Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1378: Một Người Chồng Tốt

Cập nhật lúc: 2026-04-29 04:35:52
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời về đêm khi chiếc xe limousine dừng cổng cung điện.

Quân Hi Thanh bước xuống xe và vươn vai một cách lười biếng. Cô cảm thấy như một giấc ngủ thật ngon. Tuy nhiên, đôi môi cô cảm giác sưng lên, còn đầu lưỡi thì tê dại.

- Băng Băng , môi ong đốt ? - Quân Hi Thanh hỏi với vẻ nghi hoặc.

Băng Băng đỏ bừng mặt và vội vàng ngoảnh mặt chỗ khác. Làm thể với Điện hạ rằng môi cô hề ong đốt, mà là... Tổng thống Lục hôn đến mức sưng tấy chứ?

Tổng thống Lục hôn cô suốt một thời gian dài.

Gần như suốt cả chặng đường , đều ngừng hôn cô . Cứ như thể đang lợi dụng lúc Điện hạ ngủ say để "bắt nạt" cô .

chẳng thể thốt nên lời nào cả.

Quân Hi Thanh và Băng Băng cùng bước cung điện. Đêm nay, Băng Băng giúp Quân Hi Thanh chải suối tóc dài mượt mà.

- Điện hạ , ngày mai là ngày gì ?

- Là sinh nhật của Đông Phương Nhược Ly. Ta thấy trong cung bắt đầu chuẩn cho một bữa tiệc lớn .

- Điện hạ! - Băng Băng khẽ chọc ngón tay lên trán Quân Hi Thanh.

- Người quên mất ? Ngày mai cũng chính là sinh nhật thứ 23 của đấy!

Cái gì cơ?

Quân Hi Thanh quả thực quên mất ngày sinh nhật của chính .

Điều bất ngờ hơn nữa là việc cô và Đông Phương Nhược Ly cùng ngày sinh, và cả hai đều tròn 23 tuổi. Có vẻ như họ sinh cùng năm, cùng tháng và thậm chí là cùng ngày.

Tỷ lệ trùng hợp thật sự là bao nhiêu chứ?

Trước đây, cô vẫn luôn đón sinh nhật cùng các chị em trong nhà. ngay khi nghĩ đến chị cả Quân Hi Nghiên, Quân Hi Thanh liền khẽ cụp hàng mi dài xuống.

- Băng Băng , em thể về phòng . Hãy nghỉ sớm nhé.

- Vâng, thưa Điện hạ.

...

Băng Băng rời khỏi phòng và bắt gặp một bóng dáng cao ráo, thanh mảnh đang ngoài hành lang. Đó chính là Lục Dạ Minh.

Lục Dạ Minh đút một tay túi quần, bên cạnh là Phan Mân đang báo cáo công việc.

- Thưa Tổng thống Lục. - Băng Băng bước gần.

Lục Dạ Minh về phía Băng Băng.

- Tổng thống Lục, một việc nhờ ngài. Ngày mai là sinh nhật thứ 23 của Điện hạ. Trước đây, chúng thường tổ chức mừng sinh nhật cho cô ngay từ lúc trời sáng. Tôi hy vọng Tổng thống Lục thể giúp đỡ chúng chuẩn một chiếc bánh sinh nhật.

Lục Dạ Minh nhướng một bên mày, ánh mắt lướt qua Băng Băng và hướng về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt của Quân Hi Thanh.

Ngày mai là sinh nhật của cô ?

Đêm nay, Quân Hi Thanh chợp mắt chút nào. Cô rõ liệu vì ban ngày ngủ quá ngon xe, vì thói quen cũ - đây, cứ đến ngày sinh nhật, các chị em trong nhà luôn đẩy cửa bước phòng cô để chúc mừng ngay từ lúc trời còn sáng.

năm nay, chẳng còn ai trong những ở bên cạnh cô nữa.

Căn phòng ngập tràn trong thứ ánh sáng vàng ấm áp. Quân Hi Thanh giường, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, lặng lẽ ngắm bầu trời đêm ngoài cửa sổ.

Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên.

trai cô - Quân Chu Lâm.

Nét mặt Quân Hi Thanh bỗng trở nên rạng rỡ hẳn lên. Cô nhấn nút máy và mỉm đầy vẻ nữ tính.

- Alo, chào cả.

- Hi Thanh! - Giọng đầy giận dữ của Quân Chu Lâm vang lên qua đầu dây bên .

- Hi Nghiên mới trở về và kể hết chuyện cho chúng . Em Lục Dạ Minh đến mức dám tay chống cả chị cả của ?

Sắc mặt Quân Hi Thanh bỗng trở nên trắng bệch.

- Anh cả , em thể giải thích mà…

- Hi Thanh … - Lần là giọng của chị hai - Quân Hi Lăng.

- Lần , em thực sự khiến chúng quá thất vọng !

- Chị hai…

Họ cúp máy, chỉ còn tiếng tút tút vô hồn vang lên từ chiếc điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1378-mot-nguoi-chong-tot.html.]

Đối với Quân Hi Thanh, gia đình và đất nước luôn là hai điều quan trọng nhất, thiêng liêng nhất. Cô vốn mang trong bản năng che chở mạnh mẽ, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của để bảo vệ những yêu.

Chuyện liên quan đến chị cả Quân Hi Nghiên vốn hề đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Đôi khi, Quân Hi Thanh chẳng hề suy nghĩ quá sâu về vấn đề . Cô rõ rốt cuộc chị cả những gì, nhưng trong lòng cô dấy lên một linh cảm chẳng lành - rằng đất nước Z đang gặp rắc rối lớn.

Nói chính xác hơn, thì cả gia đình lẫn đất nước - hai điều quan trọng nhất trong cuộc đời cô - đều đang lâm cảnh nguy nan.

Quân Hi Thanh vội vàng gọi cho Quân Chu Lâm, nhưng cuộc gọi của cô ngắt ngang. Khi cô thử gọi nữa, một giọng máy móc lạnh lẽo vang lên.

- Xin , máy quý khách gọi hiện liên lạc .

Quân Hi Thanh siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Hôm nay là sinh nhật thứ 23 của cô, nhưng cô cảm thấy chẳng khác nào một chú mèo con bỏ rơi. Đôi mắt cô đỏ hoe; cô cúi đầu, vùi mặt giữa hai đầu gối.

Cốc cốc.

Quân Hi Thanh ngước mắt lên. Cánh cửa phòng cô mở , và một bóng cao ráo, mảnh khảnh hiện diện ngay tại đó.

Lục Dạ Minh đang mặc một chiếc sơ mi đen cùng quần tây đen. Đôi mắt tựa như những viên kim cương đen, lặng lẽ dõi theo đôi mắt đỏ hoe của cô. Bình thản, nhưng cũng đầy ân cần.

Đôi mắt đẫm lệ của Quân Hi Thanh khẽ nheo . Cô từng ngờ rằng đột ngột xông đúng khoảnh khắc . Rốt cuộc thì giờ đến đây để làm gì?

Lục Dạ Minh sải bước về phía đầu giường của cô.

Đứng ngược sáng, bóng hình che khuất ánh sáng trong tầm mắt cô.

Cô thấy khẽ đưa tay lên.

Gần như theo bản năng, Quân Hi Thanh lùi phía .

Lòng bàn tay nhẹ nhàng chạm lên vùng mắt cô, vuốt ve đôi mí mắt đang sưng húp.

- Đừng nữa.

Chỉ vỏn vẹn vài từ đơn giản, nhưng giọng trầm ấm đầy mê hoặc của khiến Quân Hi Thanh cảm thấy như một cánh lông vũ đang khẽ lướt qua trái tim , để những gợn sóng êm đềm.

Anh vươn tay ôm lấy hình mảnh mai của cô, bế bổng cô rời khỏi giường.

Khi nhẹ nhàng đặt cô xuống sàn nhà, vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô từ phía . Nửa bế, nửa dìu cô, khẽ đẩy cô bước dần ngoài.

- Lục Dạ Minh, đang làm gì ? - Quân Hi Thanh cất tiếng hỏi.

Đôi môi mềm mại khẽ chạm lên mái tóc cô, trong khi Lục Dạ Minh thì thầm bên tai cô.

- Chúc mừng sinh nhật em.

Tim Quân Hi Thanh khẽ thắt . Cô từng ngờ rằng chính đầu tiên gửi lời chúc mừng sinh nhật đến cô trong ngày hôm nay.

Cuộc điện thoại của trai đó khiến cô lạnh toát từ tận xương tủy. Giờ đây, khi nép chặt lồng n.g.ự.c - nơi cô thể rõ từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim - Quân Hi Thanh bỗng cảm thấy một luồng ấm lan tỏa.

Vòng tay ấm áp của đàn ông dường như thể che chở bất kỳ phụ nữ nào khỏi phong ba bão táp, mang cho họ cảm giác bảo vệ trọn vẹn.

Vươn tay , Lục Dạ Minh đẩy cánh cửa mở toang. Hai chùm pháo hoa rực rỡ bỗng bùng nổ ngay đỉnh đầu Quân Hi Thanh. Tay cầm hai cây pháo bông, Băng Băng hớn hở chạy ùa tới.

- Thưa Điện hạ, chúc mừng sinh nhật ! Người thêm một tuổi nữa đấy ạ.

Phan Mân mỉm .

- Tổng thống Quân, chúc mừng sinh nhật cô. Chúc cô sẽ mãi mãi tươi thắm tựa đóa hoa.

Quân Hi Thanh ngước bầu trời đêm đang bừng sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ, và trái tim cô bỗng trở nên ấm áp lạ thường.

- Cảm ơn nhé.

Khóe môi cô cong lên, nở một nụ rạng rỡ tựa như một đứa trẻ thơ. Cô đón lấy hai cây pháo bông từ tay Băng Băng tới châm lửa đốt.

Những đốm lửa li ti nhảy múa tay cô.

- Chà, vui thật đấy.

Ngắm những đốm sáng đang nhảy múa tay , Quân Hi Thanh vui vẻ xoay một vòng. Đã ba năm kể từ khi nhậm chức Tổng thống, cô mới cảm thấy vui vẻ đến thế .

- Điện hạ ơi, kìa! Một ngôi băng! Người mau ước ! - Băng Băng reo lên.

Quân Hi Thanh ngước mắt lên, quả nhiên thấy một ngôi đang vụt sáng băng qua bầu trời đêm.

Cô vội vàng ném hai cây pháo bông xuống đất, chắp tay thật nhanh nhắm mắt cầu nguyện.

Trời cao ơi, xin hãy ban cho con một chồng thật !

Xong .

gửi gắm lời ước nguyện của .

Cô từng rằng, lời ước nguyện gửi gắm một ngôi băng sẽ linh nghiệm nhất.

Quân Hi Thanh vui vẻ mở mắt xoay . Cô lập tức va Lục Dạ Minh, và đắm chìm đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm của .

Anh đang ngay mặt cô.

Loading...