Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1370: Chưa Bao Giờ Nhớ Một Người Đến Thế Này

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:53:25
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên Minh trừng mắt Quân Hi Thanh đầy vẻ khó tin.

thực sự ...

Móng vuốt kim loại đ.â.m xuyên qua bờ vai mềm mại của Quân Hi Thanh, khiến cô toát mồ hôi lạnh vì đau đớn. Cô đưa tay lên, chầm chậm rút chiếc móng vuốt khỏi vai , từng chút một.

Lúc đ.â.m , chiếc móng vuốt mang màu bạc; khi rút , nó nhuốm màu đỏ thẫm của máu.

Gào...

Tiếng hú của một bầy sói vang vọng lên từ một cách xa. Viên Minh ngước mắt lên, bắt gặp vô cặp mắt xanh lục phát sáng lấp lánh trong màn đêm phía . Bầy sói kéo đến.

Ông siết chặt dây cương trong tay.

Quả nhiên, thiên kim nhà họ Quân nắm giữ vô vàn mưu mẹo và kỹ năng cổ xưa. Cô thậm chí còn thông thạo cả thuật thuần hóa sói.

là như .

Chẳng ai rằng hai mươi sáu năm về , ông từng đem lòng yêu mến Bắc Nguyệt Vũ. Thế nhưng, chỉ nhờ tình cờ vài lời đàm tiếu trong hoa viên, cô lập tức đoán ngọn ngành sự việc. Dựa suy luận , cô dùng thuật "Dịch dung" để dụ ông đến nơi . Tuy nhiên, cô cũng là trân trọng tính mạng, tuyệt đối sẽ đời nào cam tâm bỏ mạng tại chốn .

Trước đó, cô chỉ đang cố tình câu giờ mà thôi. Giờ đây, khi màn đêm buông xuống và bầy sói của cô tề tựu đông đủ, cơ hội để cô trốn thoát thực sự đến.

Quân Hi Thanh quả thực là một nhân vật phi thường.

Cô đích thực xứng danh là thiên kim của gia tộc Quân.

Chỉ bằng những ngón tay khéo léo của , cô xoay chuyển ván cờ sinh t.ử - từ một thế cờ tưởng chừng "chiếu bí" thành một thắng lợi vẻ vang.

Tái sinh từ chính chốn t.ử địa.

Thật rực rỡ và chói lọi bao.

Quân Hi Thanh quá đỗi xuất sắc và xinh , đến mức Viên Minh chẳng thể nào tin nổi rằng Lục Dạ Minh hề dành cho cô chút chân tình nào.

Trong suốt cuộc đời mỗi con , ắt hẳn sẽ luôn xuất hiện một bóng hình nào đó - một bước sâu tận đáy lòng , c.ắ.n một nhát thật đau, để một vết thương nhức nhối dai dẳng theo đến tận cuối cuộc đời.

Ngay lúc , Quân Hi Thanh thúc ngựa lao màn đêm, thoắt cái biến mất hút giữa bóng tối mịt mùng.

lúc đó, đội quân của ông cũng kịp đuổi tới nơi.

- Thủ lĩnh, chúng nên truy kích ạ?

Viên Minh phất tay hiệu.

- Không cần .

- Thủ lĩnh, chúng về thôi.

- Quay về ư? – Viên Minh khẽ.

- Quân đội của Lục Dạ Minh e là đến nơi . Nếu về, chúng chẳng khác nào tự chui đầu bẫy của kẻ thù. Thật đáng tiếc. Trong ván cờ , bại t.h.ả.m hại tay Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh. Chúng hãy rút lui thôi, chúng sẽ về phía nam.

- thưa Thủ lĩnh, dì vẫn còn ở đó mà.

À, Đông Phương Uyển Thanh.

Viên Minh nở một nụ đầy ẩn ý.

- Cô sẽ thôi. Mộ Dung Kiến Thành sẽ bảo vệ cô .

Ngay trong đêm đó, Lục Dạ Minh trở về và thu hồi ấn soái. Viên Minh bỏ trốn, và chẳng cần tốn một giọt m.á.u nào, Lục Dạ Minh giành quyền kiểm soát Thánh Nữ Tộc.

Lục Dạ Minh đang bên bàn làm việc trong quân trướng, lắng Phan Mân báo cáo những sự việc diễn trong ngày.

- Thưa Điện hạ, chính Quân Tổng thống là đưa ý tưởng ném bộ Cửu Liên Hoàn xuống đất. Khi , cắt miếng bít tết, cô : “Cái gã Thủ lĩnh là ai chứ? Tổng thống Lục cách giải Cửu Liên Hoàn thì ? Anh nhất thiết giải cho ông xem.”

Lục Dạ Minh vẫn vận bộ y phục đen tuyền. Anh tháo chiếc mặt nạ cao su đang đeo mặt, để lộ khuôn mặt tuấn ẩn giấu bên . Anh lặng lẽ bên bàn làm việc; ánh đèn lồng màu vàng hắt lên những đường nét góc cạnh gương mặt , toát lên vẻ thanh tao và đầy phong độ.

Nghe những lời của Phan Mân, chợt nhớ chạm trán với Viên Minh tám năm về . Quả thực, khi Viên Minh đưa cho một bộ Cửu Liên Hoàn để giải, và ném thẳng nó xuống đất.

Khi , nghĩ thầm rằng…

Anh tự hỏi: Cái gã Viên Minh rốt cuộc là ai chứ? Tại bận tâm giải thứ đồ chơi đó cho ông xem?

Phan Mân cất lời.

- Quân Tổng thống vốn yêu thích môn b.ắ.n cung từ thuở nhỏ. Thành tích nhất của cô là b.ắ.n trúng hồng tâm mười liên tiếp…

Lục Dạ Minh ngước mắt Phan Mân.

- Chẳng với cô rằng thành tích nhất của là b.ắ.n trúng hồng tâm mười hai liên tiếp ?

Một nụ mỉm thoáng hiện môi , và trong giọng trầm ấm phảng phất chút ấm cùng sự âu yếm, cưng chiều.

- Nhìn vẻ đắc ý của cô kìa. Chắc cô nghĩ giỏi giang hơn lắm đây.

Tim Phan Mân khẽ thót . Anh nhận thấy nét thích thú thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm, hình hạnh nhân của Điện hạ.

lúc đó, Phan Mân đặt một đóa hoa túc đỏ lên bàn.

- Thưa Điện hạ, Quân Tổng thống dùng đóa hoa túc để dụ Viên Minh rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1370-chua-bao-gio-nho-mot-nguoi-den-the-nay.html.]

Phan Mân nhiều. Bắc Nguyệt Vũ chính là mẫu của Điện hạ, và mối tình chốn cung cấm năm xưa từng là một chuyện tình đầy kịch tính và bí ẩn.

Lục Dạ Minh chằm chằm đóa hoa vài giây, khẽ nhếch môi.

- Cô để lời nhắn nào cho ?

- Dạ .

- Hửm?

- Quân Tổng thống rằng, nếu… nếu cô thể sống sót trở về, xin… xin Điện hạ hãy nương tay và buông tha cho cô .

Nói đoạn, Phan Mân cẩn thận liếc khuôn mặt của đàn ông . Hắn xem liệu biểu cảm nào lộ gương mặt .

thất vọng.

Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chút biểu cảm. Anh thậm chí còn chẳng nhướng mày lấy một cái. Tất cả những gì làm chỉ là vươn tay khẽ vuốt ve đóa hoa túc đỏ, nở một nụ đầy vẻ thản nhiên.

- Không, sẽ bao giờ buông tha cho cô .

Anh sẽ bao giờ buông tay.

Trước đêm nay, lẽ từng cân nhắc đến chuyện đó.

đêm nay, sẽ bao giờ, mãi mãi bao giờ buông tha cho cô nữa.

- Đó là những lời cuối cùng của cô ?

- Không, những lời cuối cùng của Quân Tổng thống là… là… - Phan Mân dám .

- Là gì? - Lục Dạ Minh trầm giọng hỏi.

Phan Mân lấy hết can đảm, dứt khoát .

- Lời cuối cùng của Quân Tổng thống là: Lục Dạ Minh, cái tên ngốc đó!

Sau khi Phan Mân thuật những lời , chờ đợi Điện hạ nổi trận lôi đình. Chưa từng ai dám mắng nhiếc Điện hạ bằng những lời lẽ như thế.

- Ha.

Phan Mân thấy một tiếng khẽ, trầm ấm đầy từ tính. Lục Dạ Minh .

Điện hạ thực sự ?

Phan Mân sững sờ.

Lục Dạ Minh quả thực . Gương mặt tuấn tú của tràn ngập vẻ hân hoan. Anh dậy bước ngoài, nhanh chóng leo lên lưng ngựa.

- Điện hạ, định ? - Phan Mân vội vàng đuổi theo.

- Ta tìm cô . Cô sẽ c.h.ế.t .

Dứt lời, Lục Dạ Minh thúc ngựa phi nước đại.

Điện hạ cứ thế mà đuổi theo Quân Hi Thanh ?

Bỏ phía bộ Thánh Nữ Tộc.

Phan Mân c.h.ế.t trân tại chỗ. Bỗng nhiên, cũng bật thành tiếng. Hắn linh cảm rằng đêm nay, tình cảm mà Điện hạ dành cho Quân Hi Thanh càng thêm sâu đậm.

Còn sâu đậm đến mức nào, thì chỉ chính Điện hạ mới rõ.

Lục Dạ Minh phi ngựa tìm Quân Hi Thanh. Anh nhất định sẽ tìm thấy cô.

Làn gió đêm se lạnh tạt gương mặt tuấn tú của . Anh khẽ cau mày, hình ảnh gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú của cô ngập tràn trong tâm trí.

Chưa bao giờ nhớ nhung một đến thế .

Tất cả những gì lúc ôm cô lòng và trao cô một nụ hôn nồng cháy. Anh x.é to.ạc quần áo của cô và chiếm hữu từng tấc da thịt cô. Anh khắc ghi dấu ấn thể phai mờ của lên phụ nữ , để từng chút một của cô đều thuộc về , và chỉ riêng mà thôi.

Đó là một cảm xúc xa lạ đối với , nhưng nó trào dâng mãnh liệt và dữ dội trong lòng .

Anh vẫn thể hình dung rõ mồn một cái vẻ ung dung, tự tại khi cô buông lời sai ném những chiếc vòng sắt xuống đất. Và cả cái nét đắc ý thầm kín gương mặt cô khi cô b.ắ.n trúng tâm bia chín phát liên tiếp. Chiếc váy đỏ xoay tròn , khi cô phi nước đại đầy phóng khoáng…

Mọi hình ảnh trong tâm trí đều chỉ cô.

Quân Hi Thanh.

Anh thầm gọi tên cô trong lòng. Quân Hi Thanh.

Hàng mi dài của Quân Hi Thanh khẽ run lên khi cô từ từ mở mắt.

Cô đang ở đây?

Cô định dậy, nhưng ngay khoảnh khắc cựa quậy, một cơn đau nhói x.é to.ạc bả vai của cô.

Một giọng quen thuộc vang lên bên tai cô, đầy vẻ lo lắng và ân cần.

- Hi Thanh, đừng cử động. Hãy yên , nếu , vết thương của em sẽ rỉ m.á.u đấy.

Loading...