Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1398: Đừng Chạm Vào Tôi, Anh Bẩn Lắm!
Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:43:04
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian quả thực thể đổi một con . Giờ đây, ông học vài thói hư tật ; nếu là , ông sẽ chẳng bao giờ thốt những lời như thế.
Mộ Dung Kiến Thành lạnh lùng bà, trong ánh mắt hề vương chút ấm nào.
- Cút .
Ông bà cút khỏi đây.
Bắc Nguyệt Vũ nhướng mày.
- Tôi từ chối đấy. Anh định làm gì nào?
- Vậy thì, chúng cùng tắm nhé. – Ông vươn tay định tóm lấy bà.
Bắc Nguyệt Vũ lập tức bỏ chạy.
…
Mười phút , cánh cửa phòng tắm một nữa mở . Mộ Dung Kiến Thành bước ngoài, vẫn còn vương nước khi tắm xong. Giờ đây, ông đang diện một chiếc sơ mi trắng cùng quần tây đen kiểu dáng thoải mái. Chiếc áo sơ mi sơ vin quần, tạo nên một vẻ ngoài thanh lịch nhưng vẫn đầy phóng khoáng.
Mộ Dung Kiến Thành ngước mắt lên, hướng ánh về phía bóng dáng mảnh mai đang bên khung cửa sổ sát đất.
Bắc Nguyệt Vũ vẫn còn đó, chờ đợi ông.
Bà đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa đen, điểm xuyết bằng chiếc thắt lưng tua rua giúp tôn lên vóc dáng thanh thoát, đồng thời để lộ đôi bắp chân trắng ngần. Nếu sắc đỏ biến bà thành một mỹ nhân nóng bỏng, rực lửa đầy mê hoặc, thì sắc đen mang đến cho bà một vẻ tinh tế và đầy quyến rũ. Không thể phủ nhận rằng bà chính là một "hồ ly tinh" đầy ma lực, sức hấp dẫn khó cưỡng đối với phái mạnh.
- Sao em ở đây? - Giọng ông trầm nhẹ, mang theo chút vẻ xa cách.
Bắc Nguyệt Vũ ông.
- Anh đang định kiếm một cô nhân tình ?
Ông khẽ gật đầu.
- Chúng hẹn hò với .
- Vậy tại tối nay dẫn cô về phòng khách sạn của ?
Giọng điệu của bà như thể bà định truy vấn đến cùng về vấn đề . Ánh mắt bà thẳng và trực diện, pha chút vẻ khiêu khích.
Mộ Dung Kiến Thành vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Người ông vẫn còn vương chút ẩm khi tắm, điều đó khiến ông trông trẻ trung hơn đôi chút.
- Tối nay hứng, ?
Bắc Nguyệt Vũ bước tới, đối diện với ông. Bà vươn một ngón tay chạm nhẹ yết hầu của ông, từ từ lướt ngón tay xuống phía . Ngón tay bà tiếp tục trượt dài cho đến khi chạm chiếc thắt lưng màu đen đang thắt ngang eo ông.
Mộ Dung Kiến Thành bất ngờ vươn tay , nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của bà. Ánh mắt ông trở nên sắc lạnh đầy uy hiếp, chất chứa một lời cảnh cáo ngầm.
- Mộ Dung Kiến Thành, theo thấy thì… thực sự làm chuyện đó.
Bắc Nguyệt Vũ liếc mắt xuống phía quần ông.
Mộ Dung Kiến Thành nhếch mép .
- Cứ trêu đùa kiểu thì ích gì chứ?
Bắc Nguyệt Vũ rụt ngón tay .
- Anh kiếm một ả tình nhân trẻ hơn cả con dâu . Tôi thật chẳng ngờ “chịu chơi” đến thế.
- Thế gọi là “chịu chơi” ? - Mộ Dung Kiến Thành khẽ.
- Chẳng đàn ông trung niên nào cũng thích tìm những cô gái trẻ trung, tươi mới để đùa vui ?
- Mộ Dung Kiến Thành, càng ngày càng trở nên đồi bại đấy.
Mộ Dung Kiến Thành im lặng đáp.
- Vậy giờ tình nhân trẻ , định sinh thêm con nữa ? - Bắc Nguyệt Vũ hỏi.
Mộ Dung Kiến Thành bà đầy thâm ý. Cuối cùng bà cũng điều khiến bà bận tâm bấy lâu.
- Cũng chắc.
- Tôi sẽ cho phép sinh thêm con . Nếu thêm một đứa con trai nữa, e rằng hai mươi năm sẽ nổ một âm mưu tranh quyền đoạt vị chốn hoàng cung. Mộ Dung Kiến Thành , thực sự chứng kiến cảnh con trai g.i.ế.c hại con trai trong tương lai . Cho dù sinh thêm con nữa, thì chuyện cũng sẽ chỉ là công cốc mà thôi.
“…”
Người đàn bà !
Mộ Dung Kiến Thành chuyển sang một chủ đề khác.
- Lần hãy cùng trở về hoàng cung .
Trở về hoàng cung để làm gì chứ?
Bắc Nguyệt Vũ chẳng hề đó. Tuy bà chỉ mới sống trong cung vỏn vẹn ba tháng, nhưng nơi đó chất chứa bao kỷ niệm. Đó là nơi bà từng tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào nhất trong đời, nhưng cũng chính là nơi bà nếm trải nỗi đau đớn tột cùng.
- Tôi sẽ trở về cùng .
- Ba năm , em bỏ rơi và chỉ để vỏn vẹn một bức thư tuyệt giao. Giờ hãy cùng trở về để ký giấy tờ ly hôn chính thức . Khi đó, cuộc hôn nhân của chúng mới thực sự chấm dứt.
Cái gì cơ?
Ông vốn dĩ luôn là kẻ làm việc cực kỳ dứt khoát và hiệu quả. Chẳng lẽ ông thể chỉ cần phán một lời là ngay giấy tờ ly hôn chính thức ? Tuy nhiên, xem bà quả thực vẫn hoàng cung một chuyến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1398-dung-cham-vao-toi-anh-ban-lam.html.]
Bỗng nhiên, Bắc Nguyệt Vũ vươn tay ôm lấy cổ Mộ Dung Kiến Thành, nở một nụ đầy mị hoặc.
- Được thôi, sẽ lời . Đằng là địa bàn của , nên nhất định bảo vệ thật đấy nhé.
Đồ hồ ly tinh!
Mộ Dung Kiến Thành đột ngột lao tới, khiến Bắc Nguyệt Vũ lùi mấy bước cho đến khi đầu gối bà chạm thành giường. Thân hình mảnh mai của bà ngã xuống chiếc giường rộng lớn, êm ái của ông.
Trước mắt bà tối sầm khi Mộ Dung Kiến Thành quỳ gối phủ lên bà. Ông vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt bà.
Gần như ngay lập tức, Bắc Nguyệt Vũ nhanh chóng gạt tay ông .
Mộ Dung Kiến Thành dường như đoán cử động của bà, ông liền nắm chặt lấy tay bà và ấn mạnh xuống giường.
- Mộ Dung Kiến Thành, đang làm gì ? - Bắc Nguyệt Vũ trừng mắt ông.
Mộ Dung Kiến Thành từ từ cúi xuống và đặt một nụ hôn lên môi bà.
Từng chút một, cách giữa hai ngày càng thu hẹp .
Mùi hương mát lạnh, sảng khoái từ làn nước tắm ban nãy của ông dường như len lỏi, xâm chiếm bộ các giác quan của bà. Bà vội mặt , né tránh nụ hôn của ông.
- Đừng chạm ! Anh bẩn thỉu lắm!
Mộ Dung Kiến Thành khựng . Khi thấy vẻ mặt đầy vẻ khinh bỉ của bà, ông nhận rằng bà đang cảm thấy ghê tởm ý nghĩ ân ái cùng ông.
Bà cho rằng ông thật bẩn thỉu.
Hai mươi sáu năm về cũng ; kể từ khi mang thai, bà bao giờ cho phép ông chạm bà thêm một nào nữa.
Một bóng đen đầy vẻ tàn độc chợt bao trùm lên gương mặt tuấn tú của Mộ Dung Kiến Thành. Ông cất giọng đầy mỉa mai.
- Từ nay về , đừng tỏ lẳng lơ mặt nữa. Nếu em còn dám làm thế thêm nào nữa, sẽ cưỡng h.i.ế.p em đấy.
…
Sáng hôm .
Lục Dạ Minh từ từ mở mắt tỉnh dậy trong bệnh viện. Đôi mắt sâu thẳm, dáng hạnh nhân của chằm chằm lên trần nhà vài giây, khi lấy vẻ sáng suốt, lạnh lùng thường thấy.
- Chủ thượng, tỉnh ? - Phan Mân vội vã chạy tới, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Lục Dạ Minh từ từ dậy. Anh đưa mắt lạnh lùng quét một lượt quanh căn phòng, nhưng chẳng tìm thấy bóng dáng mảnh mai mà hằng mong thấy.
Cô ở đây.
- Chủ thượng, đang tìm Quân tiểu thư ? Tối qua cô về …
Phan Mân còn kịp dứt lời, Lục Dạ Minh phóng về phía một ánh mắt đầy sát khí, khiến Phan Mân cảm thấy da đầu tê dại. Rốt cuộc thì làm sai điều gì chứ?
Khẽ mím đôi môi thành một đường thẳng lạnh lẽo, Lục Dạ Minh kiểm tra vết thương . Vùng bụng của vẫn còn đau nhức. Vậy là cô thậm chí còn chẳng buồn nán chăm sóc suốt đêm, mặc dù chính cô mới là kẻ đ.â.m ?
là một kẻ vô tâm, tàn nhẫn.
Lục Dạ Minh lật tung tấm chăn và bước xuống giường.
- Hãy chuẩn phi cơ riêng. Chúng sẽ trở về cung điện.
- Vâng, thưa Chủ thượng. Còn về Quân tiểu thư thì ạ…
- Đưa cô cùng chúng .
- Thưa Chủ thượng, e rằng Quân tiểu thư sẽ đồng ý ạ. Cô vẫn đang chịu ảnh hưởng của bùa chú, và Viên Minh vẫn nắm quyền kiểm soát cô . Ông thể sẽ xúi giục Quân tiểu thư tay ám sát một nữa. Vì thế, khó khả năng cô sẽ chịu trở về cung điện cùng .
Suốt thời gian đó, gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ lạnh lùng bất biến, ngay cả một nếp nhăn vầng trán cũng chẳng hề xuất hiện. Tất cả những gì làm chỉ là khẽ nhếch mép đầy ẩn ý.
- Cô toan ám sát Tổng thống Quốc gia A. Chẳng lẽ chúng cứ thế mà bỏ qua cho cô ?
…
Quân Hi Thanh bước khỏi cổng chính của khách sạn thì vài chiếc xe sang trọng bọc thép lao tới.
Một bóng dáng quen thuộc bước xuống xe, và Phan Mân liền lên tiếng chào.
- Thưa Quân tiểu thư, Điện hạ sai thuộc hạ hộ tống cô sân bay. Chúng sẽ trở về cung điện.
Quân Hi Thanh lắc đầu.
- Tôi sẽ cả.
- Thưa Quân tiểu thư, cô toan ám sát Tổng thống Quốc gia A. Hiện tại, Điện hạ chính thức lệnh bắt giữ cô để đưa về cung điện phục vụ công tác điều tra thêm. Mong cô hãy giữ thái độ đúng mực, cố gắng hết sức để xoa dịu cơn thịnh nộ của Điện hạ, hòng mong nhận sự khoan hồng từ .
Phan Mân phất tay, lập tức hai thuộc hạ bước tới, tra chiếc còng tay kim loại lạnh lẽo đôi cổ tay mảnh khảnh của Quân Hi Thanh.
“…”
Quân Hi Thanh c.h.ế.t lặng.
…
Tại cung điện.
Suốt hai ngày kể từ khi đặt chân cung, Quân Hi Thanh vẫn hề chạm mặt Lục Dạ Minh. Cô đang bận tiếp đón một vị lãnh đạo chính trị nước ngoài.
- Cô đó, chính là cô. Điện hạ đang tiếp một vị khách vô cùng quan trọng. Mau bếp phụ giúp một tay !