Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1375: Quất Roi Da Lên Người Anh Ta
Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:56:56
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Dạ Minh nhíu mày vì đau đớn buông môi cô . Tuy nhiên, gương mặt hai vẫn áp sát , thở quyện hòa.
Sau nụ hôn nồng nhiệt đến thế, đôi môi cô giờ đây đỏ mọng và sưng nhẹ.
Môi cũng bóng lên, một dòng m.á.u nhỏ đang rỉ xuống khóe miệng từ vết c.ắ.n mà cô tặng . Anh trừng mắt cô bằng ánh u tối, trông thật hoang dại và ma mị với d.ụ.c vọng đang trào dâng mãnh liệt dành cho cô.
- Buông , Băng Băng đang ở đây đấy. Nếu ai thấy cảnh , thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng thể nào rửa sạch danh tiếng hoen ố của chúng .
- Vậy thì cứ để thế .
- Ý là ?
Lục Dạ Minh cô.
- Lần khi em từ chối , cho em chút thời gian để suy nghĩ; nên để hỏi nữa: em ở bên ?
Ở bên ư?
Lần rằng nhớ cô, còn rằng hai ở bên . Anh đang dần trở nên mật hơn bao giờ hết.
Chẳng lẽ thể đề nghị một điều như thế một cách tự nhiên đến khi phân tích thấu đáo tâm lý cô ?
Quân Hi Thanh bật , nhưng cuối cùng cô chỉ mỉm và .
- Lục Dạ Minh, sắp thoát khỏi , nên đừng hòng mơ tưởng đến chuyện tiếp tục bắt nạt trong tương lai nữa nhé!
Cô nhấn nhá từng lời thật rõ ràng, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy kiên quyết.
Lục Dạ Minh đôi mắt sáng ngời, thông tuệ của cô. Cô dường như đang tính toán điều gì đó và vẻ như vạch một kế hoạch. Cô rằng cô sẽ dứt khoát rời xa , và sẽ bao giờ để làm gì thì làm với cô thêm một nào nữa.
Một tiếng khịt mũi khinh khỉnh vang lên nơi khóe môi , nở nụ . Anh chống tay lên hông, nơi cơ thể săn chắc, và .
- Em đúng là đang tự chuốc lấy rắc rối đấy nhỉ? Anh sẽ dạy cho em một bài học để em ngoan ngoãn hơn.
Anh định làm gì đây?
Quân Hi Thanh nhanh chóng cảm nhận rằng đang gặp nguy hiểm.
- Không… buông !
Lục Dạ Minh đè xuống, ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mượt của cô.
- Anh sẽ buông .
Quân Hi Thanh rít lên vì đau đớn.
- Không… đau quá… đang làm vết thương của trầm trọng thêm đấy… đau lắm… - Quân Hi Thanh kêu lên t.h.ả.m thiết, đôi lông mày cô nhíu chặt .
Lục Dạ Minh giảm bớt lực tay, cô bằng một ánh mắt rực lửa. Khi chạm ánh mắt , Quân Hi Thanh cảm thấy da thịt như nổi gai ốc sự mãnh liệt toát từ , nhưng đồng thời cô cũng hiểu thấu tâm ý ngay lập tức. Anh thích những lời lẽ ngọt ngào hơn là sự chống cự quyết liệt.
Tất cả những đàn ông đích thực đều là như . Họ luôn phụ nữ của tỏ yếu mềm, dễ tổn thương khi ở bên cạnh họ.
- Lục Dạ Minh , Băng Băng đang ở bên ngoài đấy. Tôi làm chuyện đó ở đây … về phòng và đợi một lát nhé… lát nữa sẽ sang tìm ở phòng …
Lục Dạ Minh cô bằng đôi mắt sâu thẳm, ánh sắc sảo và sáng quắc.
- Thật chứ?
Gật đầu lia lịa, Quân Hi Thanh cố gắng thể hiện sự chân thành của .
- Thật mà!
Sau vài giây, Lục Dạ Minh buông cô .
- Vậy thì sẽ đợi em ở trong phòng.
Chỉ trong chớp mắt, rời qua lối cửa sổ.
Cuối cùng thì cũng .
Quân Hi Thanh xoay , tựa tấm lưng tuyệt tường khẽ thở dài. Cô đưa đôi bàn tay run rẩy túi áo…
Cô nhất định sẽ thoát khỏi sự kìm kẹp của .
…
Trong tâm trí Đông Phương Nhược Ly lúc ngập tràn hình bóng của tên hạ nhân hèn mọn - A Gia. Mỗi khi nghĩ đến việc si mê Quân Hi Thanh đến nhường nào, trong khi chẳng thèm liếc mắt cô dù chỉ một cái, m.á.u trong cô sôi lên sùng sục vì phẫn nộ và ghen tuông.
lúc , một giọng ngọt ngào vang lên từ phía cô.
- Đông Phương Hoàng hậu, xin hãy cẩn thận bước .
Đông Phương Nhược Ly khựng và ngoảnh đầu về phía . Đó chính là Quân Hi Thanh.
Quân Hi Thanh đến.
- Điện hạ, tìm việc gì chăng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1375-quat-roi-da-len-nguoi-anh-ta.html.]
Đông Phương Nhược Ly chằm chằm gương mặt rạng rỡ của Quân Hi Thanh. Cô chẳng hề trang điểm, thế mà đôi môi vẫn đỏ mọng đầy đặn, gương mặt đến mức lời nào tả xiết. Thật khiến chướng mắt vô cùng.
Quân Hi Thanh mỉm với cô, đôi lúm đồng tiền má thấp thoáng hiện .
- Đông Phương Hoàng hậu, chỉ mang đến cho một tin vui thôi. A Gia nhắn với rằng mời đến phòng ngay lúc .
Cái gì cơ?
A Gia cô đến phòng ?
Nếu mời cô đến phòng tận khuya thế , thì ý đồ của rõ ràng là gì, ai cũng hiểu .
Đôi mắt Đông Phương Nhược Ly sáng bừng lên vì vui sướng, nhưng cô vẫn Quân Hi Thanh đầy vẻ nghi hoặc cất lời.
- Cô đang lừa đấy ? Ta đường đường là Hoàng hậu cao quý, cớ gì hạ đến phòng của một tên hạ nhân quèn chứ?
Quân Hi Thanh bước gần, chớp chớp đôi mi đầy vẻ tinh nghịch, hạ giọng đầy vẻ bí hiểm.
- Hoàng hậu , thực sự ? Đây là một cơ hội hiếm đấy nhé; nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng còn . Thân hình của A Gia tuyệt vời lắm đấy. Anh chỉ vạm vỡ, cường tráng, mà còn tràn trề sinh lực nữa. Ta dám cam đoan rằng sẽ đưa lên đến tận chốn thiên đường đấy.
Nghe những lời , Đông Phương Nhược Ly bỗng mềm nhũn cả , trái tim cô bắt đầu rộn ràng xao xuyến.
Thấy thuyết phục cô, Quân Hi Thanh liền nhanh tay nhét một vật gì đó tay Đông Phương Nhược Ly.
- Cái là dành cho đấy.
Đông Phương Nhược Ly cúi đầu xuống. Cô đưa cho cô... một cây roi.
- Cầm cái để làm gì?
Quân Hi Thanh che miệng mỉm, khẽ thốt vài lời.
- Để mà quất đấy. Anh thích phụ nữ mạnh mẽ, và đặc biệt thích roi quất.
Đông Phương Nhược Ly hiểu rằng đây cũng là một phần của những chuyện chốn phòng the. Chỉ nghĩ đến cảnh dùng roi quất tên hạ nhân hèn mọn A Gia và biến thành thú cưng của thôi, cô thấy rạo rực cả .
cô kẻ ngốc. Tuyệt đối đời nào cô to những suy nghĩ cho Quân Hi Thanh , thế nên cô vội ho khan một tiếng nghiêm giọng .
- Điện hạ , đừng dạy hư nữa. Ta sẽ , nhưng cây roi thì xin tịch thu nhé. Ta xin lui đây.
Nói đoạn, Đông Phương Nhược Ly cất cây roi rời khỏi đó.
Quân Hi Thanh nguyên tại chỗ, dõi mắt theo bóng dáng Đông Phương Nhược Ly đang dần khuất xa. Đôi môi cô từ từ cong lên thành một nụ ...
...
Bên trong căn phòng.
Lục Dạ Minh tắm nước lạnh xong. Bỗng nhiên, thấy tiếng cửa mở và bước . Ánh mắt ánh lên vẻ thích thú khi bước ngoài, tay lau qua loa những giọt nước cơ thể khoác lên chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần tây đen.
Anh chỉ cài duy nhất chiếc cúc giữa, để lộ vòm n.g.ự.c vạm vỡ cùng cơ bụng sáu múi săn chắc đầy quyến rũ. Với những giọt nước vẫn còn đọng làn da, trông lúc vô cùng điển trai và mang một vẻ ma mị đầy tà khí.
Lục Dạ Minh bước khỏi phòng tắm và phòng ngủ.
Toàn bộ đèn trong phòng đều tắt, chỉ còn một vòng ánh sáng rực rỡ sắc màu, tạo nên một bầu khí vô cùng khêu gợi.
Lục Dạ Minh lướt mắt quanh phòng. Chẳng ai ở đó cả. Bỗng tiếng bước chân tiến gần . Có đang ngay lưng .
Anh nheo mắt , một nếp nhăn khẽ xuất hiện giữa đôi lông mày dài của .
- Em đang bày trò gì thế hả?
Người lưng vung cây roi lên, quất thẳng lưng .
Lục Dạ Minh kẻ tầm thường; nhanh nhẹn đưa đôi bàn tay to lớn , tóm gọn lấy cây roi.
Anh nghiêng đầu sang bên, ánh mắt tối sầm , lạnh lẽo như băng. Đó chính là Đông Phương Nhược Ly. Cô diện một bộ y phục bằng lụa chiffon mỏng manh tựa cánh ve sầu, tôn lên trọn vẹn những đường cong quyến rũ đầy nữ tính cơ thể.
Lục Dạ Minh mím chặt đôi môi mỏng.
- Sao là cô?
- A Gia. - Đông Phương Nhược Ly cất giọng ngọt xớt.
- Còn thể là ai đây nữa chứ? Chẳng bảo Quân Hi Thanh nhắn sang phòng ?
Ánh mắt Lục Dạ Minh bỗng trở nên sắc lạnh khi chợt hiểu chuyện.
Cái kẻ dối trá ranh mãnh đó.
Dám cả gan dụ dỗ, dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt ?
Đôi môi mỏng của khẽ cong lên thành một nụ lạnh lẽo, trầm giọng hỏi.
- Cô còn gì nữa?
- Cô còn bảo rằng ... thích roi quất. Cô dùng roi quất ngay khi gặp mặt, và rằng sẽ thích điều đó lắm.