Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1395: Thật Ngang Ngược
Cập nhật lúc: 2026-05-01 23:29:07
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã đàn ông mặt sẹo hăm hở kéo Quân Hi Thanh về phía , bàn tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại của cô.
- Lão đại Viên, mỹ nhân nhỏ quả là một báu vật hiếm . Tôi từng đùa bỡn với ít phụ nữ, nhưng so với cô nàng thì tất cả bọn họ đều thật thô tục và giả tạo. - Gã mặt sẹo lớn, giọng đầy vẻ ngạo mạn.
Quân Hi Thanh tái mặt khi những bàn tay bẩn thỉu chạm ; cô vùng vẫy kịch liệt, cố gắng né tránh .
lúc đó, một giọng lạnh lùng đầy từ tính vang lên.
- Rút ngay những bàn tay bẩn thỉu của mày khỏi cô . Loại như mày tư cách chạm cô .
Gã mặt sẹo khựng , ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẻm lập tức chĩa thẳng về phía Lục Dạ Minh. Khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh vẫn lạnh lùng và vô cảm như thường lệ, nhưng chính sự u tối lạnh lẽo toát từ khiến gã mặt sẹo rùng .
Dù dành cả đời sống trong vòng nguy hiểm, nhưng luồng khí thế áp đảo toát từ đàn ông vẫn khiến gã mặt sẹo cảm thấy khiếp sợ.
rốt cuộc là ai chứ?
Gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên, gã mặt sẹo cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Càng cảm thấy sợ hãi, càng khiêu khích đối phương.
- Mày lấy gan mà dám buông lời ngông cuồng như thế ngay cả khi đang ngưỡng cửa t.ử thần?
Cái gã Lục Dạ Minh quả là điên rồ.
Gã mặt sẹo hít hà mùi hương thanh xuân đầy quyến rũ tỏa từ Quân Hi Thanh, khiến m.á.u trong bắt đầu sôi sục. Hắn vươn tay kéo mạnh y phục của Quân Hi Thanh .
- Lại đây nào mỹ nhân nhỏ, mau thỏa mãn !
Những bàn tay thô bạo tiếp tục giằng xé y phục của Quân Hi Thanh, x.é to.ạc một mảng nhỏ để lộ xương quai xanh tuyệt của cô. Gã mặt sẹo định tiếp tục giở trò thì bỗng "đoàng" một tiếng, một viên đạn bay xuyên qua đầu .
Gã mặt sẹo ngước lên đầy kinh hãi. Lục Dạ Minh đang cầm tay một khẩu súng, nòng s.ú.n.g vẫn còn bốc khói. Một tiếng "thịch" vang lên, gã mặt sẹo ngã gục xuống đất và trút thở cuối cùng.
Ngay lập tức, đám thuộc hạ mặc đồ đen đồng loạt chĩa s.ú.n.g đầu và n.g.ự.c của Lục Dạ Minh. Đôi môi mỏng của khẽ cong lên thành một nụ bình thản, khi giơ cao hai tay lên, vẻ đầu hàng.
Sắc mặt của Viên Minh tối sầm . Người đàn ông mặt ông rõ ràng đang ở thế cực kỳ nguy hiểm và bất lợi, mà vẫn dám nổ súng. Lục Dạ Minh thật sự quá trơ trẽn, khiến m.á.u trong ông sôi sục. Viên Minh vội vàng túm chặt lấy Quân Hi Thanh.
- Tổng thống Lục, rốt cuộc chuyện là ?
Lục Dạ Minh về phía Viên Minh và đáp.
- Tôi . Đó là phụ nữ của , một kẻ nào khác phép chạm cô .
Nghe những lời , tim Quân Hi Thanh đập thình thịch. Cô yêu đàn ông bao, yêu đến nhường nào.
Thật là một khí chất bá đạo.
Đôi mắt tuyệt của cô dừng gương mặt tuấn tú của , ánh lên vẻ lo âu.
- Tổng thống Lục, nghĩ đang đùa ? Tôi sẽ đếm đến ba. Nếu tự b.ắ.n tay của , sẽ lệnh cho đám thuộc hạ ở đây cưỡng bức cô Quân!
- Một…
Quân Hi Thanh vùng vẫy thoát khỏi tay Viên Minh, cô về phía Lục Dạ Minh với vẻ kinh hãi tột độ, lắc đầu lia lịa.
Không! Đừng lời ông ! Hãy quên em . Đi ngay !
Đôi mắt trong veo của Quân Hi Thanh ngấn lệ, khiến ánh mắt cô càng trở nên lay động lòng .
Nhìn cô như thế, Lục Dạ Minh chỉ khẽ .
- Em mới chia tay đấy thôi, mà giờ đến cứu em thì em ư? Thật là thành thật quá mất.
Đáp cô chỉ là một lặng.
Nước mắt cô lăn dài má. Cô chỉ đá cho một cái thật mạnh.
- Hai…
- Ba. - lúc Viên Minh sắp đếm đến ba, Lục Dạ Minh bất ngờ hành động, chĩa nòng s.ú.n.g áp sát bàn tay của chính .
Không!
Tim Quân Hi Thanh như nhảy lên tận họng, trong khi ánh mắt Viên Minh dán chặt từng cử động của .
lúc , Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên; đôi mắt đen thẫm, toát lên vẻ lạnh lẽo đến tột cùng.
Đoàng!
Anh tay nhanh đến mức ai kịp rõ động tác; bốn gã đàn ông mặc đồ đen ngã gục xuống đất cùng bốn tiếng s.ú.n.g vang rền. Đôi mắt của những gã áo đen vẫn mở trừng trừng, dường như vẫn hiểu nổi rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào.
Quái vật!
Gương mặt Viên Minh méo mó hẳn . Chính khoảnh khắc , ông mới thực sự thấu hiểu đàn ông tài năng mắt đây sở hữu kỹ nghệ cao siêu đến nhường nào. Ngay từ đầu, đám áo đen vốn dĩ chẳng là cái thá gì đối với cả.
Ngay đó, Lục Dạ Minh chuyển hướng nòng súng, chĩa thẳng về phía Viên Minh.
Biết bại trận, Viên Minh vội vàng giơ cao hai tay lên đầu hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1395-that-ngang-nguoc.html.]
- Thanh Thanh, đây.
Lục Dạ Minh chìa tay về phía cô.
Quân Hi Thanh vẫn hồn; cô chẳng chút do dự chạy về phía , lao thẳng vòng tay . Khi hít hà mùi hương nam tính quen thuộc , cô mới thực sự cảm thấy lòng lắng , xua tan nỗi âu lo.
Đôi tay nhỏ nhắn của cô vòng quanh n.g.ự.c , siết chặt lấy trong một cái ôm.
Lục Dạ Minh ôm cô lòng, khẽ cụp mi mắt xuống và đặt một nụ hôn lên vầng trán lạnh ngắt của cô.
- Em an .
Đáp chỉ là một cái gật đầu thật mạnh mẽ.
- Viên Minh, Tộc Thánh Nữ để ông trốn thoát, nhưng thì ông sẽ chẳng còn may mắn như thế nữa . - Lục Dạ Minh lạnh lùng Viên Minh.
Viên Minh mỉm .
- Thế còn của thì ?
- Mẹ là mà kẻ hèn mọn như ông thể mơ tưởng tới ?
Viên Minh dường như chẳng hề thấy lời .
- Bắc Vũ , tìm kiếm em suốt bao năm qua . Giờ là lúc em nên trở về thôi.
- Nếu gặp , thì đợi đến kiếp . - Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên u tối, từ từ siết ngón tay cò súng...
lúc đó, cảm thấy một cơn đau nhói nơi thắt lưng.
Một con d.a.o đang găm chặt ở đó, m.á.u tươi tuôn trào xối xả.
Màu đỏ thẫm thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng của .
Lục Dạ Minh từ từ hạ mắt xuống, về phía Quân Hi Thanh.
Trên tay Quân Hi Thanh là một con d.a.o nhỏ, nhuốm đầy m.á.u tươi. Cô chằm chằm với gương mặt trắng bệch và đôi mắt vô hồn, tựa như một con rối vô tri, còn chút sự sống nào.
Cô buông tay khỏi chuôi dao, loạng choạng lùi hai bước khi ngã quỵ xuống t.h.ả.m cỏ.
Cô ôm chặt lấy đầu , nơi đang đau đớn tột cùng.
Đau quá!
Đau đến thấu xương.
Lục Dạ Minh trừng mắt Viên Minh, đôi mắt đỏ ngầu.
- Ông làm gì cô ?
- Ta hạ độc cô . Lúc nãy, khi lệnh g.i.ế.c , cô chỉ đơn thuần làm theo sự điều khiển của mà thôi.
Gương mặt Lục Dạ Minh trở nên lạnh lẽo đến rợn . Chưa từng ai thấy mang vẻ mặt u tối và đáng sợ đến thế bao giờ.
- Ta sẽ cho ông một cơ hội cuối cùng. Đưa t.h.u.ố.c giải cho cô ngay.
Viên Minh mỉm và lắc đầu.
- Cớ gì lời chứ?
- Được thôi. - Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh từ từ cong lên thành một nụ , để lộ hàm răng trắng ngần.
- Vậy thì đừng đưa t.h.u.ố.c giải cho cô nữa.
Anh giơ tay lên, chĩa khẩu s.ú.n.g về phía ông .
Viên Minh vẫn giữ vẻ bình thản.
- G.i.ế.c , Quân Hi Thanh cũng sẽ c.h.ế.t theo. Mạng sống của chúng giờ gắn liền với .
Tay Lục Dạ Minh khựng .
lúc đó, một giọng êm ái vang lên từ phía lưng họ, kèm theo một tiếng thở dài.
- Viên Minh , chẳng vẫn luôn tìm ? Ta đây .
Viên Minh sững , từ từ .
Đó chính là Bắc Nguyệt Vũ.
Hôm nay, bà diện một chiếc váy màu đỏ. Vì bà sinh hạ Lục Dạ Minh từ năm mười tám tuổi, nên tính giờ bà xấp xỉ tuổi bốn mươi bốn. Thế nhưng, dường như bà chỉ ngày càng trẻ , càng thêm phần thanh tao và quyến rũ theo năm tháng.
Ánh mắt Viên Minh rực cháy, ông đăm đăm bà đầy vẻ ngỡ ngàng.
Cùng lúc đó, Lục Dạ Minh tra s.ú.n.g bao, bước về phía Quân Hi Thanh...