Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1385: Anh Sẽ Nhuộm Đỏ Miền Bắc Bằng Máu, Như Một Món Quà Đính Ước Dành Tặng Em

Cập nhật lúc: 2026-05-01 00:42:30
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoác chiếc áo măng tô đen, Lục Dạ Minh vượt qua hàng ngàn dặm đường xa xôi để đến gặp cô. Đôi mắt tĩnh lặng, nhưng ánh tựa hồ chất chứa đầy băng giá và sự bạo liệt.

Những tên gia đinh đang định chạm tay Quân Hi Thanh bỗng khựng .

- Anh… là ai? Phòng A Kiều là nơi thì cứ ?

- Ý của là: cút ngay! - Người quản gia hất hàm mỉa mai.

Họ thường dành phần lớn thời gian trong Phòng A Kiều và chỉ tiếp xúc với những nhân vật quyền quý. Đây là đầu tiên họ diện kiến ​​một sở hữu khí chất uy áp đến nhường .

Anh chẳng hề phô trương hào nhoáng, trái còn toát một luồng khí thế mạnh mẽ bao trùm khắp gian tựa như một vị Hoàng đế, khiến họ dựng tóc gáy.

Lục Dạ Minh thậm chí chẳng thèm liếc mắt họ lấy một cái, cứ thế bước thẳng về phía Quân Hi Thanh. Đôi mắt sâu thẳm của chỉ đong đầy hình bóng hình mềm mại, dịu dàng của cô.

- Này, đấy... - Người quản gia bước lên phía .

Chưa kịp bước thêm bước nào, một bàn tay to lớn vung lên, giật phăng chiếc roi da cứng cáp khỏi tay ; theo là một tiếng "chát" vang dội cùng âm thanh da thịt xé toạc, quản gia và đám gia đinh lập tức đ.á.n.h bay .

Với một tiếng "thịch" nặng nề, cả bọn quất văng, đập mạnh bức tường phía .

Quần áo họ xé toạc, để lộ một vết thương dài đang rỉ máu. Cả đám lăn lộn sàn nhà trong đau đớn tột cùng.

Một tên gia đinh cố sức bò lết sàn, toan vươn tay chụp lấy chiếc dùi cui của thì một chiếc giày da đen bóng loáng giẫm phịch xuống .

Tên gia đinh cảm thấy bàn tay đè chặt, ngay đó là tiếng xương ngón tay gãy vụn "rắc" một cái thật khô khốc.

Tên gia đinh run rẩy bần bật. Gã đàn ông đúng là một con quái vật. Một ác quỷ đội lốt !

Lục Dạ Minh bước tới chỗ Quân Hi Thanh – đang quỳ sàn với một chiếc giẻ lau tay. Anh từ từ hạ thấp , quỳ một chân xuống đất. Vốn sở hữu vóc dáng cao lớn, cao hơn cô gần cả một cái đầu, nên cúi xuống cô từ cao.

Cả gian chìm sự tĩnh lặng đến rợn ; đám gia đinh đ.á.n.h trúng đang co giật thầm lặng sàn, cảm giác như rút cạn một nửa sinh mệnh.

Lục Dạ Minh cô, thong thả tháo đôi găng tay đen tuyền một cách đầy tao nhã. Những ngón tay thon dài của khẽ nâng chiếc cằm thanh tú của cô lên, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ nhạt.

- Chúng mới chỉ xa hai ngày, mà em để cho đám hạ đẳng bắt nạt ?

Quân Hi Thanh che mặt bằng một tấm khăn voan trắng, khiến dung nhan cô trở nên mờ ảo. Vầng trán trần của cô nhỏ nhắn và thanh tú, đôi mắt trong veo và tĩnh lặng, tựa như dòng suối mùa thu.

Lục Dạ Minh cảm thấy cô dường như còn hơn khi đeo tấm khăn voan , đặc biệt là đôi mắt. Trong ánh mắt cô hề vương chút buồn đau, yếu đuối lệ sầu nào; chúng thật sáng ngời và tuyệt mỹ. Đó là một đôi mắt , đang thầm thì với chính .

Buông tay khỏi cằm cô, Lục Dạ Minh thử gỡ tấm khăn voan xuống.

vội xoay đầu , né tránh .

- Để một chút xem nào, ?

Anh nhấn mạnh từ cuối câu, giọng trầm thấp đầy vẻ từ tính.

Quân Hi Thanh nắm lấy tay nhẹ nhàng đẩy .

Cô mở lòng bàn tay đó một chữ: “Băng”.

Băng Băng vẫn đang bắt làm con tin tại Quốc gia Z.

Nhìn thấy chữ , Lục Dạ Minh khẽ .

- Em trở về Quốc gia Z với một kế hoạch hảo, t.h.ả.m bại đến thế. Giờ đây tự bảo vệ bản khó khăn lắm , mà em vẫn còn bận tâm lo lắng cho khác ? Thật ngốc nghếch.

Anh đang gọi cô là kẻ ngốc.

Hàng mi khẽ rung động, Quân Hi Thanh vẫn giữ im lặng.

lúc đó, bước . Một giọng quen thuộc cất lên gọi cô.

- Điện hạ.

Quân Hi Thanh ngước mắt lên. Phan Mân đang bế một trong vòng tay - chính là Băng Băng.

Phan Mân để Băng Băng chạm chân xuống đất vì cô đang thương ở chân, nên vẫn ôm chặt cô trong lòng. Chỉ đến khi thấy Quân Hi Thanh, mới từ từ đặt cô xuống.

Đôi mắt Quân Hi Thanh sáng bừng lên, cô vội vàng dậy.

Băng Băng khập khiễng bước về phía cô nhanh nhất thể ôm chầm lấy cô.

- Điện hạ, thật tuyệt quá! Cuối cùng thần cũng gặp .

Khẽ đẩy cô một chút, Quân Hi Thanh lập tức kiểm tra vết thương cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1385-anh-se-nhuom-do-mien-bac-bang-mau-nhu-mot-mon-qua-dinh-uoc-danh-tang-em.html.]

- Điện hạ, thần ạ. Chỉ là một vết thương nhỏ thôi. Tổng thống Lục phái Phan Mân sang nước Z giải cứu thần khi đến Phòng A Kiều đấy. - Băng Băng vui vẻ kể .

Quân Hi Thanh sang phía Lục Dạ Minh và thầm gửi lời cảm ơn đến .

- Tổng thống Quân, gia tộc Quân thật quá tàn nhẫn, đặc biệt là Quân Hi Nghiên. Cô chúng làm gì đây? Chỉ cần cô mở lời, Điện hạ sẽ lập tức thực hiện cho cô! - Phan Mân phẫn nộ .

Cả căn phòng chìm tĩnh lặng, Quân Hi Thanh Lục Dạ Minh bằng đôi mắt sáng ngời của .

Bước gần, Lục Dạ Minh nắm lấy đôi tay mềm mại của cô, bao trọn trong lòng bàn tay .

- Em còn nhớ những lời với em ba năm về chứ? Chỉ cần em gật đầu, sẽ đích dẫn quân san bằng nước Z. Anh sẽ nhuộm đỏ phương Bắc bằng m.á.u để làm sính lễ đính ước dành tặng riêng cho em.

Quân Hi Thanh khẽ lắc đầu, thêm vài chữ lên lòng bàn tay : "Em hòa bình."

Hòa bình.

Đôi mắt Băng Băng rưng rưng lệ. Làm ai yêu mến và kính trọng vị Điện hạ cho ?

Lục Dạ Minh nhướng mày, dùng đôi mắt thâm thúy cô, ánh mắt thoáng chút khinh miệt.

- Nếu em kẻ ngốc, thì chắc chắn là hóa của một vị thánh . Chẳng lẽ em phản kháng khi kẻ thù mang chiến tranh đến tận cửa nhà ?

Quân Hi Thanh lắc đầu, thêm một từ nữa lên lòng bàn tay – Tối nay.

Tối nay ư?

giải thích gì thêm.

Đó là tất cả những gì cô .

Phan Mân và Băng Băng đều Quân Hi Thanh với vẻ khó hiểu. Chỉ Lục Dạ Minh nhận ánh mắt sâu thẳm, rực lửa của cô.

Quân Hi Thanh chỉ bước , để mặc Băng Băng vội vã chạy theo .

- Điện hạ, ý của Tổng thống Quân là gì ạ? - Phan Mân hỏi.

Lục Dạ Minh theo bóng dáng đang khuất dần của Quân Hi Thanh, đôi môi mỏng của từ từ cong lên…

Trong phòng.

Quân Hi Thanh tắm rửa sạch sẽ một chiếc váy chiffon màu trắng. Cô chiếc ghế mây bập bênh, tay cầm một cuốn sách, vạt váy dài thướt tha chạm đất. Trông cô thật xinh và bình yên.

Băng Băng phía chải suôn mái tóc mềm mại cho cô và khẽ .

- Điện hạ, trời tối ạ.

Ồ.

Quân Hi Thanh từ từ đặt cuốn sách xuống và bước về phía tấm gương. Cô đưa tay lên, tháo tấm mạng che mặt .

Gương mặt xinh , chút tì vết của cô hiện trong gương. Trên khuôn mặt hề dù chỉ một vết sẹo.

Một nữ hầu từ phòng của A Kiều bước và bắt đầu thì thầm.

- Mau lên, báo ngay cho chị Nghiên . Lão cáo già xảo quyệt Viên Minh lừa chúng . Hắn hề hủy hoại gương mặt của Quân Hi Thanh!

- Vâng thưa cô!

Quân Hi Nghiên vội vã chạy đến giữa đêm khuya ngay khi tin, và hẹn gặp Viên Minh một cách bí mật bên bờ sông.

Viên Minh cũng vội vàng chạy tới. Ngay khi thấy ông, Quân Hi Nghiên giận dữ chất vấn.

- Tộc trưởng Viên Minh, rốt cuộc chuyện ? Ta giao Quân Hi Thanh cho ông với điều kiện ông hủy hoại gương mặt cô , mà ông phản bội , để gương mặt cô nguyên vẹn hề đụng chạm ?

Viên Minh trừng mắt cô đầy kinh ngạc.

- Ý cô là ? Ta hủy hoại khuôn mặt cô bằng một loại axit đặc biệt. Không một bác sĩ nào thế giới thể giúp cô lấy nhan sắc nữa.

- Viên Minh, ông đang lừa ? Mối hợp tác chấm dứt tại đây! - Quân Hi Nghiên bỏ .

- Khoan ! - Cất lên một tràng khinh miệt, Viên Minh chế giễu.

- Cô tưởng đến thì đến, thì dễ dàng thế ? Cô lén lút cấu kết với Tộc trưởng Thánh Nữ tộc để hãm hại Quân Hi Thanh. Kẻ phản quốc thực sự chính là cô!

Loading...