“…”
Giờ thì chuyển sang phía cô ?
Quân Hi Thanh quả thực nếm trải sự sắc bén trong lời của .
Khoanh tay ngực, cô trừng mắt .
- Tôi đưa hai chú thỏ con của về nhà đây. Tổng thống Lục, xin phép để ở một nhé!
Xoay một cái, Quân Hi Thanh lưng bước .
…
Rời khỏi buổi tiệc lửa trại, Quân Hi Thanh bộ về nhà. mới vài bước, cô thấy tiếng bước chân vọng từ phía . Có đang bám theo cô.
Quân Hi Thanh dừng bước, đầu và thấy Lục Dạ Minh.
Không một lời, cô và bắt đầu chạy thục mạng.
Cô chỉ chạy thật xa khỏi .
Đôi mắt hạnh của Lục Dạ Minh ẩn hiện mờ ảo trong màn đêm. Ánh mắt dõi theo từng cử động của cô, ngắm cô chạy nhảy tựa như một chú thỏ ngây thơ nhưng cũng đầy vẻ tinh nghịch, khiến lòng dâng lên nỗi khao khát chạm cô.
Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, kiên nhẫn bám theo cô.
Những bước chân vững chãi vẫn tiếp tục vang lên phía cô, ống quần khẽ lướt trong làn gió đêm.
Rầm!
Quân Hi Thanh chạy vọt trong nhà đóng sầm cánh cửa .
Cô thở hổn hển, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Cốc… cốc… cốc…
Giọng của Lục Dạ Minh vọng từ bên ngoài.
- Mở cửa .
Quân Hi Thanh chỉ tựa cánh cửa, nhất quyết chịu mở.
- Mơ .
- Hừ. - Cô thấy khẽ buông một tiếng đầy vẻ châm biếm.
- Thanh Thanh , em đang dạy cho em một bài học đấy ?
- Lục Dạ Minh. - Cô gọi tên .
- Hửm?
- Phan Mân chuyển lời nhắn của đến cho ?
- Em lời nhắn gì gửi cho ?
Quân Hi Thanh thừa hiểu là đang giả vờ ngây ngô.
- Anh giăng bẫy một nữa, nhưng thành nhiệm vụ một cách hảo . Chúng hãy kết thúc chuyện tại đây . Làm ơn hãy nể tình mà buông tha cho . Tôi sẽ nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa trở về nước Z.
Lắng những lời cô , đôi lông mày của Lục Dạ Minh khẽ cau đầy vẻ bất mãn. Vài giây , đáp lời.
- Buông tha cho em ư? Không đời nào.
- Ồ. - Quân Hi Thanh khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng.
- vẫn còn cách để rời xa đấy.
Không tiếng đáp .
Anh bỏ ?
- Lục Dạ Minh, còn ở đó ?
Không một ai trả lời cô.
Cô hé cửa tạo một khe nhỏ, qua đó; bóng dáng uy nghi biến mất tự bao giờ.
Anh cứ thế bỏ thật ?
Anh ... rốt cuộc cũng còn chút tự giác đấy chứ!
Quân Hi Thanh đóng cửa chốt khóa cẩn thận. Cô bước phía tấm bình phong, chuẩn dùng nước ấm để tắm rửa.
Hử? Bỗng nhiên cô thấy tiếng động lạ, dường như ai đó lẻn nhà. làm chuyện đó thể xảy chứ? Cô khóa cửa cơ mà.
Tim Quân Hi Thanh đập thình thịch; lẽ nào là một tên biến thái nào đó ?
Cô vớ lấy một chiếc gậy, sẵn sàng dùng nó làm vũ khí, rón rén bước tới thật nhẹ nhàng.
như cô dự đoán, quả nhiên ở đó.
Chờ đúng thời cơ, cô giơ tay lên, vung chiếc gậy nhắm thẳng đầu kẻ đột nhập.
một bàn tay to lớn vươn tới, tóm chặt lấy cổ tay cô ngay giữa trung.
- Em vẻ hào hứng khi gặp quá nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1374-de-anh-hon-em-nhe.html.]
Cô ngước mắt lên, một gương mặt tuấn tú hiện ngay mắt cô.
Lục Dạ Minh.
- Sao… Sao đây?
Quân Hi Thanh về phía cánh cửa. Cửa vẫn đóng chặt, nhưng cửa sổ thì đang mở toang.
- Lục Dạ Minh, làm thế hả? Chẳng lẽ trèo cửa sổ ?
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh mặc cho cô đang nổi trận lôi đình với , khóe môi khẽ cong lên.
- Em chịu mở cửa cho , nên đành trèo qua cửa sổ thôi.
Giật lấy cây sào từ tay cô, ném mạnh xuống đất.
Sao thể đó thản nhiên như chứ? Anh chẳng thấy chút ngượng ngùng nào ? Thật là vô liêm sỉ hết sức!
- Lục Dạ Minh, cút khỏi đây ngay lập tức! - Quân Hi Thanh giận dữ quát mặt .
Lục Dạ Minh lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
- Bôi cái lên vết thương , nó sẽ giúp đảm bảo để sẹo .
Quân Hi Thanh giật lấy lọ t.h.u.ố.c từ tay bắt đầu đẩy ngoài.
- Cảm ơn Tổng thống Lục. Giờ thì mời cho.
Lục Dạ Minh lảo đảo lùi khi cô đẩy, nhưng vươn tay , vòng qua eo cô và ép chặt cô tường.
- Anh sẽ , nhưng khi giúp em băng bó vết thương.
Bị Lục Dạ Minh ép sát tường, Quân Hi Thanh cảm thấy tư thế chút... thật đáng hổ. Cô vùng vẫy chống cự và hét lên.
- Ai cần giúp chứ? Cút !
Lục Dạ Minh ngay phía cô, khẽ thúc hông cô, ép sát cơ thể cô bức tường lạnh lẽo.
Đưa tay phía cô, tháo dải ruy băng thắt ngang eo cô cúi xuống hôn lên mái tóc cô.
- Em “làm” em ngay tại đây ?
"..."
Quân Hi Thanh cố gắng đè tay xuống, cho tháo dải ruy băng. cô chậm mất ; những ngón tay di chuyển thật khéo léo và nhanh chóng tháo tung dải ruy băng . Cô cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua đôi vai trần của .
- Á!
Quân Hi Thanh hét lên, vội vàng kéo bộ quần áo đang chực tuột xuống. Cô thầm hối hận; lẽ cô mặc ít nhất một chiếc áo quây bên trong mới .
- Lục Dạ Minh, đừng làm chuyện gì dại dột đấy!
Lục Dạ Minh cúi đầu xuống, những vết thương vai cô. Đó là một cảnh tượng thật rùng rợn.
Anh khẽ cúi xuống, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên những vết thương .
Cảm giác thật nhồn nhột. Quân Hi Thanh nổi hết da gà khi cảm nhận đôi môi lạnh lẽo của chạm những vết thương vai ; những nụ hôn thật dịu dàng và đầy âu yếm.
- Không đau mà, đừng hôn nữa! Này, đừng lợi dụng ! - Quân Hi Thanh hét lên.
- Sẽ .
Cái gì cơ?
Quân Hi Thanh rõ lời . Mục đích duy nhất của cô là tống khứ , nhưng những nụ hôn của quá đỗi dịu dàng và êm ái, khiến cô cứ rúc sâu lòng .
Người đàn ông đúng là một tên lưu manh, còn trẻ trung và sung sức; cô sợ rằng sẽ làm điều gì đó tồi tệ với .
Thế nhưng, khi hôn lên vai cô, Lục Dạ Minh buông cô và bắt đầu thoa t.h.u.ố.c mỡ lên những vết thương của cô. Loại t.h.u.ố.c mỡ mang cảm giác mát lạnh, vô cùng dễ chịu làn da cô.
- Được ! Cảm ơn , Tổng thống Lục.
Kéo vạt áo che kín đôi vai, Quân Hi Thanh cố gắng che đậy cơ thể kỹ càng nhất thể, vội vàng tìm cách thắt dải ruy băng.
tiến đến từ phía , ngăn cô thắt dải ruy băng đó .
- Để hôn em ?
Anh chỉ đơn giản vài lời như thế.
- Đừng...
Quân Hi Thanh từ chối, nhưng nâng cằm cô lên, buộc cô xoay mặt về phía .
Trước mắt cô tối sầm khi đặt nụ hôn lên môi cô.
Đó là một nụ hôn thật dịu dàng.
Mặc dù cô cố gắng đẩy , nhưng khi cô giơ tay lên để ngăn cản, vạt áo vô tình mở toang, và liền luồn tay bên trong...
Đồng t.ử của Quân Hi Thanh giãn rộng, cô cảm thấy vô cùng hoảng loạn và bất an! Cô cảm giác như thể đang trong sự khống chế của .
Giọng của Băng Băng vọng từ bên ngoài.
- Điện hạ? Điện hạ ơi, về ?
Cứu tinh của cô cuối cùng cũng xuất hiện! Quân Hi Thanh lập tức c.ắ.n thật mạnh đầu lưỡi của .