Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1285: Mai Mối

Cập nhật lúc: 2026-04-16 11:35:36
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Linh dậy, lau những giọt nước mắt.

- Bạch Tuyết, chuyện gì ?

Bạch Tuyết lắc đầu.

- Người phong ấn ký ức của quả thực cao tay. Tớ dùng sức mạnh cưỡng chế để đột nhập đó, lẽ thương đôi chút, nhưng đừng lo. Tớ chỉ cần đến bệnh viện lấy ít t.h.u.ố.c là .

- Tớ sẽ cùng .

- Không cần ...

- Bạch Tuyết , thương là vì tớ mà. Tớ nhất định cùng . - Hạ Linh kiên quyết .

...

Tại bệnh viện.

Huyền Ảnh ở hành lang, đối diện là Tư Không Hoành.

Tư Không Hoành là chủ một hiệu thuốc, trở về từ một cuộc họp bàn về công việc kinh doanh. Anh khoác chiếc áo măng tô kẻ caro màu xám, bên trong là chiếc áo gile đen mặc ngoài chiếc sơ mi trắng cắt may tinh xảo. Từng cử chỉ, hành động của đều toát lên vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp, trông vô cùng cuốn hút.

Tư Không Hoành đưa bản báo cáo cho Huyền Ảnh.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, thể xác nhận rằng của trúng độc.

Ánh mắt Huyền Ảnh trở nên thâm trầm, khí chất quanh bỗng trở nên nguy hiểm lạ thường.

- Có t.h.u.ố.c giải ?

Tư Không Hoành gật đầu.

- Có, nhưng cần chút thời gian.

- Bao lâu?

- Ba ngày.

- Được. Cảm ơn bác sĩ Tư Không.

- Không chi.

lúc đó, Huyền Ảnh chợt nhớ một chuyện.

- Bác sĩ Tư Không, thôi miên Linh Linh... liệu khả năng nào cô sẽ đột nhiên khôi phục ký ức ?

Đôi mắt trong veo của Tư Không Hoành khẽ chuyển động khi đáp.

- Không một ai thể phá giải giấc mộng đó .

Chỉ đến lúc , Huyền Ảnh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh sợ rằng nếu Hạ Linh lấy ký ức, cô sẽ còn ở bên nữa. Anh cô quên một bản xí, méo mó của trong quá khứ - một con tăm tối và ích kỷ.

lúc , một giọng êm ái, du dương vang lên bên tai . Đó là Sử Tiểu Kiều.

- Huyền Ảnh.

Tư Không Hoành chào tạm biệt rời . Huyền Ảnh ngước mắt lên Sử Tiểu Kiều.

- Cô làm gì ở đây ?

- Ảnh , cũng chính là em, nên dĩ nhiên em đến thăm bà . Khi nào tỉnh , em sẽ chăm sóc chu đáo như ruột của . - Sử Tiểu Kiều mỉm ấm áp .

Đôi mắt đen láy tựa thủy tinh của Huyền Ảnh trông như hai xoáy nước sâu thẳm, chút ấm nào. Tuy nhiên, vẫn đưa tay lên vỗ nhẹ vai cô.

- Cảm ơn cô.

Sử Tiểu Kiều nhanh chóng vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của .

- Có gì khách sáo chứ.

Lần , Huyền Ảnh đẩy cô mà để mặc cô ôm lấy . Anh đưa tay lên, lén cài một thiết định vị mái tóc dài của Sử Tiểu Kiều.

lúc đó, A Châu ho khan một tiếng đầy gượng gạo cất lời.

- Cô Hạ, ngọn gió nào đưa cô đến đây ?

Hạ Linh đến .

Huyền Ảnh vội vàng đẩy Sử Tiểu Kiều , ánh mắt lập tức lia sang bên cạnh. Hạ Linh đang ngay đó, đối diện với , và đôi mắt tuyệt của cô đang dừng Sử Tiểu Kiều.

- Linh Linh… - Huyền Ảnh định bước tới phía cô.

- Ảnh . - Sử Tiểu Kiều gọi khẽ, tay cô nhanh chóng bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của , vẻ càng thêm mật.

Chỉ liếc họ một cái, Hạ Linh liền bỏ .

Rốt cuộc phụ nữ đang làm cái quái gì ? Huyền Ảnh trừng mắt Sử Tiểu Kiều đầy giận dữ.

- Cô quên những gì chúng hôm qua ? Tôi sẽ bao giờ cưới cô !

Anh đẩy Sử Tiểu Kiều sải bước đuổi theo Hạ Linh.

Bị bỏ phía , Sử Tiểu Kiều sững như trời trồng; đôi tay cô siết chặt thành nắm đ.ấ.m đến mức móng tay cắm sâu da thịt.

Hạ Linh cùng với Bạch Tuyết; thấy cô như , Bạch Tuyết liền hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1285-mai-moi.html.]

- Cậu chứ?

Môi Hạ Linh khẽ cong lên, nở một nụ đầy chua chát.

- Tớ mà.

- Được , tớ lấy t.h.u.ố.c đây. Cậu đợi tớ ở đây nhé.

- Ừ.

Bạch Tuyết lấy thuốc, còn Hạ Linh vẫn nguyên tại chỗ.

- Linh Linh. - lúc đó, Huyền Ảnh chạy tới bên cô.

Hạ Linh Huyền Ảnh. Lồng n.g.ự.c cô bắt đầu quặn đau khi những ký ức về việc Huyền Mục giẫm đạp lên cô và khắc chữ "nô" lên khuôn mặt cô ùa về tâm trí. Cô nhớ cảnh ngay bên cạnh đó. Anh thậm chí còn trao cho Sử Tiểu Kiều một chiếc nhẫn cưới...

những ký ức của cô về dừng ở ngày xảy vụ nổ, khi sức thuyết phục cô, nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của cô khi tự đ.â.m thẳng con d.a.o n.g.ự.c .

Ranh giới giữa yêu và hận thật mong manh. Liệu thể yêu hận một cùng một lúc ?

- Linh Linh , hãy để giải thích. Anh hề bất cứ mối quan hệ nào với Sử Tiểu Kiều cả. Anh xin quên nhắc với em rằng cô từng là hôn thê cũ của , nhưng ý định kết hôn với cô . Người yêu chính là em.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú của Huyền Ảnh, giọng của Hạ Linh vẫn giữ vẻ bình thản.

- Em rằng em cần thời gian để suy nghĩ về mối quan hệ giữa chúng , và giờ thì em đưa quyết định .

Huyền Ảnh cảm thấy đầu óc như thắt .

- Và câu trả lời của em là gì?

- Hãy kết thúc chuyện tại đây thôi. Xin đừng tìm em nữa.

Nói , Hạ Linh bước .

rằng giữa họ chấm dứt.

Không chỉ , cô còn yêu cầu đừng bao giờ tìm gặp cô thêm một nào nữa.

Đôi mắt Huyền Ảnh đỏ hoe, vội vã cất bước đuổi theo cô.

- Linh Linh ...

Quay phắt , Hạ Linh giơ tay lên và giáng một cái tát thật mạnh khuôn mặt . Với tiếng “chát” vang dội, Huyền Ảnh hứng trọn cái tát đó khắp khuôn mặt .

Đôi mắt Hạ Linh cũng đỏ hoe. Cô tát mạnh đến mức lòng bàn tay cô gần như tê dại. Không thêm lời nào, cô và bước .

...

Hạ Linh rẽ qua góc tường ngã khụy xuống, tựa lưng bức tường lạnh lẽo. Cô ngước mắt lên trần, cố kìm nén để những giọt nước mắt chực trào chảy ngược trong.

Anh xứng đáng nhận cái tát đó!

Anh lấy tư cách gì mà tự ý đưa quyết định cho cô chứ?

Nếu quyết định buông tay để cô sống một cuộc đời mới, thì tại vẫn cứ khăng khăng bên cạnh cô?

lúc đó, tiếng bước chân của ai đó đang tiến gần cô. Khi Hạ Linh ngước mắt lên , cô thấy đó chính là Bác sĩ Tư Không. Nhanh chóng dậy, cô cúi đầu chào .

- Bác sĩ Tư Không, cảm ơn nhiều.

Hạ Linh nhấn mạnh hai tiếng “cảm ơn” rời .

Bước chân của Tư Không Hoành khựng đôi chút; đôi mắt tuyệt của ẩn cặp kính gọng vàng, ánh lên vẻ lấp lánh. Trong đôi mắt ngập tràn sự thông tuệ và ấm áp, nhưng cũng phảng phất một chút xa cách.

Anh từng tiếp xúc với vô , nên đời nào thể nhầm ngữ điệu trong giọng của cô.

Có điều gì đó .

Tư Không Hoành mỉm nhạt và định bước thì bỗng nhiên khựng .

Dường như nhận điều gì đó.

ngay lập tức, gạt bỏ suy nghĩ . Trong giới y học hiện nay, một ai đủ khả năng hóa giải thuật thôi miên của , giải phóng giấc mơ mà phong ấn.

Thế nhưng, thái độ của Hạ Linh vô cùng kỳ lạ.

Tư Không Hoành , bước về phía nơi Hạ Linh rời .

Đứng tầng hai, xuống và bắt gặp hai bóng giữa đám đông. Một trong hai chính là Hạ Linh; cô đang cùng một cô gái khác.

Tư Không Hoành đưa mắt sang bên cạnh cô. Cô gái khoác chiếc áo măng tô dài màu đen, mái tóc đen nhánh buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa. Nhìn từ phía , cô toát lên vẻ sành điệu và đầy cá tính, tựa như một đóa hoa lan kiêu sa.

Chẳng mấy chốc, cả hai khuất dạng khỏi tầm mắt .

lúc đó, tiếng chuông điện thoại du dương vang lên. Anh nhận một cuộc gọi đến.

Thu hồi ánh mắt, Tư Không Hoành lấy điện thoại . Vừa cúi đầu xuống, đầu bắt đầu giật thon thót.

Người gọi là - phu nhân Tư Không.

- Alo, ?

- Hoành , một tin vui báo cho con đây. Mẹ tìm một vợ hảo cho con . Trong hai ngày tới, sẽ bay sang Quốc gia A. Con nhớ ăn mặc thật chỉnh tề cùng đến nhà vợ tương lai của con dùng bữa nhé.

“…”

Anh cạn lời.

- Vậy là định đoạt nhé, Tư Không. Con đừng hòng còn tơ tưởng đến chuyện hẹn hò lung tung nữa. Nếu phát hiện con vẫn còn lăng nhăng, thì con còn là con trai nữa . Ngày mai, đúng tám giờ, chúng sẽ gặp mặt họ.

Loading...