Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1387: Thanh Thanh, Về Với Anh Đi
Cập nhật lúc: 2026-05-01 01:56:42
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước chân của Quân Hi Thanh chậm dần ; hàng mi cô run rẩy, đôi mắt từ từ đỏ hoe.
Tất cả những gì bỏ phía lưng chính là những điều mà cô từng trân trọng nhất.
lúc , hai luồng đèn pha rực sáng chiếu thẳng cô, và một chiếc xe limousine từ từ lăn bánh đến dừng ngay mặt. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ một gương mặt tuyệt mỹ.
Đó chính là Lục Dạ Minh.
bước xuống xe, vẫn đó với dáng vẻ đầy tao nhã. Hai cúc áo cùng của chiếc sơ mi đen may đo riêng cho đang mở hờ, để lộ xương quai xanh tinh tế. Anh nghiêng đầu sang bên, đôi mắt hình hạnh nhân từ từ dừng cô. Chỉ đến khi , đôi môi mỏng của mới khẽ cong lên thành một nụ .
- Lại đây.
Lại đây.
Anh cô bước gần.
Về phía bên cạnh .
Quân Hi Thanh bước về phía .
Phan Mân cung kính mở cửa chiếc xe, và Quân Hi Thanh bước trong.
Quân Hi Nghiên bắt gặp ánh mắt của Lục Dạ Minh ngay khi chiếc limousine lao vun vút.
Anh chỉ liếc cô một cách hờ hững trong khi vẫn tựa đầy tao nhã ghế ; gương mặt tuyệt mỹ của thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối. Ánh mắt sắc lạnh của tựa như chim ưng giữa bầu trời đêm, chất chứa đầy sát ý nhắm về phía cô.
Thật đáng sợ.
Nuốt khan một , Quân Hi Nghiên rùng nhận rằng đàn ông thực vẫn hề tay hành động.
Có lẽ chỉ xem Quân Hi Thanh sẽ làm gì mà thôi.
Anh đến để đưa Quân Hi Thanh . Với bờ vai vững chãi cùng khí chất đế vương thể nào thoát ly, đang dang tay đón lấy và che chở cho cô.
Quân Chu Lâm và Quân Hi Lăng cũng cảm nhận ánh mắt đầy điềm gở của . Khi họ ngoái nữa, chiếc xe phóng mất .
Cả ba họ đều dấy lên một linh cảm chẳng lành trong lòng.
…
Bên trong chiếc limousine.
Lục Dạ Minh sang Quân Hi Thanh đang bên cạnh. Cô đeo tấm mạng che mặt, che khuất dung nhan của .
Anh vươn tay , khẽ nghiêng gần cô hơn.
cô nhanh chóng né tránh, đôi mắt sáng ngời đầy cảnh giác. Ánh mắt , với đôi mắt ngấn nước, trông hệt như một chú nai con đang hoảng sợ - một hình ảnh mà cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Đôi tay mềm mại khẽ áp lên tấm khăn che mặt khi cô ngăn .
Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh từ từ cong lên thành một nụ nhạt; đôi bàn tay rộng lớn của vòng qua vai cô, để cô tựa đầu lên bờ vai vững chãi của .
- Từ nay về , bờ vai sẽ luôn là điểm tựa cho em.
Anh hề ý định tháo tấm khăn che mặt của cô .
Tim Quân Hi Thanh lỡ nhịp khi cô cứ thế tựa vai . Cô chợt cảm thấy trái tim vốn đang bất an của cuối cùng cũng tìm sự bình yên.
Vẻ điềm tĩnh và trầm nơi khiến cô cảm thấy thật an .
Khẽ cúi đầu, Lục Dạ Minh áp đôi môi mỏng lên trán cô, trao cô một nụ hôn thật nhẹ nhàng.
- Nếu , em cứ .
Quân Hi Thanh thầm nghĩ: “Mình nhất định sẽ ...”
- Tất cả những gì Quân Hi Nghiên với em đều là sự thật, ngoại trừ một điều duy nhất: chú của em - Quân Mặc Thành - hề chuyện . - Anh chậm rãi từng lời một.
Quân Hi Thanh sững .
Lục Dạ Minh ôm lấy thể lạnh ngắt của cô tiếp.
- Chú Quân Mặc Thành của em gì về những chuyện cả. Suốt quãng đời ngắn ngủi của , chú luôn sống nhân hậu và luôn coi em như một con ruột thịt của gia tộc Quân. Chú thực sự yêu thương em.
Khẽ hít một thật sâu, Quân Hi Thanh vội vàng nhắm chặt mắt . Cô mà.
Cô điều đó mà.
Chú của cô vẫn luôn yêu thương cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1387-thanh-thanh-ve-voi-anh-di.html.]
Cô hề tất cả bỏ rơi.
Cô vẫn còn giữ tình yêu thương của chú .
Quân Hi Thanh đưa đôi bàn tay trắng bệch chạm đùi - nơi cơ bắp cuồn cuộn - véo thật mạnh một cái.
Khẽ nhăn mặt vì đau, Lục Dạ Minh cất giọng, mang theo chút vẻ cưng chiều.
- Em véo làm gì thế?
Quân Hi Thanh ngước mắt , đôi mắt sáng ngời giờ đây ngấn lệ. “Tất cả là tại đấy, tại mà em mới đây .”
Lục Dạ Minh sững sờ, nhất thời đôi mắt cô mê hoặc. Đôi mắt đến mức khiến nín thở chiêm ngưỡng. Những giọt nước mắt càng làm cho đôi mắt cô thêm phần long lanh rực rỡ; khi cô mỉm , đôi mắt khẽ cong lên, tạo nên một ánh ấm áp tuyệt mỹ.
Người duy nhất khác từng hiện diện trong cuộc đời khi cô xuất hiện chính là Mạt Nhi.
Anh bầu bạn cùng Mạt Nhi suốt hai mươi năm, mối quan hệ giữa họ êm đềm và tĩnh lặng. Trước khi gặp cô, từng tưởng tượng rằng một phụ nữ thể khiến kinh ngạc, và khiến trái tim đau đớn đến nhường .
, trái tim đang đau thắt .
Nhìn thấy ánh lệ lấp lánh trong đôi mắt cô, cảm thấy như một bàn tay đang bóp nghẹt trái tim , khiến nỗi đau trở nên dữ dội đến mức gần như thể thở nổi.
Những như luôn khao khát sự ấm áp và những điều tươi .
Ngồi ở ghế , Phan Mân lén trộm họ qua tấm gương chiếu hậu. Anh thấy Lục Dạ Minh cúi thấp mặt xuống, kề sát bên Quân Hi Thanh, đưa tay lau dòng nước mũi đang chảy dài gương mặt cô.
- Mũi em đang chảy nước kìa.
Quân Hi Thanh vốn chẳng hề ý định , nhưng ngay khoảnh khắc thấy câu , những đập chứa cảm xúc trong lòng cô bỗng vỡ òa. Những giọt lệ to tròn lăn dài má.
Một đang đau khổ tuyệt đối nên an ủi. Bởi một khi nhận lời an ủi, vết thương trong lòng họ sẽ chỉ càng mở rộng thêm, cho đến khi cuối cùng biến thành nỗi day dứt và mặc cảm tội .
Cảm giác như một làn sóng bi thương ập đến, nhấn chìm hàng mi dài của cô trong nước mắt. Cô cúi gằm mặt xuống và nức nở trong thầm lặng.
Cô còn một mái nhà nào nữa.
Cô còn nơi nào để trở về.
Trong tương lai, cô về đây?
Cô bỗng chốc trở thành một kẻ mồ côi.
Lục Dạ Minh đôi vai đang run rẩy của cô. Anh thể hình dung đôi môi cô ẩn tấm mạng che mặt đang đỏ mọng lên vì . Nỗi đau khổ của cô khiến trái tim trở nên hỗn loạn.
Anh cúi xuống và đặt một nụ hôn lên đôi môi cô.
Quân Hi Thanh qua làn nước mắt nhòa mờ. Ở cô toát lên vẻ mong manh, yếu đuối của một cô bé nhỏ, tựa như một đứa trẻ đang lạc lõng, chẳng thể tìm thấy đường về nhà.
Cô quên bẵng việc phản kháng, chỉ bằng ánh mắt đầy vẻ đáng thương.
Luồn những ngón tay dài mái tóc cô, khẽ vén tấm mạng che mặt sang một bên, tiếp tục hôn lên môi cô, chiếc lưỡi từ từ luồn sâu trong khoang miệng cô. Anh hôn cô thật nồng nàn, chiếc lưỡi quấn quýt lấy lưỡi cô. Lúc đây, chỉ khao khát nuốt trọn lấy cô.
Quân Hi Thanh quên cả những giọt nước mắt đang tuôn rơi, chỉ ngây đầy thẫn thờ.
Cuối cùng, khi rời khỏi đôi môi cô, Lục Dạ Minh áp trán trán cô, khẽ cọ nhẹ đầy âu yếm. Anh với cô bằng một giọng trầm khàn.
- Thanh Thanh , hãy trở về cùng .
- Em chẳng gì lo lắng cả. Tư Không đang đường tới , sẽ thể chữa lành giọng và khuôn mặt cho em. Sau , sẽ trao trọn bản cho em, và em cũng sẽ trao trọn bản cho . Chúng sẽ mãi mãi bên .
Nghe chuyện với bằng giọng trầm ấm đầy mê hoặc như thế, Quân Hi Thanh thừa nhận rằng trái tim cô bắt đầu rung động.
liệu điều đó thể trở thành hiện thực chăng?
Cô đưa tay chạm lên khuôn mặt . Không ai hiểu rõ hơn chính cô rằng khuôn mặt hủy hoại .
Nó chẳng bao giờ thể chữa lành nữa.
Dù cho Tư Không đến thì cũng vô ích thôi.
lúc đó, chiếc xe limousine dừng bên đường. Họ đến nơi gọi là “Phòng A Kiều”.
Một giọng du dương vọng tới.
- Em gái Thanh Thanh , giờ em thể . Ngay từ sáu năm , chị rằng thế nào em cũng sẽ đến mà. Chị Mai Nhi chờ đợi em từ lâu đấy.
Quân Hi Thanh bước xuống xe và thấy Mai tiểu thư - mà cô từng gặp gỡ tại thủ đô sáu năm về .
Mai tiểu thư đầy phấn khích nắm lấy đôi tay mềm mại của cô và .
- Sau sáu năm gặp, trông em càng trở nên xinh hơn nhiều đấy. Cứ giao chuyện cho chị lo liệu. Chị đảm bảo rằng trong buổi đấu giá diễn hai ngày tới, em sẽ khiến tất cả đàn ông ở đó sững sờ và mê đắm.