Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1361: Anh Nhớ Em

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:22:29
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Băng Băng lộ vẻ mặt nghiêm nghị khi về phía Quân Hi Thanh.

- Điện hạ, thực sự định đẩy Tổng thống Lục lên giường của Đông Phương Nhược Ly chỉ vì lợi ích của chị cả ?

Đôi mắt trong veo của cô vẫn tiếp tục hướng khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

- Tại chứ? Mục tiêu chính của bọn họ chính là mà.

Băng Băng thể nào đoán đang toan tính điều gì, nhưng cô cũng hiểu rõ con Lục Dạ Minh. Anh là bậc thầy trong việc bày mưu tính kế và giăng bẫy, làm chuyện dễ dàng lừa gạt chứ?

Có vẻ như một cơn bão lớn sắp ập đến.

Khách sạn XX, tại phòng Tổng thống.

Quân Hi Thanh lấy điện thoại và gửi một tin nhắn.

[Tối nay hãy đến phòng 8806 để gặp .]

8806 - đó chính là phòng của cô.

Tin nhắn gửi , Quân Hi Thanh liền khung cửa sổ, khẽ cúi mắt xuống dòng tin nhắn - thứ dường như đang đè nặng lên tâm trí cô…

Nửa giờ , tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài. Tiếng gõ đều đặn, nhịp nhàng.

Quân Hi Thanh bước tới và mở cửa.

Một bóng dáng cao lớn sừng sững bên ngoài - đó chính là Lục Dạ Minh. Anh diện một bộ trang phục đen tuyền, chỉnh tề tì vết, toát lên khí chất uy nghi và cao quý thường thấy. Ánh đèn vàng nhạt dọc hành lang chiếu rọi lên gương mặt tuấn tú của , khiến thể nào rời mắt.

Khi về phía cô, ánh mắt của Lục Dạ Minh lướt dọc khắp cơ thể cô.

Quân Hi Thanh tắm xong, cô đang mặc một chiếc váy ngủ màu trắng dài đến ngang gối, để lộ đôi chân thon dài. Cô mang dép, chỉ chân trần tấm t.h.ả.m trải sàn.

Nhận thấy ánh mắt của , những ngón chân cô khẽ co .

Lục Dạ Minh bước trong, khép cửa lưng.

Anh vòng tay ôm lấy eo cô, khẽ cúi xuống định trao cô một nụ hôn.

mặt .

- Anh đang làm gì ?

Lục Dạ Minh áp môi lên má cô, hít hà mùi hương thanh khiết đang tỏa từ cơ thể cô.

- Em bảo đến phòng em ban đêm, đừng với là em gọi đến đây chỉ để ngắm , để đàm đạo thơ ca và triết học đấy nhé. Anh thực sự cứ tưởng em gọi đến đây để... làm chuyện đó chứ.

“...”

Đặt cả hai tay lên lồng n.g.ự.c vạm vỡ của , cô cố sức đẩy .

đôi tay của Lục Dạ Minh trượt lên phía đầu cô, tháo chiếc trâm cài tóc của cô . Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bộ mái tóc của cô xõa xuống.

Tim Quân Hi Thanh đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Đã ba năm nay cô hề xõa tóc. Kể từ khi bước chân con đường chính trị, mái tóc của cô lúc nào cũng búi cao gọn gàng.

Lục Dạ Minh ngắm cô; cô sở hữu mái tóc đen nhánh dày dặn, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng ngọc và đôi mắt đầy vẻ quyến rũ. Cô đến nao lòng.

Anh chầm chậm tiến gần cô.

Quân Hi Thanh bắt đầu lùi dần về phía , cho đến khi lưng cô chạm bức tường lạnh lẽo. Tiến gần cô tựa như một con báo đen đang rình mồi, Lục Dạ Minh nâng cằm cô lên và đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng .

Mùi hương nam tính, sạch sẽ của nhấn chìm giác quan của cô.

Quân Hi Thanh đắm chìm nụ hôn .

đột nhiên, cô bắt đầu chống cự .

- Anh tắm .

Lục Dạ Minh chẳng hề buông cô chút nào. Với đôi lông mày khẽ cau , tiếp tục hôn lên chóp mũi trán cô.

- Cứ làm chuyện đó , tắm cũng mà.

- Tôi bảo tắm mà. - Quân Hi Thanh kiên quyết .

- Ha. - Lục Dạ Minh bật thành tiếng. Anh nheo mắt cô, môi nở một nụ đầy vẻ trêu ngươi, khăng khăng đáp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1361-anh-nho-em.html.]

- Chúng sẽ làm chuyện đó , tắm .

Người đàn ông quả thực quá mức độc đoán, chẳng hề cho cô bất kỳ sự lựa chọn nào khác.

Khuôn mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên, cảm thấy vô cùng bực bội khi cô trừng mắt .

Vài giây , Lục Dạ Minh đưa tay lên, luồn những ngón tay mái tóc cô khẽ ấn nhẹ xuống. Thoạt thì vẻ như chỉ đang hôn cô thôi, nhưng Quân Hi Thanh hiểu rõ rằng đang ấn chiếc máy lén giấu trong tóc cô.

Chiếc máy lén vô cùng nhỏ bé, gần như thể thấy bằng mắt thường. Anh chỉ đơn thuần ấn lòng bàn tay lên đó. Người đang lén cuộc trò chuyện hẳn sẽ chỉ thấy những tạp âm méo mó.

- Có ai đó xóa tin nhắn mà gửi cho em ba năm ? Có là Quân Hi Nghiên ?

Anh đẩy cô áp sát tường, buông một câu hỏi tu từ. Dường như trong lòng sớm sẵn câu trả lời.

Quân Hi Thanh , đáp câu hỏi đó. Cô vẫn giữ vẻ bình thản và .

- Tôi chẳng hề hứng thú với việc dính líu những cuộc tranh đấu nội bộ của Quốc gia A. Thế nhưng, đang một kẻ bí ẩn nào đó lén, và cả nữa - cũng đang theo dõi nhất cử nhất động của , , hừm?

Tiếng "hừm" cuối cùng của cô mang đầy vẻ bề đầy uy quyền.

Lục Dạ Minh nhướng mày.

Khẽ nhếch khóe môi, cô chạm tay lên gương mặt và cất giọng đầy vẻ hờ hững.

- Anh coi là cái gì ? Một kẻ thế ? Ha, quả là to gan đấy.

Với đôi mắt thâm trầm, Lục Dạ Minh vẫn tiếp tục chớp. Cứ như thể chẳng bao giờ thể rời mắt khỏi cô ; cô lúc nào cũng thật rực rỡ và chói sáng.

Cô con gái út lừng danh của gia tộc Quân giờ đây trở thành một nhà lãnh đạo chính trị.

Anh nắm lấy tay cô, khẽ thì thầm.

- Em xem tin nhắn gửi từ ba năm ?

Anh tất cả chuyện.

Ngay từ khoảnh khắc cô xuất hiện tại hội nghị, để ý đến từng cử chỉ, hành động của cô.

Ngay khi bước khỏi rạp chiếu phim, rằng cô phát hiện tin nhắn từ ba năm về .

Người đàn ông thật tỉ mỉ, thậm chí còn kỹ lưỡng hơn cả ba năm . Và giờ đây, đang hỏi cô về chính cái tin nhắn mà cô vẫn hề mở xem.

- Tôi xem. - Quân Hi Thanh đáp lời gần như ngay lập tức.

Lục Dạ Minh khẽ .

- Thật ?

Ánh mắt sắc lẹm, tựa như tia X-quang thể xuyên thấu tâm can cô.

Quân Hi Thanh khẽ lảng tránh ánh mắt .

- Thật mà.

- Cô bé dối trá, em định lừa nữa ?

Giọng điệu của thoang thoảng nét dịu dàng và đầy âu yếm.

Quân Hi Thanh chẳng hề thích khi cư xử như . Làm thể gieo rắc những tín hiệu sai lầm cho một phụ nữ mà hề yêu thương chứ? Đặt hai tay lên n.g.ự.c , cô cố sức đẩy xa.

- Anh nhớ em...

Một giọng trầm ấm đầy từ tính vang vọng bên tai cô. Anh : "Anh nhớ em..."

Ba năm về , gửi cho cô một tin nhắn với nội dung: "Anh nhớ em..."

Ba năm , lời trực tiếp với cô.

Đồng t.ử của Quân Hi Thanh giãn nở đột ngột, cử động cô đều khựng .

Lục Dạ Minh khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô.

- Thanh Thanh , em thấy mà. Anh chắc là em thấy, đừng chối nữa.

- Anh nhớ em. Ba năm , Mạt Nhi bỏ , hình bóng cô cứ liên tục xuất hiện trong những giấc mơ của - nhưng em cũng xuất hiện ở đó nữa.

- Anh thực sự cố gắng quên Mạt Nhi để tâm ý dành trọn cho em. Anh nghĩ rằng sẽ làm bất cứ điều gì thể để mang cho em thứ mà trái tim em khao khát. Thế nhưng em chẳng hề hồi âm, thậm chí còn chặn liên lạc với . Đến giờ cũng chẳng hiểu nổi tại hồi đó kết hôn với Đông Phương Nhược Ly nữa. Anh cần chờ đợi suốt ba năm trời ; một lối thoát nhanh gọn hơn nhiều ...

- Thanh Thanh , như đấy: tin nhắn từ ba năm vẫn còn nguyên giá trị. Anh vẫn luôn chờ đợi lời hồi đáp từ em. Giờ thì... hãy cho câu trả lời của em .

Loading...