Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1289: Em Vẫn Chưa Thể Quên Anh Ta Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-16 17:32:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Em xin , làm ơn … Làm ơn hãy cưới Sử Tiểu Kiều.

Huyền Ảnh cảm thấy như ai đó đ.â.m thẳng một nhát d.a.o tim , x.é to.ạc xương thịt .

Tình yêu vốn dĩ là liều t.h.u.ố.c chữa lành nỗi đau tuyệt vời nhất đời. đôi khi, chẳng nó cũng chính là thứ vũ khí sắc bén nhất ?

rằng chuyện đều cả, vì cô tha thứ cho . thực , cô nào tha thứ cho . Cô chỉ đơn giản là giải thích thêm nữa.

bất kỳ lời giải thích nào từ .

nhắc chuyện đêm hôm đó, ba năm về .

còn bất kỳ sự ràng buộc nào với nữa.

Huyền Ảnh hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc trở , mối quan hệ giữa hai họ thực sự chấm dứt.

- Linh Linh… - Đôi môi khô khốc của mấp máy, khẽ gọi tên cô.

Hạ Linh mỉm qua dòng nước mắt và .

- Sao cơ? Anh em quỳ xuống van xin ? Đó chính là điều ở em ư?

Thịch.

Huyền Ảnh trân trân khi cô gái nhỏ nhắn, mảnh mai từ từ hạ thấp xuống đất, quỳ sụp mặt .

Cô đang dập đầu lạy .

Đôi mắt đỏ ngầu của như hóa đá, cho đến khi cũng khuỵu một chân xuống mặt cô.

- Linh Linh , đừng làm thế mà. Làm thế còn đau đớn hơn cả việc em g.i.ế.c c.h.ế.t nữa. Chẳng chỉ là chuyện cưới Sử Tiểu Kiều thôi ? Được , hứa với em…

- Mộ Mộ chính là con gái ruột của . Anh nhất định sẽ cứu con bé, nên em đừng lo lắng.

Khi cất lời với cô bằng giọng trầm khàn, đầy đau đớn, suy nghĩ duy nhất trong đầu lúc là: lẽ đây sẽ là cuối cùng còn thể chuyện với cô.

Trái ngược với vẻ mặt đầy thống khổ của , Hạ Linh vô cảm khi cô lau những giọt nước mắt.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, cảm ơn . Em sẽ đợi Mộ Mộ trở về an tại nơi . - Hạ Linh dậy trở về phòng, khép cửa lưng.

Sau khi cô rời , Huyền Ảnh chằm chằm cánh cửa đóng kín hồi lâu; dáng cao lớn, bất động của trông tựa như một pho tượng.

- Chủ nhân. - A Châu khẽ cất giọng.

Mãi một lúc , Huyền Ảnh mới đáp lời.

- Hãy gọi Sử tướng quân đến. Năm ngày nữa, sẽ kết hôn.

Tin tức về việc "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" Huyền Ảnh và con gái của Sử tướng quân - Sử Tiểu Kiều - cuối cùng cũng nên duyên vợ chồng lan truyền khắp Quốc gia A với tốc độ ánh sáng. Đêm hôm đó, Huyền Ảnh khung cửa sổ, khoác chiếc áo măng tô đen, lặng lẽ ngắm bầu trời đêm bao la, vô tận.

lúc , Lục Dạ Minh bước xuống từ cầu thang. Đã lâu lắm Huyền Ảnh mới gặp Lục Dạ Minh; hôm nay, diện một bộ trang phục màu đen - áo sơ mi đen và quần tây đen. Gương mặt tuấn tú của toát lên vẻ điềm tĩnh và phảng phất chút rạng rỡ.

Lục Dạ Minh bước bên cạnh Huyền Ảnh. Hai đàn ông quyền lực nhất Quốc gia A sóng đôi bên , toát một khí chất uy quyền đầy mạnh mẽ.

Một tay đút túi quần, đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh dán chặt khung cảnh màn đêm hiện qua ô cửa sổ sáng đèn.

- Anh thực sự định cưới Sử Tiểu Kiều ?

Đôi môi mỏng của Huyền Ảnh khẽ cong lên.

- Phải.

Sau vài giây im lặng, tiếp.

- Đó là để đền đáp cô . Tôi nợ cô quá nhiều .

Nói đoạn, Huyền Ảnh liếc mắt sang Lục Dạ Minh hỏi.

- Trong đời , từng nợ ân tình của ai bao giờ ?

Người mà nợ ư…

Vẫn giữ nguyên vẻ mặt chút biến sắc, đáp.

- Chỉ một duy nhất.

Khẽ lắc đầu, Huyền Ảnh nhẹ một tiếng.

- Lễ đăng cơ sẽ diễn ngày mai, thì… xin chúc mừng, thưa Điện hạ.

Dứt lời, Huyền Ảnh bước .

Lục Dạ Minh khung cửa sổ kính lớn, dõi mắt theo chiếc xe limousine của Huyền Ảnh cho đến khi nó khuất dần màn đêm thăm thẳm.

lúc , một nữ hầu khẽ cất giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1289-em-van-chua-the-quen-anh-ta-sao.html.]

- Bông hoa là do Quân tiểu thư hái từ trong vườn khi cô vẫn còn ở đây. Thật ngờ, chỉ vỏn vẹn một tháng mà nó nở rộ rực rỡ đến thế .

Lục Dạ Minh xoay , ánh mắt thâm trầm dừng nơi phòng khách, nơi một nữ hầu đang , tay ôm một bình hoa. Trong bình vài cành hoa đang nở rộ tuyệt .

Quân Hi Thanh chỉ tinh ranh và thông tuệ, mà cô còn là xuất sắc nhất trong lĩnh vực mà một phụ nữ cần tinh thông – cầm, kỳ, thi, họa, và cả nghệ thuật cắm hoa. Dẫu cho cô rời , Tây Cung vẫn còn lưu vô vàn dấu vết của cô.

Lúc , Phan Mân khẽ ho một tiếng .

- Cô thể lui xuống .

- Vâng, thưa . - Cô hầu gái vội vã rời .

Phan Mân bước tới, tay cầm bình hoa và .

- Chủ nhân, thuộc hạ sẽ mang bình hoa vứt bỏ ngay lập tức.

- Không. Cậu cũng thể lui xuống .

- Vâng, thưa chủ nhân.

Phan Mân cũng lui xuống theo.

Bước phía bàn , Lục Dạ Minh vươn tay lấy một cành hoa. Anh đưa cành hoa lên sát mũi để ngửi.

Hương thơm dịu nhẹ của đóa hoa thấm đẫm khứu giác .

Giờ , cô đang làm gì nhỉ?

Quốc gia Z.

Tại phòng Tổng thống.

Quân Hi Thanh ghế, tay cầm một chồng tài liệu. Cô diện một chiếc đầm dài màu trắng, mái tóc đen nhánh dài mượt xõa xuống bờ vai tựa như lụa. Góc nghiêng khuôn mặt cô hiện lên hảo ánh sáng dịu nhẹ, toát lên vẻ ấm áp và xinh .

lúc , hai tiếng gõ cửa vang lên, một nữ hầu từ bên ngoài vọng .

- Quân Tam tiểu thư, Chu thiếu gia đến và gặp cô ạ.

Chu Thanh.

Anh Chu.

Không ngước mắt lên, Quân Hi Thanh đáp.

- Bảo đang ngủ .

- Vâng, thưa tiểu thư. - Cô hầu gái lui .

Một lát , giọng của chị cả Hi Nghiên vọng từ phía bên cánh cửa.

- Thanh Thanh , chị em ngủ mà. Đừng giả vờ nữa.

Quân Hi Thanh gì. Đầu cô đang đau như búa bổ.

Ngay lúc đó, Quân Hi Nghiên đẩy cửa bước .

- Chị cả. - Quân Hi Thanh đặt chồng tài liệu xuống, bước tới nắm lấy tay chị .

Quân Hi Nghiên vô cùng tức giận, cô trách mắng.

- Em từ chối gặp Chu Thanh bao nhiêu hả? Em quên mất đính hôn với ? Nếu vì Lôi Trạch cướp mất chức vị Tổng thống, thì giờ em là vợ của Chu Thanh .

Phì!

Quân Hi Thanh lè lưỡi, chu môi .

- Chị cả , tình cảm em dành cho Chu là tình yêu nam nữ. Em sẽ bao giờ cưới .

- Thanh Thanh , rốt cuộc em yêu ai chứ? Lục Dạ Minh ? Em trở về cả tháng nay . Chẳng lẽ em vẫn thể quên ?

Nghe thấy cái tên , hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên, cô chậm rãi rút tay về.

Thở dài một tiếng, Quân Hi Nghiên lắc đầu. Cô yêu thương cô em út nhất, và khi thấy em như thế ...

- Thanh Thanh , chị cố ý ...

Dường như chẳng thấy lời chị , Quân Hi Thanh bước về phía cửa sổ, vươn tay đẩy cửa mở toang. Dù đêm nay trời sương mù bao phủ, vầng trăng vẫn tỏa sáng rực rỡ bầu trời.

- Em trách chị , chị . Em cũng chẳng lừa dối chị chút nào. Tây Công tước là đầu tiên khiến trái tim em rung động, và cho đến tận bây giờ, em vẫn thể quên . Em nghĩ sẽ chẳng bao giờ quên .

Quân Hi Nghiên bước tới bên cạnh Quân Hi Thanh và xuống cùng cô.

- thì chứ? Trong trái tim chỉ duy nhất một , và bất kể tương lai xảy chuyện gì nữa, tình yêu sẽ chỉ càng thêm ăn sâu lòng mà thôi. Em rõ rằng sẽ chẳng bao giờ quên . Vậy thì dù yêu em chăng nữa thì chứ? Anh sẽ chẳng bao giờ thể yêu em trọn vẹn ; mà thử hỏi phụ nữ nào mong đàn ông của yêu thương một cách trọn vẹn cơ chứ? Thanh Thanh , em xinh nhường , bao đàn ông quyền thế đều đang để mắt tới em, cớ em cứ tự hạ thấp bản chứ?

Quân Hi Thanh khẽ lắc đầu và đáp.

- Chị , em chị thương em, nhưng xin chị đừng quá khắt khe với . Vị trí mà chị Mạt Nhi nắm giữ trong cuộc đời suốt hai mươi tư năm qua là điều thể nào thế . Chúng hiện diện trong thời gian ; chính chị Mạt Nhi mới là góp phần định hình nên vẻ ngoài lạnh lùng, trầm mặc của Tây Công tước như ngày hôm nay. Và chẳng đó chính là điều mà em yêu nhất ở ? Chúng lúc chẳng qua chỉ là đang hưởng thụ thành quả từ những nỗ lực của khác mà thôi. Làm em thể cho phép bản trở nên quá tham lam chứ?

Loading...