Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1399: Đút Nho Cho Anh Ăn
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:34:47
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô hầu nữ gì về phận thực sự của Quân Hi Thanh. Xét cho cùng thì điều cũng chẳng gì lạ, bởi cô mới chỉ ở đây hai ngày, và trong suốt thời gian đó, Lục Dạ Minh thậm chí còn chẳng với cô lấy một lời. Chính vì thế, cô hầu nữ nghiễm nhiên bắt đầu sai bảo Quân Hi Thanh làm hết việc vặt đến việc vặt khác.
Quân Hi Thanh nhanh chóng gật đầu: "Được thôi."
Cô chạy ngay nhà bếp.
Bên trong nhà bếp.
Những đầu bếp trứ danh thế giới, tất cả đều vận bộ đồng phục trắng tinh, đang bận rộn trổ tài nấu nướng. Một trong các đầu bếp chuẩn sẵn một đĩa trái cây và đưa cho Quân Hi Thanh.
- Cô mang đĩa thư phòng dâng lên cho Đức Vua .
Quân Hi Thanh đón lấy đĩa trái cây thẳng về phía thư phòng.
...
Cánh cửa thư phòng đang mở toang. Quân Hi Thanh khẽ cúi đầu bước .
Lục Dạ Minh đang chiếc ghế sô pha màu đỏ sẫm, vận chiếc áo sơ mi trắng cắt may tinh xảo cùng chiếc quần tây đen kiểu phương Tây.
Đã hai ngày cô gặp , nhưng trông vẫn lịch lãm và tuấn tú như khi. Từng cử chỉ, điệu bộ của đều toát lên vẻ tao nhã và tinh tế; quả thực khiến khó lòng rời mắt khỏi .
Có vẻ như vị lãnh đạo chính trị nước ngoài vẫn đến. Đôi chân dài của vắt chéo một cách đầy thanh tao, tay đang cầm một tập tài liệu đặt đầu gối để .
Nhẹ nhàng bước tới, Quân Hi Thanh đặt đĩa trái cây lên chiếc bàn ngay mặt .
Anh vẫn đang mải mê tập trung tập tài liệu, hề đến sự hiện diện của cô.
Quân Hi Thanh xoay định rời .
Cô mới bước một bước thì một giọng trầm ấm, đầy từ tính bỗng vang lên.
- Anh cho phép em rời ?
Quân Hi Thanh sững . Cô , ánh mắt hướng về phía .
Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy vẻ thâm ý. Anh khẽ nhếch mép , cất giọng lười biếng .
- Lại đây.
Quân Hi Thanh bước gần: "Có chuyện gì ?"
- Anh ăn nho.
Trên đĩa trái cây một chùm nho tím mọng, hạt nào hạt nấy đều to tròn.
Anh ăn nho ư?
Quân Hi Thanh khẽ chớp chớp hàng mi: "Thì ?"
- Đút cho ăn .
"..."
Anh cụt tay chứ?
Sống mái nhà của khác, dù thì cũng đành cúi nhẫn nhịn thôi. Quân Hi Thanh vươn tay, chọn lấy một quả nho. Cô đưa nó cho : "Của ."
Lục Dạ Minh liếc cô. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía , khiến cô ngã nhào lòng - một cái ôm vững chãi.
Á!
Quân Hi Thanh định dậy, nhưng giữ chặt lấy vòng eo thon thả của cô.
- Đút cho quả nho đó . - Anh thì thầm bên tai cô, đôi mắt khẽ khép hờ trong khi tay lơ đãng vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
Gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú của Quân Hi Thanh ửng đỏ; ánh mắt cô dường như : "Đây là phòng làm việc đấy. Tổng thống Lục , thể giữ chừng mực một chút ?"
Tuy nhiên, cô vẫn bóc vỏ quả nho đưa lên tận môi .
Lục Dạ Minh hé miệng, đón lấy quả nho mà cô đút cho .
Hành động khiến Quân Hi Thanh cảm thấy nóng bừng. Đút thức ăn cho một đàn ông theo cách ... chẳng là một cử chỉ vô cùng mờ ám ?
Thế là, cô đặt hai tay lên n.g.ự.c , cố gắng đẩy .
Lần , Lục Dạ Minh còn kháng cự nữa mà để mặc cô dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1399-dut-nho-cho-anh-an.html.]
Từ bên ngoài vọng tiếng bước chân cùng giọng của Phan Mân.
- Lãnh đạo Mộ, xin mời lối . Đức Vua chờ ngài khá lâu trong phòng làm việc ạ.
Vị lãnh đạo chính trị nước ngoài đến.
Quân Hi Thanh vội vã tìm cách thoát khỏi vòng tay . cổ tay thon thả của cô một nữa một bàn tay khác nắm lấy.
Quân Hi Thanh đáp ánh mắt : "Tổng thống Lục, rốt cuộc gì nữa đây?"
Anh đang chằm chằm cô bằng đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm, ẩn chứa một nét u tối và đầy vẻ hài lòng. Sau đó, cúi xuống chiếc quần của chính .
Quân Hi Thanh theo ánh mắt và lập tức đỏ bừng mặt.
Ôi . "Ngày đèn đỏ" của cô đến .
Vì nãy cô đùi , nên vết bẩn dây quần . Do đang mặc chiếc quần tây đen cắt may tinh xảo, nên vết bẩn lộ rõ lắm. Tuy nhiên, trông nó vẫn chút kỳ quặc.
Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng và ngột ngạt.
Một sự ngột ngạt đầy lúng túng.
Quân Hi Thanh thực sự bao giờ ngờ rằng làm bẩn quần áo bằng... "chuyện ".
Trời ơi, thật là hổ c.h.ế.t ! Cô vội vàng rút hai tờ giấy ăn để giúp lau chùi: "Xin ! Em thực sự xin !"
- Không , đừng lau nữa!
Lục Dạ Minh nắm lấy cổ tay thon thả của cô, kéo cô về phía bàn làm việc, đẩy cô chui tọt trống gầm bàn. Làm như , sẽ chẳng ai thể thấy cô nữa. Quân Hi Thanh định cựa quậy, nhưng Phan Mân dẫn Lãnh đạo Mộ bước phòng. Vị khách cực kỳ quan trọng đến nơi.
Quân Hi Thanh lập tức im bặt. Trước mắt cô tối sầm khi Lục Dạ Minh bắt tay Lãnh đạo Mộ xuống chiếc ghế da. Bị kẹt gầm bàn, hình mềm mại của Quân Hi Thanh cuộn tròn như một quả bóng nhỏ, gọn vặn trong chật hẹp đó. Thứ duy nhất cô thể thấy lúc là phần hông săn chắc cùng đôi chân dài miên man của .
- Tổng thống Lục, vui mừng khi đến thăm đất nước của ngài. Đây là con gái , Mộ Yên Yên. - Lãnh đạo Mộ nở nụ rạng rỡ.
Một giọng trong trẻo, véo von tựa tiếng chim hoàng oanh cất lên rõ ràng.
- Tổng thống Lục, thật vinh hạnh cho khi cuối cùng cũng diện kiến ngài. Ngài cứ gọi là Yên Yên.
Mộ Yên Yên - con gái của vị lãnh đạo chính trị .
Chỉ cần giọng thôi, Quân Hi Thanh cũng thể đoán rằng cô hẳn là một cô gái vô cùng xinh .
- Xin chào, cô Mộ. - Giọng điệu của Lục Dạ Minh tuy lịch sự, nhưng mang vẻ xa cách.
- Tổng thống Lục, Yên Yên nhà từ đến nay vẫn luôn ngưỡng mộ ngài, nhưng bao giờ cơ hội gặp mặt. Giờ đây khi cơ hội đến, hai nhất định tìm hiểu kỹ hơn nhé. Yên Yên là một cô gái ngoan.
Rõ ràng là vị Lãnh đạo họ Mộ dẫn con gái đến đây để mai mối. Đông Phương Nhược Ly mới loại bỏ, còn Lục Dạ Minh thì vẫn tái hôn. Ngoài còn bao nhiêu khác cũng giống như ông , nóng lòng gả con gái cho Lục Dạ Minh đến thế? Không chỉ , Quân Hi Thanh còn từng rằng cô cô Mộ Yên Yên là một tuyệt sắc giai nhân.
Khẽ cụp mi mắt xuống, Quân Hi Thanh cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào trong lòng. Cảm giác thật chẳng dễ chịu chút nào.
Trong lúc cố gắng xua tan những suy nghĩ vui , cô chợt nhận thấy ống quần vẫn còn dính bẩn; thế là cô dùng tờ khăn giấy đang cầm tay nhẹ nhàng lau vết bẩn đó.
Khi cảm nhận bàn tay nhỏ nhắn khẽ cọ xát đùi , Lục Dạ Minh khẽ nhíu mày. Cảm giác thật nhồn nhột. Anh cúi mặt xuống đúng lúc Quân Hi Thanh đang ngước . Gương mặt mộc của cô trông thật trong trẻo, tì vết, đôi mắt thì lấp lánh ánh . Hình ảnh khiến trái tim khẽ rung động.
Yết hầu Lục Dạ Minh khẽ chuyển động; sang Lãnh đạo Mộ với vẻ thản nhiên.
- Khi nào rảnh, sẽ dẫn cô Mộ tham quan một vòng.
Lãnh đạo Mộ lập tức vang đầy hớn hở, còn Mộ Yên Yên thì đỏ bừng mặt, tỏ vẻ thẹn thùng.
Nỗi chua xót trong lòng Quân Hi Thanh càng lúc càng dâng cao. Cô c.ắ.n chặt môi , động tác lau chùi tay cũng trở nên mạnh bạo hơn hẳn.
Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên thâm trầm. Động tác cọ xát của cô gái đang tạo một luồng điện chạy thẳng xuống vùng hạ bộ của .
Anh vươn tay , đè chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang nghịch ngợm của cô.
Anh cúi cô, ánh mắt hiện rõ lời cảnh cáo: Đừng mà đùa giỡn nữa!
Quân Hi Thanh định rút tay về, nhưng mái tóc dài của cô vô tình kẹt khóa quần của .
A!
Một tiếng “xoạt” vang lên.
Đau quá!
Quân Hi Thanh vùng vẫy kịch liệt hòng thoát .
Cái cô gái ! Đôi mắt Lục Dạ Minh ửng đỏ, c.ắ.n chặt mặt trong má . Anh đang kìm nén cơn thôi thúc cúi xuống và cho phụ nữ bé nhỏ một cái tát. Giờ đây, khi khuôn mặt cô gần như vùi sâu quần , thể cảm nhận thở nóng hổi của cô - thứ thở nặng trĩu những điều dồn nén mà cô vẫn luôn nhưng chẳng thể thốt nên lời.