Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1405: Ngoan Nào, Hãy Gọi Tên Anh, Anh Muốn Được Nghe Em Gọi Tên Mình

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:26:47
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh bàn mổ trong phòng phẫu thuật, trong khi Tư Không Hoành cầm d.a.o mổ lên với sự hỗ trợ của Bạch Tuyết.

Giữa ca phẫu thuật, Tư Không Hoành tháo găng tay và về phía Bạch Tuyết.

- Lại đây, giúp ấn chỗ .

Bạch Tuyết vội vã bước nhanh đến bên bàn mổ. Cô cũng tháo găng tay , đan những ngón tay trắng ngần của tay , nhẹ nhàng ấn xuống vị trí cần thiết.

Nhịp tim của Tư Không Hoành bỗng đập nhanh hơn một chút. Cô hiểu ý ngay cả khi kịp ấn cần làm gì; cô đang phối hợp vô cùng ăn ý. Dù từng làm việc cùng bao giờ, nhưng giờ đây họ phối hợp nhịp nhàng như thể là một thể thống nhất.

Khi những ngón tay cô lướt lòng bàn tay , trong đầu chỉ còn đọng một suy nghĩ duy nhất: làn da của cô thật mịn màng. Đôi tay trắng nõn của cô thật , và đôi tay của hai trông thật ăn ý khi đặt cạnh .

Hai xích gần hơn; Tư Không Hoành ngửi thấy mùi hương thoang thoảng cô - mùi hương thanh lạnh đặc trưng của hoa lan. Đôi mắt tuyệt của cô ánh lên vẻ tập trung và đầy chăm chú.

Chỉ đến lúc , Tư Không Hoành mới nhận rằng nữ phụ tá làm cho xao nhãng mất vài giây.

Tại mang đến cho cảm giác quen đến thế?

Với sự phối hợp của cả Tư Không Hoành và Bạch Tuyết, ca phẫu thuật chắc chắn sẽ thành công mỹ mãn.

Trong phòng bệnh, Tư Không Hoành xem xét các báo cáo nhẹ nhàng .

- Cô Quân, dây thanh quản của cô hồi phục . Giờ cô thể thử mở miệng và xem .

Quân Hi Thanh giường bệnh, tay cầm một chiếc gương soi. Cô ngắm hình ảnh phản chiếu của chính trong gương, từ từ mở miệng.

Thế nhưng, chẳng âm thanh nào phát cả.

Cô thử vài nữa, cho đến khi vầng trán tuyệt của cô đẫm mồ hôi.

- Cô Quân , lẽ là do cô chuyện trong một thời gian dài, nên cô đừng lo lắng quá nhé; chuyện vẫn cả thôi. Dây thanh quản của cô giờ bình thường , việc duy nhất cô cần làm lúc là luyện tập mà thôi.

Ơn trời… Quân Hi Thanh cảm thấy vô cùng ơn Tư Không Hoành, cô nở một nụ rạng rỡ dành cho .

lúc đó, một tiếng ho khẽ vang lên.

Quân Hi Thanh liếc mắt sang bên cạnh và thấy Phan Mân. Phan Mân ho nhẹ một tiếng để thu hút sự chú ý của họ. Đứng Phan Mân là một bóng dáng cao lớn và tuấn tú. Lục Dạ Minh đến.

Đôi mắt sâu thẳm, hình hạnh nhân của đàn ông dừng khuôn mặt cô, khi lướt nhẹ sang phía Tư Không Hoành. Cô đến từ lúc nào, liệu lặng lẽ ở cửa suốt thời gian qua .

Quân Hi Thanh khẽ cựa quậy ánh mắt dò xét của .

Ngay gần đó, lưng hai , lòng bàn tay Phan Mân ướt đẫm mồ hôi. Điện hạ lâu, và tận mắt chứng kiến ​​nụ mà cô dành cho bác sĩ Tư Không.

Căn phòng bỗng trở nên tĩnh mịch một cách bất thường; Tư Không Hoành bên giường với đôi chân dài, thong thả khép tập hồ sơ bệnh án đang cầm tay. Đôi mắt đen hiền hậu ẩn cặp kính gọng vàng của hướng về phía Lục Dạ Minh, và cất lời.

- Anh đến , Tổng thống Lục. Cô Quân đang hồi phục và sẽ sớm thể chuyện trở thôi.

Lục Dạ Minh im lặng vài giây, đôi môi mỏng của khẽ cong lên.

- Xem tài năng trác tuyệt của quả nhiên là lời đồn thổi hư cấu. Lần vất vả nhiều . Chi phí để mời vội vã đến đây chắc hẳn hề nhỏ, nhưng dặn Phan Mân chuẩn sẵn thù lao cho .

Quân Hi Thanh khẽ cau mày . Bác sĩ Tư Không là nhân vật xuất sắc nhất trong lĩnh vực y học. Anh vô cùng tài năng nhưng nhân hậu với . Một nửa lý do khiến vội vã đến đây để phẫu thuật cho cô chính là nhờ tình bằng hữu giữa và Lục Dạ Minh.

Việc Lục Dạ Minh chuyện tiền bạc một cách thẳng thừng như với bác sĩ Tư Không quả thực là vô cùng khiếm nhã.

Thế nhưng, gương mặt tuấn tú của Tư Không Hoành vẫn hề lộ chút biểu cảm nào khi đáp lời.

- Cảm ơn Tổng thống Lục, xin phép đây.

Tư Không Hoành rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1405-ngoan-nao-hay-goi-ten-anh-anh-muon-duoc-nghe-em-goi-ten-minh.html.]

Tư Không Hoành rời , theo sát phía là Phan Mân. Trong phòng bệnh lúc chỉ còn Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh.

Giờ đây, khi chỉ còn hai trong phòng, Lục Dạ Minh bước phía giường bệnh. Hôm nay diện một bộ âu phục màu đen, bên trong áo khoác là chiếc áo gile kẻ caro phối cùng sơ mi trắng; phong thái ăn mặc đắt giá càng khiến trông thêm phần lịch lãm và phong độ.

Anh hạ ánh mắt tuấn tú xuống cô, vươn những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm cô lên. Anh cất lời bằng một giọng dịu dàng và âu yếm.

- Em ? Hãy gọi tên , để thấy.

Đã lâu lắm cô mới cất lời, và cũng lâu lắm cô mới gọi tên . Lục Dạ Minh thừa nhận rằng nhớ những khoảnh khắc cô ngượng ngùng giận dữ - khi cô trừng mắt đầy hằn học tựa như một chú mèo hoang đang xù lông, gào tên lên đầy phẫn nộ.

Anh đưa tay , nhưng Quân Hi Thanh liền hất mạnh tay mặt chỗ khác. Cô mặt chút nào. Thế nhưng ngay giây đó, dùng đôi bàn tay to lớn của ôm lấy khuôn mặt cô, buộc cô .

Cứ thế, Quân Hi Thanh buộc ngước lên khuôn mặt tuấn tú của .

Trên gương mặt Lục Dạ Minh thoáng hiện lên một nụ mỉm khi cô cuốn ánh mắt sắc lạnh của . Anh chậm rãi ngắm từng đường nét khuôn mặt cô cất lời.

- Em đang giận ? Nói xem, tại em giận?

Cái vẻ điềm tĩnh đầy bề của lúc ... quả thực khiến tức điên lên !

Quân Hi Thanh đưa tay đẩy , đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở khi cô cất tiếng.

- Tại thể đối xử với bác sĩ Tư Không như thế chứ?

cất lời.

im lặng suốt một thời gian dài, giọng của cô vẫn thật êm ái và du dương, thật dễ chịu.

Thế nhưng, Lục Dạ Minh cảm thấy giọng như đang cứa tai . Khóe môi cong lên thành một nụ đầy châm biếm khi đáp .

- Anh vội vã bỏ dở hội nghị để chạy về đây, chỉ mong em gọi tên trong câu đầu tiên bao ngày im lặng. Vậy mà tại , đó thấy tên của bác sĩ Tư Không?

Cái tên đầu tiên cô thốt chính là tên của bác sĩ Tư Không.

Quân Hi Thanh ngẩng đầu thẳng Lục Dạ Minh.

- Bác sĩ Tư Không làm gì sai chứ? Anh là cái thá gì mà dám ném tiền mặt , cấm đoán cho nhắc đến chuyện đó?

Khi nhớ cảnh cô mỉm rạng rỡ với Tư Không Hoành cách đây ít phút, sắc mặt Lục Dạ Minh liền sa sầm . Tuy nhiên, một điều mà làm giỏi hơn bất cứ ai khác: đó chính là kìm nén cơn giận.

- Thanh Thanh , đừng chọc nổi giận nhé, em? Ngoan nào, hãy gọi tên . Anh em gọi tên .

- Tổng thống Lục , là con rối của . Mỗi khi nổi giận là trở nên u ám, cau và chẳng chịu năng rõ ràng gì cả; mà lúc nào cũng cứ tìm cách chiều chuộng, làm hài lòng ?

Bước xuống giường, Quân Hi Thanh trừng mắt bằng đôi mắt sáng ngời.

- Vì là một nhân vật lẫy lừng như thế, nên làm thể thỏa mãn nổi đây!

định bỏ .

kịp bước quá hai bước, một bàn tay to lớn vươn tới ôm lấy vòng eo thon thả của cô, đẩy mạnh cô áp sát tường. Đôi tay cô chống lên n.g.ự.c khi cô cố sức đẩy .

- Anh đang làm gì ? Buông !

Nhìn vẻ mặt đầy vẻ bất mãn của cô, Lục Dạ Minh càng cảm thấy thích thú hơn.

- Xem em bình phục nhỉ. Anh sẽ ép em gọi tên nếu em , nhưng lâu lắm chạm em. Hãy hôn .

Không đợi cô kịp phản ứng, cúi xuống định hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Quân Hi Thanh vội vàng mặt để né tránh nụ hôn của .

- Buông , chúng đang ở bệnh viện đấy. Tôi mới bình phục xong mà bắt nạt ? Anh coi là cái gì chứ? Là món đồ chơi riêng của ? Anh bắt chiều chuộng bất cứ khi nào , mà chẳng bao giờ thèm hỏi xem liệu thực sự cam tâm tình nguyện .

Loading...