Anh lúc nào cũng thật độc đoán.
Trước mặt cô, luôn làm gì thì làm, chẳng hề kiêng nể điều gì.
Anh bao giờ hỏi ý kiến cô, cũng chẳng bao giờ bận tâm xem cô vui vẻ .
Lúc , cô chẳng hề hôn ; cô bất kỳ sự tiếp xúc thể xác nào, bất kỳ cử chỉ mật nào cả.
Nhận thấy sự bất hợp tác của cô, Lục Dạ Minh cau mày, ép hai tay cô giơ lên quá đầu đè chặt cô xuống.
- Quân Hi Thanh , thỉnh thoảng con gái làm nũng như thế cũng khá đáng yêu đấy chứ. Nếu thời gian rảnh, cũng sẵn lòng chiều chuộng và dỗ dành em. đừng lúc nào cũng giở trò , nếu , em sẽ làm cạn kiệt sự kiên nhẫn của đấy.
Lòng Quân Hi Thanh chùng xuống.
- Tổng thống Lục, ý là ? Anh đang rằng luôn ngoan ngoãn lời, và sẵn sàng chiều chuộng bất cứ khi nào ư?
Cô ngước , thốt từng lời một cách rành rọt.
- Xin làm thất vọng, làm điều đó .
Trong thoáng chốc, vẻ mặt Lục Dạ Minh trở nên lạnh lẽo tựa băng giá giữa ngày đông.
- Ha. - Anh bật khẩy một tiếng đầy mỉa mai.
- Quân Hi Thanh, dạo gần đây quá nuông chiều em ? Để giờ đây em trở nên ngông cuồng, phép tắc là gì nữa ?
- Nếu nghĩ như thì tùy .
Nhìn đôi môi đào của cô mấp máy, thốt những lời lẽ chói tai đến thế, cảm thấy vô cùng bực bội.
Thế nhưng, vẫn cúi xuống và đặt lên môi cô một nụ hôn. Chính xác hơn thì hôn cô cốt để cô ngậm miệng .
Bị cưỡng hôn một cách thô bạo, Quân Hi Thanh cảm thấy vô cùng bất an. Cô vùng vẫy, sức chống cự .
nỗ lực đều trở nên vô ích.
Mở miệng , Quân Hi Thanh c.ắ.n mạnh khóe môi . Cô c.ắ.n đau, suýt chút nữa thì c.ắ.n đứt cả thịt của .
Cơn đau ập đến, khiến Lục Dạ Minh lập tức buông cô . Anh lảo đảo lùi về phía , trừng mắt cô đầy giận dữ, tay khẽ chạm chỗ cô cắn.
Vết thương đang rỉ máu.
Trong khi đó, Quân Hi Thanh tựa lưng tường, thở hổn hển, ánh mắt đầy cảnh giác chằm chằm về phía . Họ chỉ cách vỏn vẹn hai bước chân về mặt thể xác, nhưng cách giữa họ xa vời hơn cả ngàn dặm.
Giờ đây, bầu khí trở nên căng thẳng đến tột độ.
Lục Dạ Minh cô một lúc lâu, mới thu hồi ánh mắt; nở một nụ hờ hững khi bước .
Làn gió lạnh thổi lướt qua, làm bay nhẹ vạt áo vest của .
…
Tại quán bar.
Lục Dạ Minh bước một căn phòng sang trọng; bên trong, vài vị đại gia đang đó, phì phèo điếu t.h.u.ố.c và nhâm nhi ly rượu.
- Điện hạ, ngài mặt ở đây?
Lục Dạ Minh cởi chiếc áo vest ngoài, ném lên ghế sofa xuống, ngả và vắt chéo chân. Trên bàn rải rác vài điếu thuốc, tiện tay cầm lấy một điếu. Một trong những vị đại gia trong phòng vội châm lửa cho ; rít một dài, đôi lông mày khẽ cau đầy suy tư.
Làn khói mờ ảo bao phủ gương mặt tuấn tú của , khiến trông càng thêm quyến rũ và nam tính.
- Điện hạ, chuyện gì ? Có phụ nữ nào chọc giận ngài ?
- Điện hạ, khóe môi ngài làm thế ? Có phụ nữ nào c.ắ.n ?
- Người phụ nữ thật chẳng điều chút nào. Biết bao nhiêu đang xếp hàng dài để gả cho Điện hạ, mà cô dám c.ắ.n ngài …
Lắng những lời bàn tán xôn xao xung quanh, Lục Dạ Minh cúi đầu, gạt tàn t.h.u.ố.c chiếc gạt tàn bàn. Anh diện trang phục công sở, toát lên vẻ quyến rũ đầy chín chắn của một đàn ông trưởng thành.
Quả thực, cô thật sự quá trơ trẽn.
Tại cô nhất quyết đối xử với như chứ?
Chẳng lẽ vẫn đủ với cô ?
Anh hứa sẽ trao cho cô tất cả những gì mà hiện tại thể mang . Còn về thứ tình yêu mà cô khao khát, bất cứ điều gì khác nữa - thì làm thể trao cho cô , khi ngay cả bản cũng chẳng hề nắm giữ thứ đó?
Ngày , cô tham lam đến thế .
- Điện hạ , theo thiển ý của hạ thần, sở dĩ phụ nữ bắt đầu trở nên như là vì ngài quá nuông chiều họ. Ngài cứ thử lờ cô vài ngày xem ; chẳng bao lâu , cô sẽ tự tìm đến ngài, thậm chí còn sà lòng ngài mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1406-mac-ao-cua-anh.html.]
Lờ cô vài ngày ư?
Những lời thật lý đối với Lục Dạ Minh. Quả thực nên lờ cô vài ngày để dạy cho cô một bài học.
lúc đó, cánh cửa bật mở và một giọng đầy lôi cuốn vang lên.
- Lục Tổng thống, thật trùng hợp quá, cũng ở đây ?
Đó chính là Mộ Yên Yên.
Các vị đại gia tỏ vui mừng khi thấy Mộ Yên Yên.
- Mộ tiểu thư, một thiên kim tiểu thư danh giá như cô mà cũng chịu ghé quán bar để uống rượu ?
Mộ Yên Yên bước tới đầy duyên dáng, nở một nụ ngây thơ thanh tao.
- Tôi cùng cha, tình cờ thấy ở đây nên ghé qua chào hỏi một chút thôi ạ.
- Mộ tiểu thư , dám chắc trong mắt cô lúc chỉ mỗi Điện hạ thôi, ha ha.
Một vị đại gia vươn tay , đẩy nhẹ Mộ Yên Yên về phía Lục Dạ Minh.
- Á!
Mộ Yên Yên khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi. Cô mất thăng bằng, ngã ngay xuống chân Lục Dạ Minh, trán đập mạnh cạnh bàn.
- Mộ tiểu thư, cô ? - Các vị đại gia giật hỏi.
- Tôi . - Mộ Yên Yên ngẩng đầu lên, ánh mắt ngượng ngùng về phía Lục Dạ Minh.
- Lục Tổng thống, em va ?
Đáp cô, Lục Dạ Minh chỉ nhả một làn khói thuốc, khẽ cúi mắt xuống.
Cô ngã ngay chân ; vết thương trán đang rỉ máu, còn đôi mắt thì rưng rưng lệ. Cô đầy vẻ đáng thương, khẽ c.ắ.n nhẹ lên đôi môi đỏ mọng.
Lục Dạ Minh nheo mắt , gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản như thường.
- Không hề.
- Mộ tiểu thư, trán cô thương . Cô nên nhanh chóng lên tầng để băng bó vết thương thôi.
...
Tại phòng Tổng thống ở tầng .
Vị bác sĩ băng bó xong vết thương trán Mộ Yên Yên và sang báo cáo với Lục Dạ Minh - đang tựa bên khung cửa.
- Thưa Điện hạ, việc thỏa cả ạ.
Lục Dạ Minh đút cả hai tay túi quần, tựa tường với vẻ mặt uy nghi thường thấy. Chẳng ai thể đoán trong đầu đang toan tính điều gì.
Anh khẽ gật đầu một cái.
- Cảm ơn ông.
Vị bác sĩ liền lui bước rời . Chỉ còn Lục Dạ Minh và Mộ Yên Yên.
Mộ Yên Yên lén liếc đàn ông đang tựa lưng tường. Kể từ khi bước chân phòng tổng thống, cứ sững ở đó mà chẳng lấy một lời. Anh toát lên một vẻ quyến rũ khó tả, mang nét uy nghi, phảng phất chút kiêu ngạo.
- Lục Tổng thống, quần áo của em dính m.á.u . Em tắm một lát ? Lát nữa cha em sẽ đến đón em về.
Lục Dạ Minh cô.
- Cứ .
Mộ Yên Yên bước phòng tắm.
…
Mười phút , chuông cửa vang lên.
Lục Dạ Minh vươn tay mở cửa. Người đang bên ngoài chính là… Quân Hi Thanh.
khoảnh khắc , cửa phòng tắm mở và Mộ Yên Yên bước ngoài.
- Lục Tổng thống, em tắm xong .
Quân Hi Thanh qua vai và trông thấy Mộ Yên Yên. Tóc cô vẫn còn ướt, rõ ràng là cô mới tắm xong.
Trên cô đang mặc chiếc áo sơ mi của Lục Dạ Minh.