Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1294: Thư Ly Hôn

Cập nhật lúc: 2026-04-17 05:47:19
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ thể Mộ Dung Kiến Thành cứng đờ khi , đôi tai ông càng đỏ bừng hơn.

Ông vốn chủ động trong chuyện chăn gối; ông chỉ ân ái với bà trong vài tháng đầu của cuộc hôn nhân. Sau khi bà bỏ , ông từng gần gũi với bất kỳ phụ nữ nào khác.

Bắc Nguyệt Vũ thấy tai ông đỏ lên, liền dùng giọng điệu ngọt ngào nũng nịu.

- Anh cai trị đất nước A, lúc nào cũng trưng vẻ mặt nghiêm nghị để giáo huấn khác. Nếu thần dân của rằng ngay cả ở cái tuổi vẫn còn mê mẩn kiểu hôn kiểu Pháp, thì định ăn với họ đây?

Mộ Dung Kiến Thành mím chặt môi thành một đường thẳng. Tuy trong lòng chút vui, nhưng ông chẳng gì cả. Ông chỉ đơn thuần bước xuống giường.

ngay khoảnh khắc tiếp theo, Bắc Nguyệt Vũ vòng tay ôm lấy cổ ông, khúc khích trêu chọc.

- Đồ ngốc!

Rồi bà chủ động hôn ông, đưa lưỡi trong khoang miệng ông. Chỉ đến lúc đó, Mộ Dung Kiến Thành mới nhận rằng nãy giờ bà chỉ đang cố tình trêu chọc ông mà thôi. Bà thật là quá đáng! Ông đáp nụ hôn với niềm đam mê bùng cháy.

Hồi còn trẻ, bà thích gọi ông là "đồ ngốc".

Sau một lúc, đôi môi họ rời , thở cả hai đều trở nên nóng bỏng và gấp gáp.

Những nụ hôn của Mộ Dung Kiến Thành dần trượt xuống phía cổ bà.

- Này, đồ ngốc. - Bắc Nguyệt Vũ đẩy nhẹ ông một cái.

- Có chuyện gì ?

- Bảo chuẩn b.a.o c.a.o s.u .

Ngẩng đầu lên, Mộ Dung Kiến Thành bà với đôi môi mím chặt.

- Chúng ở cái tuổi , còn cần dùng b.a.o c.a.o s.u nữa chứ?

Bắc Nguyệt Vũ bĩu môi tỏ vẻ bất mãn.

- Em mới 18 tuổi, mà cũng lúc nào cũng mãi mãi 18 tuổi . Anh già nua thế nào thì tùy, chứ em thì hùa theo nhé.

Còn gì để nữa đây?

Quả thực, bà chẳng hề già chút nào. Ngược , ông dốc quá nhiều tâm sức việc trị quốc, nên tâm hồn cũng trở nên già cỗi mất .

Mộ Dung Kiến Thành đành chịu thua, ông chỉ lắc đầu và .

- Được , em cứ mãi mãi tuổi 18 nhé. - Khi thốt lên những lời , mí mắt ông trở nên nặng trĩu - nặng đến mức ông gần như chẳng thể mở mắt nổi nữa.

Bắc Nguyệt Vũ ông, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ nũng nịu.

- Đồ ngốc, em nên sinh thêm cho một đứa con trai nữa nhỉ?

- Nói bậy! Đợi khi Minh nhi thành gia lập thất, Thái t.ử đời, là chúng lên chức ông bà còn gì.

Vừa dứt lời, tầm mắt của Mộ Dung Kiến Thành bỗng tối sầm , ông ngất lịm .

Một lúc , Mộ Dung Kiến Thành từ từ mở mắt.

Ông vẫn đang giường, ngay trong chính căn phòng của . Mọi thứ vẫn y nguyên như cũ, chỉ một điều duy nhất đổi: Bắc Nguyệt Vũ biến mất.

Mộ Dung Kiến Thành vội vàng bật dậy; giọng của bà vẫn còn văng vẳng bên tai ông - Đồ ngốc, em nên sinh thêm cho một đứa con trai nữa nhỉ?

Trời đất ơi, bà bỏ trốn !

Và bà hạ t.h.u.ố.c ông! Bà ngậm t.h.u.ố.c sẵn trong miệng, lợi dụng lúc hai trao nụ hôn để chuốc t.h.u.ố.c ông.

Mộ Dung Kiến Thành bước xuống giường và chợt thấy một tờ giấy đặt chiếc tủ đầu giường.

Khi ông cầm tờ giấy lên, ba chữ “Thư Ly Hôn” đập thẳng mắt ông.

Đôi mắt Mộ Dung Kiến Thành mở to hết cỡ khi thấy ba chữ .

Ông tiếp nội dung bên .

[Hai mươi ba năm , bỏ quá vội vàng nên kịp để thư ly hôn. Giờ đây, - Bắc Nguyệt Vũ - xin chính thức gửi đến lời thông báo ly hôn: Mộ Dung Kiến Thành. Tôi sẽ tha hồ lựa chọn giữa vô vàn trai tuấn tú đang xếp hàng chờ đợi , còn cũng cứ tự nhiên mà cưới bất kỳ ai .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1294-thu-ly-hon.html.]

[À, và cũng đừng tìm nữa nhé. Đồ ngốc, còn yêu nữa .]

Phía cuối tờ giấy là một chữ ký, bà ký một cách đầy phóng khoáng và điệu đà.

Dù lá thư ly hôn vẻ ngông nghênh và khác thường, nhưng điều đó hề ảnh hưởng đến tính pháp lý của nó. Chỉ cần ông đặt bút ký tên đó, hai sẽ chính thức đường ai nấy .

Cái phụ nữ !

Vừa nãy bà còn tỏ dịu dàng đến thế, hóa tất cả chỉ là màn kịch để lừa ông ! Ông thật sự chẳng thể nào hiểu nổi tại làm như , ngay cả khi ông quyết định buông bỏ tất cả và còn tính sổ ân oán với bà nữa.

Tất cả những gì ông , bà hề đùa giỡn. Hai mươi ba năm , bà chỉ chọn cách rời ; nhưng , bà chọn cách chấm dứt tất cả và đoạn tuyệt với ông. Đây chính là sự khép trọn vẹn mà quá khứ vẫn luôn thiếu vắng.

rốt cuộc, ông làm sai điều gì?

Cơn thịnh nộ nóng bỏng, rực lửa cuộn trào trong huyết quản; Mộ Dung Kiến Thành vung tay về phía chiếc ghế, c.h.é.m xuống một nhát đầy uy lực. Chiếc ghế lập tức vỡ toang thành hai mảnh.

Tách... Lòng bàn tay ông thương, m.á.u bắt đầu nhỏ giọt.

Những lời bà cứ văng vẳng trong tâm trí ông: "Đồ ngốc, còn yêu nữa."

- Bệ hạ, chuyện gì ? - Một giọng dịu dàng vọng từ bên ngoài. Đó là Đông Phương Uyển Thanh.

Tất cả những gì ông lúc là bà hãy rời .

- Không gì cả.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa phòng bật mở, Đông Phương Uyển Thanh bước , theo là Đông Phương Nhược Ly.

Nhận thấy ông thương, Đông Phương Uyển Thanh khẽ thốt lên kinh hãi, nét mặt bà lộ rõ ​​vẻ hoảng hốt và lo âu tột độ.

- Bệ hạ, gặp chuyện gì ? Nhược Ly, mau mời Thái y đến đây ngay!

- Dạ. - Đông Phương Nhược Ly vội định rời .

- Không cần , chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà. - Khẽ phất tay, Mộ Dung Kiến Thành ngăn Đông Phương Nhược Ly .

Đông Phương Uyển Thanh về phía Mộ Dung Kiến Thành. Sắc mặt ông trông vẻ chút nào. Các cơ gương mặt ông căng cứng , nhưng đồng thời, khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ. Tay của ông vẫn đang rỉ máu, còn tay thì nắm chặt một mảnh giấy. Bà thể rõ nội dung đó, nhưng đại khái bà thể nhận nét chữ.

Có vẻ như Bắc Nguyệt Vũ trở về.

Sau hai mươi ba năm, cuối cùng bà cũng trở !

Dẫu , Đông Phương Uyển Thanh vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng vốn .

- Bệ hạ, chăng Hoàng hậu rời ngay khi trở về?

- Em rằng cô vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện xảy hai mươi ba năm . Cô cho rằng phụ bạc cô , bởi bước phòng em và thậm chí còn nạp em làm phi tần. Tuy nhiên, cô hề về sự thật đằng đó.

- Mỗi vị Hoàng đế đều buộc kết hôn với một Thánh nữ và sinh hạ Thái tử. Đây là một truyền thống tồn tại qua bao thế hệ. Là chọn để gánh vác trọng trách trị vì đất nước, thể nào trốn tránh bổn phận . Thế nhưng, năm xưa Hoàng hậu đem lòng yêu , cô làm đủ cách để phá hỏng cuộc hôn nhân của chúng . Lẽ kết hôn với em, nhưng cô dùng thủ đoạn ép buộc để cưới . Người cũng đấy, Tiên đế sớm đưa tên cô danh sách những kẻ trừ khử từ lâu .

- Người còn nhớ thức ăn của cô hạ độc và phát hiện chuyện đó chứ? Người trân trọng cô bao, luôn túc trực bên cạnh để canh giữ và đích che chở cho cô . Người vốn là một con hiếu thảo, thế nhưng trở mặt với phụ hoàng, tất cả cũng chỉ vì cô .

- Sau đó, Hoàng hậu mang long thai, còn Tiên đế thì lâm bệnh nặng. Trước lúc băng hà, Tiên đế đưa tối hậu thư: Người nạp em làm phi tần, đổi là sự an tính mạng cho Hoàng hậu và Thái tử.

- Nếu chấp thuận, ông sẽ chẳng ngần ngại nhuộm đỏ chốn thâm cung bằng máu, đoạt sinh mạng của cả Hoàng hậu lẫn Thái tử, cùng vô vô tội khác.

- Vào cái đêm định mệnh , bước phòng em; em và cùng diễn một màn kịch, nhưng thực tế, chẳng chuyện gì xảy cả. Sau đó, thông báo với Hoàng hậu rằng nạp em làm phi tần, và kể từ khoảnh khắc , cô đổi. Sau khi hạ sinh Thái tử, cô bỏ trốn; khi Thái t.ử cũng biến mất theo, triều đình lâm cảnh chính trị bất , quyền lực phân chia về tay các Công tước.

- Bệ hạ , tại giải thích rõ chuyện cho Hoàng hậu hiểu? Một khi cô thấu tỏ sự thật, lẽ cô sẽ buông bỏ quá khứ và làm hòa với .

Mộ Dung Kiến Thành siết chặt bức “thư ly hôn” trong tay. Khi ký ức về quá khứ ùa về, ông cảm thấy tất cả những gì làm vì tình yêu dành cho bà đều trở nên vô nghĩa. Tất cả chỉ là một trò đùa nực .

Đông Phương Nhược Ly hừ lạnh một tiếng, cảm thấy thật bất bình sự bất công của chuyện.

- Bệ hạ, theo thần thấy, vị Hoàng hậu quá đỗi kiêu căng và nuông chiều quá mức; bà bao giờ thực sự nghĩ cho ngài. Ngài chẳng cần một phụ nữ như thế .

Vừa dứt lời, Mộ Dung Kiến Thành liền ngẩng đầu lên, trừng mắt Đông Phương Nhược Ly đầy dữ tợn.

Sự đe dọa toát lên rõ mồn một qua từng cử chỉ, thần thái của ông.

Sắc mặt Đông Phương Nhược Ly bỗng tái mét, còn chút huyết sắc nào. Mộ Dung Kiến Thành vốn yêu thương và cưng chiều cô từ thuở ấu thơ, luôn đối xử với cô; bao giờ ông trừng mắt cô một cách đáng sợ đến thế.

Chưa bao giờ.

Loading...