Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1362: Dù Có Mang Thai, Tôi Vẫn Sẽ Giết Con Trai Anh
Cập nhật lúc: 2026-04-26 13:00:26
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh một câu trả lời từ cô.
Quân Hi Thanh ngây . Tâm trí và trái tim cô lúc rối bời. Ngay cả nhịp thở của cô cũng trở nên hỗn loạn.
, cô quả thực thấy tin nhắn đó.
Những lời Băng Băng xe hề sai. cô quyền và quyền lựa chọn.
Anh nhớ em…
Anh câu với cô bằng chất giọng đầy từ tính và quyến rũ thể chối cãi. Một đàn ông với phận cao quý như , lẽ bao giờ hành xử như đây, ngay cả mặt chị Mạt Nhi. Câu "Anh nhớ em" đó, lẽ là lời thề chân thành nhất mà từng dành cho bất kỳ ai.
Anh sẵn sàng buông bỏ Mạt Nhi để bắt đầu một khởi đầu mới cùng cô.
Suốt ba năm qua, vẫn luôn chờ đợi cô.
Chờ đợi câu trả lời của cô.
câu trả lời của cô là gì đây?
Khi đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm của , Quân Hi Thanh chậm rãi lắc đầu.
- Tôi thực sự xin … Tôi thể chấp nhận lời thề của …
Cô từ chối nó.
Cô từ chối .
Đôi mắt của Lục Dạ Minh trở nên tối sầm như màn đêm. Trong đó còn chút ánh sáng nào nữa. Anh cất giọng trầm khàn hỏi.
- Tại ?
- Lục Dạ Minh , lời thề của lẽ là món tráng miệng quyến rũ nhất đời . Chẳng phụ nữ nào thể từ chối nó . giống những khác. Không giống , họ bao giờ thực sự trao trọn trái tim cho . Không giống , họ bao giờ thao túng đến mức mất trắng tất cả. Không giống , họ bao giờ đ.â.m đầu đến mức tàn ma dại, m.á.u me đầm đìa. Ngay cả lúc đây, vẫn thể kìm sự nghi ngờ đối với những lời .
- Lục Dạ Minh, trong lòng , sẽ mãi mãi là một kẻ dối trá to lớn, kẻ ức h.i.ế.p và vứt bỏ sang một bên. Anh đúng là một tên khốn nạn!
Ba giây trôi qua, Lục Dạ Minh chậm rãi nhếch khóe môi lên. Trong nụ ẩn chứa chút gì đó đầy vẻ tự giễu.
Anh từng nghĩ rằng cô thể sẽ từ chối .
bao giờ ngờ rằng cô gọi là kẻ dối trá. Cô tin lời "Anh nhớ em" của .
Một chút nào cũng .
Một tiếng khẽ bật từ khóe môi .
- Anh hiểu . Cứ coi như gì cả.
Nói , buông cô .
Luồng khí chất lạnh lẽo, trong trẻo của tan biến dần, và Quân Hi Thanh cuối cùng mới cảm thấy thể thở . Khí chất của quá mạnh mẽ, quá áp bức. Cô cảm thấy như đang hít lấy hít để từng ngụm khí.
Quân Hi Thanh lùi hai bước để tạo thêm cách giữa hai .
Giờ đây khi từ chối , cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Cô liếc một cái.
- Anh tắm .
Lục Dạ Minh đút một tay túi quần, cô với vẻ đầy thích thú.
- Tại tắm?
Vẻ mặt dường như đang : "Em định bắt giúp em đếm tiền mà em nhận từ việc bán chính ?"
- Anh!
Quân Hi Thanh sững sờ. Phải đấy, tại tắm chứ? Anh lý do gì để diễn theo màn kịch của cô chứ?
Lục Dạ Minh cô một cách lạnh nhạt bước .
Anh sắp rời khỏi căn phòng .
Anh định bỏ như thế thật ?
Chậc chậc. Gã mới thề thốt tình yêu sâu đậm với cô đấy thôi, mà giờ trở mặt bỏ rơi cô nhanh như chớp.
- Lục Dạ Minh! - Quân Hi Thanh vội vàng đưa tay , túm lấy ống tay áo .
Anh dừng . Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những ngón tay thon dài của ấn lên bờ vai trần mịn màng của cô, đẩy cô lùi phía .
Quân Hi Thanh đẩy lùi vài bước, cho đến khi đầu gối cô chạm thành giường. Thân hình mảnh mai của cô ngã ngửa xuống chiếc giường rộng lớn, êm ái.
lúc cô định dậy, một cái bóng đen bao trùm lấy cô khi hình cường tráng của Lục Dạ Minh đè chặt lấy cô. Chống một đầu gối sang mỗi bên cô, cúi xuống cô đầy vẻ uy quyền. Đôi lông mày thẳng tắp của toát lên một luồng khí chất lạnh lẽo đầy tà mị.
- Cởi thắt lưng cho .
Cái gì cơ?
Quân Hi Thanh nhướng đôi lông mày thanh tú lên.
Đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm của dường như đang ánh lên vẻ thích thú đầy tinh nghịch.
- Anh từ : chúng sẽ làm chuyện đó khi tắm. Nếu em chịu, thì sẽ bỏ đấy.
Ý tứ của vô cùng rõ ràng. Anh làm chuyện đó. Nếu cô định nhờ giúp đỡ, thì cô thể hiện chút thành ý chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1362-du-co-mang-thai-toi-van-se-giet-con-trai-anh.html.]
Cái gã khốn kiếp đúng là chỉ giỏi lợi dụng khác!
Quân Hi Thanh nhấc chân lên định đá .
cô thực hiện . Bàn tay to lớn của tóm lấy bàn chân trắng như tuyết của cô.
Anh bắt đầu vuốt ve, đùa nghịch bàn chân trắng nõn, mịn màng của cô một cách đầy âu yếm.
Anh đang làm cái quái gì ?
Đồ biến thái!
Mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên, cô vội vàng rụt chân .
Ngay khoảnh khắc , Lục Dạ Minh cúi xuống và hôn cô một cách dữ dội lên đôi môi. Anh hé miệng và c.ắ.n mạnh môi cô.
Đó là một cú c.ắ.n thật sự, răng cắm sâu da thịt cô.
Vị tanh nhẹ của m.á.u lan tỏa trong khoang miệng của cả hai .
Quân Hi Thanh bắt đầu đ.ấ.m thùm thụp trong cơn giận dữ.
- Lục Dạ Minh, đang trút giận vì từ chối ? Lục Dạ Minh, đúng là kẻ đê tiện. Đồ khốn!
Thay vì nổi giận, Lục Dạ Minh chỉ nhếch mép khẩy.
- đấy. Thì nào?
"..."
Thấy , cô đoán đúng phóc .
Cô từng ngờ rằng một Lục Dạ Minh quyền uy lẫm liệt thể là một kẻ nhỏ nhen, hẹp hòi đến thế. Lại còn hành xử tàn nhẫn, đầy ác ý, thậm chí còn tay trả đũa cô! Đồ khốn nạn!
Lục Dạ Minh cạy hàm răng cô , mạnh mẽ xâm nhập khoang miệng ngọt ngào , quấn lấy chiếc lưỡi của cô.
Mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng như gấc. Toàn cô mềm nhũn, rã rời.
lúc đó, Lục Dạ Minh lật sang một bên, xuống cạnh cô. Sau đó, cất giọng khàn khàn lệnh.
- Leo lên .
Leo... lên... ư?
Thật là những lời lẽ thô thiển.
Chỉ vỏn vẹn ba từ định đoạt tư thế cho cuộc ân ái.
Hàng mi dài khẽ rung động, Quân Hi Thanh c.ắ.n nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của , lật trèo lên phía .
Cô đưa tay định tháo khóa thắt lưng cho .
Thế nhưng, cô từng giúp đàn ông nào tháo thắt lưng bao giờ, nên cô trở nên vô cùng lúng túng, bối rối. Kết quả là, cô loay hoay mãi mà chẳng thể nào tháo nó .
- Tự tháo .
Lục Dạ Minh cô gái đang phía . Làn da cô trắng nõn tựa đóa hồng Nhật Bản chớm nở, chiếc cổ thon dài ửng hồng, vóc dáng mảnh mai, yêu kiều. Bất cứ đàn ông nào thấy cô cũng sẽ nảy sinh khao khát chinh phục và chiếm đoạt cô.
Đôi mắt sâu thẳm của ánh lên vẻ d.ụ.c vọng.
Quân Hi Thanh chợt nghĩ đến một vấn đề vô cùng quan trọng.
- Ở đây bao cao su.
Cô thể m.a.n.g t.h.a.i nếu sử dụng biện pháp bảo vệ. Suy cho cùng, cô là một cô gái 23 tuổi vô cùng khỏe mạnh, đang ở giai đoạn sung mãn nhất của khả năng sinh sản.
Nhảy phắt xuống giường, Quân Hi Thanh định lấy điện thoại để gọi mang b.a.o c.a.o s.u tới.
một bàn tay to lớn vươn tới, giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay cô ném thẳng thùng rác với độ chính xác tuyệt đối.
- Tại làm thế?
Lục Dạ Minh ngả , tựa thành giường một cách lười biếng. Ngay cả lúc , trông vẫn toát lên vẻ quyến rũ đầy ma mị khi nheo mắt cô chằm chằm.
- Em vẫn hiểu ?
Kéo cô lòng, cúi xuống chằm chằm vùng bụng phẳng lì của cô.
- Nếu mang thai, em sẽ sinh con cho .
“…”
Hóa , thực sự cô sinh cho một đứa con trai.
Tại một quốc gia cai trị bởi hoàng tộc, huyết thống luôn là điều coi trọng tuyệt đối. Một vị Hoàng đế như Lục Dạ Minh tuyệt đối thể con nối dõi. Anh bước sang tuổi 26, và tại một đất nước giàu truyền thống như nơi , độ tuổi đó coi là khá muộn để sinh con.
Mộ Dung Kiến Thành cũng liên tục thúc giục, gây sức ép với về vấn đề .
Quân Hi Thanh chỉ tát cho một cái, nhưng cô kìm nén cơn bực dọc.
- Tốt nhất là đừng mang thai. Mà cho dù lỡ m.a.n.g t.h.a.i nữa, cũng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai của .
- Vậy thì sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t em.
Đôi mắt thâm trầm, viền đỏ lóe lên vẻ tàn độc khi đôi bàn tay to lớn của đẩy chiếc váy ngủ của cô trễ dần lên cao.