Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1297: Anh Nhớ Em

Cập nhật lúc: 2026-04-17 08:22:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn bật, căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng, chỉ chút ánh trăng len lỏi qua khung cửa sổ.

Cảm thấy gì đó ấm nóng lướt gương mặt, Lục Dạ Minh đưa ngón tay lên chạm thử. Những giọt nước mắt nóng hổi làm bỏng rát đầu ngón tay .

Mạt Nhi.

Anh thực sự nhớ Mạt Nhi.

Mạt Nhi khiến rơi lệ.

khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ giữa dòng nước mắt.

Quân Hi Thanh.

mang nụ cho .

Trong đêm khuya tĩnh mịch, cảm thấy cô đơn và chẳng thể nào chợp mắt. Anh rõ tương lai của sẽ . Nếu kết hôn với Đông Phương Nhược Ly, dẫu nắm trong tay quyền lực tuyệt đối và cai trị cả giang sơn, vẫn sẽ sống một cuộc đời cô độc. Cuộc đời sẽ thật tẻ nhạt và vô vị.

Hạt đậu tương tư cuối cùng. Mỗi khi nhớ hình ảnh , trái tim quặn thắt trong đau đớn. Anh thậm chí nôn m.á.u mới thể hít thở một cách bình thường.

Cố Mạc Hàn ít nhất vẫn còn chút gì đó để hoài niệm. Cố Mạc Hàn Nữu Nữu. Còn , chẳng gì cả.

Có lẽ chính những lời của Phan Mân, kết hợp với giấc mơ thoáng qua, khiến bỗng nảy sinh một khao khát mãnh liệt: nắm lấy tay một ai đó. Nắm lấy tay của Quân Hi Thanh.

Anh sẽ chẳng bao giờ quên Mạt Nhi. Anh rằng sẽ mãi mang nặng nỗi day dứt với Quân Hi Thanh, bởi sẽ chẳng bao giờ thể trao trọn vẹn cả con cho cô.

Anh rõ tất cả những điều đó, chứ.

Bất chấp tất cả, vẫn chỉ giữ cô bên . Anh … dành trọn quãng thời gian còn cõi đời cho cô… Anh mở rộng trái tim , thử đón nhận cô bước thế giới nội tâm của . Anh thử… bắt đầu một khởi đầu mới mẻ, cùng kiến ​​tạo một tương lai mới…

Một khi ý nghĩ nảy sinh trong tâm trí, chẳng thể nào xua tan nó nữa.

Lục Dạ Minh lấy điện thoại , tìm tên cô trong danh bạ gửi một tin nhắn.

Chỉ vỏn vẹn ba từ đơn giản: Anh nhớ em.

Chỉ ba từ thôi cũng là quá đủ.

Anh nhớ cô.

Anh vẫn còn nhớ như in những ngày tháng họ cùng trải qua tại ngôi làng nhỏ cú ngã từ vách núi xuống. Cô thường lấy tay che mặt, miệng ngừng làu bàu trách móc rằng cứ mãi trêu chọc, bắt nạt cô. Lần , sẽ còn cưỡng ép cô nữa.

Anh rằng cô yêu đất nước và gia đình hơn bất cứ điều gì. Anh quan trọng nhất trong trái tim cô. Lần , sẽ để cô tự đưa sự lựa chọn.

Quay trở về.

Hoặc trở về.

Nếu cô trở về, mối quan hệ giữa họ sẽ thực sự chấm dứt. Trong tương lai, họ sẽ chẳng còn bất cứ mối liên hệ nào với nữa.

Nếu cô chọn trở về... Có lẽ... họ sẽ một tương lai khác.

...

Quốc gia Z, Dinh Tổng thống.

Quân Hi Nghiên chưng một bát yến sào cho Quân Hi Thanh, và cô ăn sạch còn chút nào. Ôm lấy chị gái, cô cảm ơn.

- Cảm ơn chị nhé, em ăn hết sạch đây! Giờ em tắm đây.

Quân Hi Nghiên xoa nhẹ mái tóc cô em gái.

- Đi em.

Quân Hi Thanh cầm theo một bộ đồ ngủ sạch sẽ bước phòng tắm. Khi Quân Hi Nghiên cầm chiếc bát rỗng lên và định rời , cô thấy tiếng thông báo tin nhắn vang lên.

Cô khựng , ngước mắt theo hướng âm thanh. Chiếc điện thoại của Thanh Thanh đang tủ đầu giường và hiện lên một thông báo mới.

Cô bước gần, màn hình - Lục Dạ Minh.

Đó là tin nhắn từ Lục Dạ Minh!

Thanh Thanh trở về một thời gian khá lâu, mà Lục Dạ Minh chẳng hề gửi cho cô dù chỉ một tin nhắn. Thế nhưng giờ đây, khi chính thức đăng cơ, gửi cho Thanh Thanh một tin nhắn tận đêm khuya thế .

Quân Hi Nghiên cầm chiếc điện thoại lên. Thanh Thanh đặt mật khẩu, nhưng vì quá hiểu cô em gái , Quân Hi Nghiên dễ dàng đoán mật khẩu đó. Sau khi mở khóa điện thoại, cô dòng tin nhắn: [Anh nhớ em.]

Lục Dạ Minh gửi đúng ba từ - Anh nhớ em.

Ánh mắt Quân Hi Nghiên trở nên lạnh băng; cô xóa dòng tin nhắn đó mà chẳng hề do dự dù chỉ một giây.

chừng đó vẫn đủ để khiến cô cảm thấy yên tâm. Cô thậm chí còn chặn liên lạc của Lục Dạ Minh. Làm xong việc đó, cô đặt chiếc điện thoại xuống.

Quân Hi Nghiên ngẩng đầu lên, về phía cánh cửa phòng tắm đang khép chặt. Tại Nghị viện, bắt đầu bàn bạc về ngày nhậm chức; nhanh thôi, Thanh Thanh sẽ chính thức trở thành Tổng thống.

Vào thời điểm quan trọng , Lục Dạ Minh gửi cho cô một tin nhắn: "Anh nhớ em."

Có ai mà từng danh tiếng lẫy lừng của Lục Dạ Minh chứ? Mạnh mẽ và đầy uy quyền, chính là hình mẫu lý tưởng của một nhà lãnh đạo. Ngay cả Thanh Thanh cũng từng lòng ; sở hữu sức hút vô cùng mãnh liệt, đến mức chỉ cần gửi vỏn vẹn câu "Anh nhớ em" thôi cũng đủ khiến trái tim rung động xao xuyến. Cô thực sự lo sợ rằng Thanh Thanh sẽ thể cưỡng sức cám dỗ từ trở về bên .

Với tư cách là chị gái, cô sẽ đời nào cho phép Thanh Thanh tiếp tục qua với Lục Dạ Minh nữa!

Đó cũng chỉ là một mối tình mà thôi; lẽ nào cả đời chỉ duy nhất một mối tình ? Khi Thanh Thanh rằng sẽ khó để cô thể yêu thêm một nào khác nữa, cô tin điều đó. Theo quan điểm của cô, thời gian sẽ chữa lành vết thương. Thanh Thanh chắc chắn sẽ tìm một mà cô yêu thương, và đó cũng sẽ yêu thương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1297-anh-nho-em.html.]

Cạch.

Quân Hi Thanh tắm xong và bước khỏi phòng tắm.

- Chị , chị vẫn về ?

Quân Hi Nghiên mỉm cô.

- Chị về đây. Ngủ ngon nhé, Thanh Thanh.

- Chị ngủ ngon.

Sau khi bước vài bước, Quân Hi Nghiên liếc Quân Hi Thanh một nữa. Quân Hi Thanh chỉ đang bàn trang điểm, chải mái tóc của . Có vẻ như cô chẳng hề nhận bất cứ điều gì bất thường cả.

Đến lúc , Quân Hi Nghiên mới thực sự cảm thấy yên tâm và rời .

Ngày hôm .

Lục Dạ Minh tháp cao, diện bộ vest đen tuyền càng làm tôn lên khí chất uy nghiêm, quyền quý của . Một tay đút túi quần, tay còn đang cầm chiếc điện thoại.

Anh nhận bất kỳ lời hồi đáp nào.

Anh gửi tin nhắn , nhưng cô chẳng hề trả lời.

Phan Mân ngay phía . Hắn thể cảm nhận rằng tâm trạng của Lục Dạ Minh đang chút bất . Đây là thứ n Lục Dạ Minh chiếc điện thoại của .

Vẻ mặt Lục Dạ Minh trở nên lạnh băng; vài giây, quyết định gọi .

Tiếng "tút... tút" vang lên, thấy một lời nhắn tự động.

- Xin , máy quý khách gọi tồn tại.

Nhướng mày, Lục Dạ Minh hỏi Phan Mân.

- Lời nhắn “ máy gọi tồn tại” nghĩa là ?

"..."

Phan Mân sững sờ. Chẳng điều đó nghĩa là chặn của ?

rốt cuộc là ai gan chặn của chứ?

- Chủ nhân...

- Nói .

- Có vẻ như... ngài chặn ạ.

Vừa dứt lời, Phan Mân liền cẩn thận quan sát biểu cảm gương mặt Lục Dạ Minh.

Lục Dạ Minh chẳng hề tỏ phản ứng gì, thậm chí đến một cái nhướng mày cũng . Anh chỉ mím chặt môi, tỏ vẻ bình thản như , nhưng ẩn sâu trong đó là một chút tự giễu.

Thì , đó chính là câu trả lời của cô.

Trong những khoảnh khắc tăm tối nhất của cuộc đời, cô chính là tia sáng duy nhất mà khao khát nắm lấy. Có thể sẽ chẳng thể nào đáp ứng trọn vẹn kỳ vọng của cô về tình yêu, nhưng nguyện dâng hiến cho cô tất cả những gì . Tương lai vốn dĩ khó lường, nhưng đó sẽ là một khởi đầu mới mẻ cho cả hai họ.

giờ đây, hiểu rõ.

đưa quyết định của riêng .

Trong những dự định của cô, hề sự hiện diện của .

Tất cả chấm dứt.

Chỉ vỏn vẹn một tin nhắn văn bản khép khả năng, hy vọng.

- Đi thôi. - Lục Dạ Minh bước .

Phan Mân lập tức bước theo .

Đột nhiên, Lục Dạ Minh cất lời.

- Hãy phát một thông báo chính thức. Hai tuần nữa, sẽ kết hôn với Đông Phương Nhược Ly.

Phan Mân c.h.ế.t lặng.

...

Tại quốc gia Z.

Tại dinh thự Tổng thống. Quân Hi Thanh đang chủ trì một cuộc họp với các nhân vật chính trị chủ chốt trong nước. Để duy trì hình tượng của bản , cô buộc thể hiện sự uy quyền và phép hành xử tùy tiện như nữa.

- Thưa Điện hạ, thần mời một nhà thiết kế thời trang đến đây ạ. Người cần sắm sửa tủ quần áo mới. - Băng Băng lên tiếng.

- Người chẳng cần buồn bã làm gì cả; , mỗi khi chúng cùng ngoài dạo chơi, vẫn thể diện lên những bộ váy thật lộng lẫy mà.

Trong thâm tâm, Băng Băng cảm thấy chút thương cho Quân Hi Thanh. Cô mới chỉ đôi mươi, đang ở độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân, thế nhưng kể từ khi đảm nhận chức Chủ tịch, cô chẳng còn ăn diện như một cô gái xinh xắn nữa; đó, cô buộc khoác lên những bộ trang phục công sở nghiêm túc.

Được cái thì mất cái . Có lẽ, chính vị trí nữ Tổng thống sẽ tước sự tự do, cũng như bao khoảnh khắc tươi mà Quân Hi Thanh lẽ thể tận hưởng, nếu như cô bước chân con đường .

Quân Hi Thanh sở hữu một vẻ thoát tục đến nhường ; thật là một điều vô cùng đáng tiếc.

Loading...