng chốc mềm nhũn, cô khuỵu gối ngã xuống t.h.ả.m trải sàn.
- Điện hạ. - Băng Băng Quân Hi Thanh với vẻ đầy lo lắng, nhưng cô làm gì đây? Cả hai họ đều bất lực như đàn ông .
Đôi tay mềm mại chậm rãi nhặt miếng ngọc bội lên, cô đưa mắt xem xét kỹ lưỡng. Nó vẫn lành lặn, hề chút nứt mẻ nào.
ngay giây tiếp theo, cô bỗng sững .
- Điện hạ, chuyện gì ạ?
Quân Hi Thanh ngước Băng Băng.
- Miếng ngọc bội là đồ giả!
…
Tại thư phòng.
Lục Dạ Minh băng sơ vết thương trán, đẩy cửa thư phòng bước .
Anh chợt khựng .
Ngay phía , Phan Mân lập tức rơi trạng thái cảnh giác cao độ. Hắn nheo mắt trong thư phòng, thấy chiếc ghế da đen của chủ nhân đang xoay lưng về phía họ. Có đang đó!
Đây là hoàng cung, và thư phòng là khu vực trọng yếu, cấm địa nghiêm ngặt. Thế mà kẻ thể dễ dàng đột nhập đây.
Không, chỉ một duy nhất làm điều đó. Đông Phương Vũ.
Phan Mân lập tức đưa tay chạm khẩu s.ú.n.g giắt bên hông. Lục Dạ Minh cất giọng mà chẳng cần đầu .
- Canh gác bên ngoài.
Nói , bước hẳn trong thư phòng và khép cửa .
Điện hạ!
Phan Mân còn kịp thốt lên lời, cánh cửa sập mạnh ngay mặt .
…
Bên trong thư phòng.
Lục Dạ Minh khẽ ngẩng cằm, cất giọng trầm thấp đầy từ tính.
- Việc đầu tiên làm ngay khi tù là tìm đến ? Sao thế, chăng lòng ?
Chiếc ghế da đen từ từ xoay , để lộ một gương mặt đến ma mị. Đông Phương Vũ khoác chiếc áo khoác da màu đen, cất lời đầy vẻ tiếc nuối.
- Việc đầu tiên làm khi tù là ghé một hộp đêm hạng sang để tìm cô ả hot nhất ở đó mà vui vẻ một phen. Tiếc , chẳng còn là “chân ái” của nữa , kể từ cái ngày tống tù sáu năm về .
Lục Dạ Minh tháo cúc áo đầu tiên chiếc sơ mi trắng, thong thả xuống ghế sofa. Anh đút tay túi quần và nhếch mép khẩy.
- À, chắc là tại , vì sắp xếp vài mỹ nhân xinh để bầu bạn với trong suốt quãng thời gian tù nhỉ.
- Ha. - Đông Phương Vũ bật đầy vẻ tà ác.
- Tôi cần mấy ả mỹ nhân tầm thường đó. Tôi “bé cưng” của cơ.
- “Bé cưng” của ư? - Lục Dạ Minh hừ lạnh.
- Gọi chính em gái ruột của là “bé cưng” ? Đông Phương Vũ, đúng là một kẻ biến thái.
- Lục Dạ Minh, chính cũng đang lòng chị gái ruột của đấy thôi. Chẳng lẽ chỉ mỗi mới quyền biến thái ?
Vừa nhắc đến chị gái của , đôi mắt hạnh sâu thẳm của Lục Dạ Minh chợt lóe lên một tia tàn độc lạnh lẽo.
- Anh giận ? Được , đừng nổi nóng. Tôi chỉ đùa chút thôi mà. Giờ chuyện nghiêm túc nhé. Bé cưng của ?
Đông Phương Vũ luôn túc trực bên cạnh Quân Hi Thanh kể từ ngày cô chào đời. Khi , cô chỉ là một cục cưng nhỏ nhắn, hồng hào vô cùng đáng yêu, và cưng chiều cô đến mức thái quá.
Sau khi Quân Hi Thanh mất tích, Đông Phương Vũ điên cuồng tìm kiếm cô khắp nơi. Ai cũng rằng kẻ tàn độc đầy quyền thế mắc chứng "cuồng em gái" nghiêm trọng. Cô em gái bé bỏng chính là cả sinh mạng của .
- Tôi vẫn tìm thấy cô .
Một tiếng khẩy đầy mỉa mai thoát từ khóe môi Đông Phương Vũ.
- Anh coi là kẻ ngốc ? Lục Dạ Minh , từ lâu lắm , âm mưu thâu tóm Cửu U và mở rộng lãnh thổ của . Lẽ việc lật đổ Cửu U dễ dàng đối với khi tống ngục sáu năm chứ. khiếp sợ con Thần thú Cửu U cổ xưa trong truyền thuyết – Bạch Linh. Lời tiên tri của Cửu U rằng, cứ mỗi trăm năm sẽ xuất hiện một vị Thánh nữ Cửu U, và Bạch Linh sẽ thức tỉnh để phò tá cô . Anh chính là kẻ khao khát tìm bé cưng của hơn bất cứ ai khác, để ... g.i.ế.c c.h.ế.t con bé ?
Lục Dạ Minh khẽ nhướng mày, nhưng vẫn giữ im lặng.
- vẫn còn một khả năng khác. Bé cưng của đáng yêu ngay từ ngày mới lọt lòng, thế nên chắc chắn khi lớn lên, con bé trở thành một thiếu nữ xinh tuyệt trần. Dĩ nhiên, chuyện Lục Tổng thống đây đem lòng yêu thương con bé là điều thể. thể giam cầm con bé , biến con bé thành công cụ thỏa mãn d.ụ.c vọng, để mãi mãi nắm giữ con bé trong lòng bàn tay. Để con Bạch Linh chìm sâu trong giấc ngủ vĩnh viễn. Và đó, nghiễm nhiên thâu tóm bộ Cửu U.