Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1324: Em Yêu Anh (7)

Cập nhật lúc: 2026-04-21 11:14:55
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Mặc Hàn mới băng bó xong vết thương và cởi chiếc áo sơ mi đen . Anh định bước phòng tắm thì thấy tiếng cửa phòng bật mở sầm một cái.

Khi đầu , thấy một bóng dáng thon thả bước . Đó chính là Đường Mạt Nhi.

- Đường Mạt Nhi, em gõ cửa khi bước phòng khác ? - Cố Mặc Hàn cau mày hỏi.

Có vẻ chẳng chút ngượng ngùng, Đường Mạt Nhi chằm chằm . Nửa của trần trụi, trong khi nửa mặc chiếc quần tây đen, thắt một chiếc thắt lưng da đen quanh vòng eo thon gọn. Cơ bụng rám nắng đầy quyến rũ cùng những đường nét cơ bắp sắc nét bụng đủ sức khiến bất cứ ai cũng nuốt nước bọt thèm thuồng.

Cô sững , vội vàng đưa đôi tay nhỏ nhắn lên che mặt. Trong lúc bối rối, cô lắp bắp .

- Anh hiểu lầm , Cố . Em đến đây là để kiểm tra vết thương cho , chứ để ngắm... tài sản của !

Tài sản ư?

Cố Mặc Hàn cạn lời.

Cố Mặc Hàn ném ánh mắt lạnh lẽo về phía cô và .

- Giờ thì em vui ? Sau em vẫn định diện mấy bộ váy để ve vãn những gã đàn ông khác nữa ?

Anh đang trách mắng cô.

Đường Mạt Nhi lén qua kẽ ngón tay đáp.

- Anh tưởng em thích mặc mấy bộ váy lắm ? Em chỉ sợ Vu Như Băng quyến rũ mất thôi; cô chuẩn bao nhiêu bộ bikini gợi cảm chỉ để khoe mẽ mặt đấy chứ. Chính vì thế em mới mặc váy ngắn. Anh cứ yên tâm, về khoản quyến rũ đàn ông thì em chẳng thua kém bất kỳ ai .

Nói , cô hừ một tiếng và tiếp.

- em chẳng quyến rũ bất kỳ gã đàn ông nào khác cả. Người duy nhất em quyến rũ... chính là đấy!

Ánh mắt Cố Mặc Hàn trở nên thâm trầm. Sao cô thể tự tin đến thế nhỉ?

quyền để tự tin như . Bởi lẽ, xét về khoản quyến rũ đàn ông, Đường Mạt Nhi quả thực hề thua kém bất kỳ ai.

- em đúng là ngốc thật đấy, Đường Mạt Nhi . Có bao nhiêu chiếc du thuyền cho em lựa chọn, mà em leo lên đúng chiếc gã biến thái Parsons ở đó ?

Đường Mạt Nhi một nữa cạn lời.

Đường Mạt Nhi chẳng thể tìm lời nào để phản bác . Vốn dĩ cô luôn thần may mắn mỉm , thế mà chẳng hiểu xui xẻo leo lên đúng chiếc du thuyền của gã biến thái Parsons !

- Em đang tìm ? - Giọng điệu của Cố Mặc Hàn bỗng đổi.

Đôi mắt Đường Mạt Nhi sáng bừng lên, cô gật đầu lia lịa.

- , em chuyện nhờ .

- Vậy thì !

- Vừa nãy em gặp Vu Như Băng, trông cô vẻ đang gặp rắc rối. Anh nên qua phòng cô xem thử thế nào.

Vẻ mặt Cố Mặc Hàn vẫn giữ nguyên sự thản nhiên, đôi môi mỏng của khẽ cong lên tạo thành một nụ nhạt.

- Nếu em lo lắng cho cô đến thế, tự qua xem ?

Đường Mạt Nhi trừng mắt , im lặng đáp.

Suy nghĩ một lát, cô liền phản bác.

- Anh Cố, em hề dối. Vu Như Băng thực sự vẻ đang gặp chuyện chẳng lành. Chúng mới tóm gã Parsons , nên em sợ là chuyện gì đó xảy với cô .

Ánh mắt Cố Mặc Hàn càng trở nên thâm trầm hơn, cài cúc áo sơ mi đen sải bước ngoài.

Cố Mặc Hàn bước đến cửa phòng của Vu Như Băng, giơ tay định gõ cửa.

đột nhiên, thấy tiếng vọng từ bên trong. Tiếng thở dốc đầy mê hoặc của Vu Như Băng vang lên, xen lẫn với đó là giọng của một đàn ông…

Anh khẽ cau mày, nhanh chóng đoán chuyện gì đang diễn bên trong căn phòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1324-em-yeu-anh-7.html.]

Đường Mạt Nhi!

cố tình làm ! Cô chính tai thấy những âm thanh !

là một phụ nữ trơ trẽn!

Cố Mặc Hàn đột ngột , khựng yên. Đường Mạt Nhi đang ngay sát phía , khiến cơ thể hai dán chặt . Gương mặt mềm mại, xinh của cô hiện rõ mồn một mắt , và còn ngửi thấy thoang thoảng mùi hương đặc trưng của cô.

Đôi mắt to tròn, ướt át của cô dán chặt ; cô nhón chân lên, khẽ đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng của .

Hơi thở của Cố Mặc Hàn trở nên gấp gáp hơn khi thể phớt lờ những âm thanh đang vọng từ căn phòng. Đôi môi mềm mại của cô khẽ chạm , và cũng giống như bất kỳ đàn ông bình thường nào khác, khơi dậy d.ụ.c vọng.

Anh đặt đôi bàn tay to lớn lên vòng eo thon thả của cô, thô bạo đẩy cô .

- Em đang định làm cái trò gì thế ?

Đường Mạt Nhi vươn tay ôm lấy cổ và cất giọng đầy quyến rũ.

- Lẽ em mới là hỏi câu đó mới chứ. Anh Cố, rốt cuộc mối quan hệ giữa và Vu Như Băng là gì?

Cố Mặc Hàn khẽ hừ lạnh, đẩy cô bỏ .

Đường Mạt Nhi đuổi theo mãi tận về đến phòng, nhưng chỉ lạnh lùng buông một câu.

- Cút ngoài!

- Em thể , nhưng hết trả lời câu hỏi của em .

Cố Mặc Hàn trừng mắt cô đầy lạnh lẽo gắt lên.

- Rốt cuộc em giải thích cái gì đây? Rằng Vu Như Băng thực hôn thê mà là em họ của ư? Rằng suốt ba năm qua bên cạnh chẳng hề bóng dáng một phụ nữ nào ư? Hay là chuyện ba năm từng tuyên bố rõ ràng rằng nếu em bỏ thì sẽ cưới khác, nhưng rốt cuộc chẳng hề làm thế ư? Hay là chuyện suốt ba năm qua từng quên em dù chỉ một khắc, rằng thể sống nổi dù chỉ một phút mà nghĩ về em, rằng tình yêu dành cho em chẳng hề vơi chút nào và vẫn yêu em sâu đậm lắm ư?

Đôi mắt Đường Mạt Nhi đỏ hoe. Anh . Cuối cùng thì cũng thừa nhận điều đó.

Suốt ba năm qua, vẫn luôn nhớ về cô…

Anh yêu cô suốt bấy lâu nay.

Đôi mắt Cố Mặc Hàn đỏ ngầu, đầy tơ máu.

- Em những điều đấy. Giờ thì em hài lòng ? Em thấy đắc ý lắm ? Đường Mạt Nhi , trong mối quan hệ , kẻ luôn chịu phần thua thiệt chính là đấy. Giờ thì em thể đấy, nhớ đóng cửa giúp . Anh nghỉ ngơi.

Cố Mặc Hàn , định bụng sẽ tắm để gột rửa cả cơ thể lẫn những cảm xúc đang cuộn trào dữ dội trong lòng.

Thế nhưng mới chỉ bước hai bước thì Đường Mạt Nhi lao tới, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của .

- Buông ! - Anh giật tay cô , đẩy cô rời xa .

- Anh Cố . - Đường Mạt Nhi khẽ , đôi mắt cô nhắm nghiền , những giọt lệ lăn dài má tựa như chuỗi ngọc trai đứt dây.

- Suốt ba năm qua, em cũng nhớ vô cùng. Em yêu , yêu sâu đậm hệt như cách yêu em .

Cố Mặc Hàn cảm nhận một cảm giác ẩm ướt nơi tấm lưng . Cô đang . Những giọt nước mắt nóng hổi của cô như thiêu đốt làn da , thấm sâu tận đáy lòng.

- Em xin , Cố . Ba năm , em rời bỏ là để cứu Dạ Minh. Em chỉ lời xin … Nếu thể tha thứ cho em cũng chẳng cả. Em sẽ dùng trọn phần đời còn để yêu thương và che chở cho một cách trọn vẹn nhất. Sẽ còn bất kỳ ai khác nữa, chỉ còn và em thôi.

- Và là em về ba năm . Hồi đó, cơ thể em nhiễm độc AR khiến em lão hóa nhanh chóng. Vụ t.a.i n.ạ.n xe năm làm dập nát đầu gối em, em cùng chiếc xe lao thẳng xuống biển. May mắn , em c.h.ế.t mà dòng nước cuốn dạt Đảo Thiên Đường.

- Suốt ba năm , em biến thành một bà lão xí với những nếp nhăn chằng chịt khắp cơ thể. Em thậm chí còn chẳng dám soi gương nữa, em xí đến mức nào ! Mỗi ngày ngắm mặt trời mọc ở phía Đông, em tự hỏi liệu còn thấy ngày mai nữa . Làm em thể đành lòng đối diện với trong bộ dạng thê t.h.ả.m chứ? Làm em thể đành lòng gieo cho niềm hy vọng, để

Đồng t.ử của Cố Mặc Hàn co rút . Anh gì cả. Anh chẳng hề chút nào về chuyện

Anh .

Đường Mạt Nhi ôm quá chặt, cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của lưng , nhất quyết buông để xoay . Cô trò chuyện với một cách thật trọn vẹn và nghiêm túc.

- Anh Cố , em xin nhiều lắm. Em quá sợ hãi để với tất cả những điều , quá sợ để thấy em, và cũng quá sợ để tìm đến bên em. Em thật ích kỷ và bất công với , nhưng tận sâu trong lòng, em rằng sẽ chẳng bao giờ thể ghét bỏ em . Có lẽ từ nay về , chúng thể dành nhiều thời gian hơn cho , nhưng mà...

- Khi em rời ba năm , em trở thành một Đường Mạt Nhi xinh nhất trong mắt , đóa hồng đỏ thắm tuyệt mỹ nhất trong trái tim , và là phụ nữ nhất mà từng gắn bó. Em trao tặng tất cả những điều tuyệt vời nhất mà em đang sở hữu.

Loading...