Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1281: Anh Yêu Em
Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:26:56
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là Huyền Ảnh.
Anh mở cửa căn hộ của cô xông thẳng .
Khi thấy dáng cao lớn đầy uy áp , cô sững sờ c.h.ế.t trân, tay vẫn đang nắm chặt chiếc ghế. Cô ngước khuôn mặt tuấn tú của ; vài giây định thần, cô ném phịch chiếc ghế xuống đất bỏ chạy.
Huyền Ảnh bước , dùng chân đá mạnh khép cánh cửa . Anh sải những bước dài đầy mạnh mẽ, vươn cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo của Hạ Linh. Sau đó, nhẹ nhàng kéo cô , khiến hình mềm mại của cô ngã nhào lồng n.g.ự.c vạm vỡ của .
- Hạ Linh, em mà còn dám bỏ chạy nữa thì c.h.ế.t với đấy. Anh chịu đựng đủ ! - Anh gằn giọng sát bên tai cô.
Mùi rượu nồng nặc tỏa từ , xen lẫn trong đó là mùi nước hoa thoang thoảng của một phụ nữ khác. Cô nhận ngay lập tức rằng trở về từ một chốn chẳng mấy đàng hoàng t.ử tế.
- Huyền Ảnh, buông ! Chẳng phụ nữ n.g.ự.c cỡ E ở quán bar thỏa mãn ? Tại nửa đêm nửa hôm chạy đến đây làm loạn thế ?
Huyền Ảnh vươn bàn tay to lớn , giáng một cái tát mạnh m.ô.n.g cô.
- Em đúng là tàn nhẫn thật đấy. Em sợ mấy con hồ ly tinh ngoài quyến rũ mất ?
Hạ Linh rơm rớm nước mắt khi đ.á.n.h mông. Cô vùng vẫy kịch liệt, cố sức đẩy .
Anh quán bar làm gì nữa thì liên quan gì đến cô chứ?
Tại trút giận lên đầu cô?
Huyền Ảnh xoay cô , cúi xuống áp đôi môi lên môi cô.
- Á! - Hạ Linh hét toáng lên.
- Buông ! Nếu tìm phụ nữ để ngủ cùng thì tìm khác . Đừng tìm đến !
Đột nhiên, Huyền Ảnh khựng . Đôi mắt trở nên mờ mịt, chìm sâu trong một màn đêm u tối.
- Muốn tìm khác thì trả tiền. Trả một triệu đó cho , sẽ tìm khác.
Hạ Linh cứng họng, nên lời.
Gã đàn ông đúng là vô liêm sỉ hết chỗ ! Cô siết chặt nắm tay, đ.ấ.m mạnh lồng n.g.ự.c rắn chắc của gắt lên.
- Đồ khốn nạn! Rốt cuộc chỉ ngủ với thôi chứ gì? Tôi ! Nếu dám đụng , sẽ tố cáo tội cưỡng h.i.ế.p đấy!
Huyền Ảnh chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
- Nếu em coi là kẻ cưỡng bức , thì cứ làm tới bến luôn cho đáng tội!
- Ưm...
Hạ Linh mở to đôi mắt xinh . Cô ngờ táo bạo đến thế. Anh áp sát môi môi cô, tựa như đang thưởng thức một món kẹo ngọt ngào. Sau đó, chiếc lưỡi của luồn sâu bên trong khoang miệng cô.
Hạ Linh vội vàng c.ắ.n chặt môi, nhất quyết để toại nguyện.
- Mở miệng ! - Anh khàn giọng thì thầm bên tai cô.
Hạ Linh lắc đầu lia lịa. Không đời nào!
Một luồng nóng bao trùm lấy cô khi dùng đôi cánh tay rắn chắc bế bổng cô lên, mang thẳng về phía phòng ngủ.
- Không ! Mộ Mộ đang ở trong đó! Đừng làm con bé sợ!
Nghe thấy , Huyền Ảnh đổi hướng, ném cô xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách lập tức đè xuống.
Chiếc sofa vốn chỉ dành cho một , thế nên hình mềm mại của Hạ Linh lún sâu hẳn trong đệm. Trước mắt cô tối sầm khi cơ thể vạm vỡ của đè nặng lên cô, và tiếp tục hôn lên đôi môi cô. Trong lúc hôn, thuận tay cởi phăng chiếc áo khoác ngoài.
Bên trong, mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám. Mùi nước hoa của phụ nữ khác tan biến ngay khi trút bỏ chiếc áo khoác; giờ đây, chỉ còn mùi hương nam tính nồng nàn đặc trưng của riêng , hòa quyện cùng chút dư vị của rượu vang.
- Đừng làm thế... - Hạ Linh mặt , tránh né nụ hôn của .
- Nếu thực sự nhu cầu, sẵn sàng trả tiền để tìm một phụ nữ khác rẻ tiền hơn.
Huyền Ảnh c.h.ế.t lặng.
Anh đang chìm đắm trọn vẹn trong nụ hôn nồng nàn , mà những lời cô thốt khiến bầu khí trở nên gượng gạo và mất hứng vô cùng. Anh chẳng nên nên nữa. Cuối cùng, dùng bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt cô khẽ thở dài.
- Anh bất kỳ ai khác cả. Anh chỉ mỗi em thôi.
Anh vùi mặt mái tóc cô, hít một thật sâu. Mùi hương dường như sức mê hoặc lạ kỳ, khiến đôi mắt đen láy của trở nên đỏ ngầu đầy d.ụ.c vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1281-anh-yeu-em.html.]
- Thơm quá mất. Dù những phụ nữ bên ngoài tuyệt vời đến chăng nữa, họ cũng chẳng thể nào sánh bằng phụ nữ của chúng ở nhà .
- Anh đúng là dẻo miệng thật đấy nhỉ! Anh quên mất là vòng một cỡ E đấy !
Hạ Linh lập tức hối hận ngay khi những lời thốt khỏi miệng. Lẽ cô nên thẳng rằng kiểu phụ nữ chỉ quanh quẩn ở nhà, chứ thốt những lời vẻ đầy ghen tuông như thế !
Quả nhiên, Huyền Ảnh nhướng mày hỏi .
- Thế ai bảo là thích cỡ n.g.ự.c cúp E chứ?
Hạ Linh nhất thời im bặt.
- Mấy thứ đó chẳng là gì cả. Dù cho làn da của họ hảo đến nữa, thì trong mắt , họ cũng chỉ là con mà thôi. Hạ Linh , chỉ em!
Hạ Linh vội đưa tay che tai , nhất quyết chịu .
- Không, !
Huyền Ảnh nhẹ nhàng gỡ tay cô khỏi tai, cất giọng trầm ấm .
- Mấy phụ nữ bên ngoài cứ nhao nhao sà , chỉ chực chờ con nối dõi của . Chẳng lẽ em cũng ?
Anh lấy cái sự tự tin để những lời như thế chứ?!
- Linh Linh , xem, em mang cốt nhục của ? Anh yêu đứa bé mà em sinh , và trong lòng , Mộ Mộ cũng chính là con gái của . Hãy về bên , để làm cha của Mộ Mộ, để thể yêu thương chăm sóc cả hai con em một cách trọn vẹn nhất.
- Dù em sinh thêm con cho cũng chẳng cả. Chúng chỉ cần Mộ Mộ là đủ . nhất định trao hạt giống của cho em. Bởi vì chính em là mang hạnh phúc cho mỗi ngày.
Đến lúc , vành tai của Hạ Linh đỏ bừng lên như lửa đốt. Tất nhiên là cô hiểu rõ ý tứ trong lời của . Anh cô thuộc về , phục vụ ; đổi , sẽ hết mực cưng chiều cô và con gái cô.
Tại trở nên như thế chứ?
- Chúng cần tình yêu của ! Anh hãy mang nó trao cho khác ! - Hạ Linh đẩy mạnh một cách thô bạo.
Huyền Ảnh dùng những ngón tay thon dài nắm chặt lấy cổ tay cô, ấn nhẹ lên trán cô, cho cô cựa quậy.
- Nếu từ chối tình cảm của , thì em đang tranh giành tình cảm của ai đây?
Anh tiếp tục hôn lên đôi môi cô, từ từ di chuyển xuống phía …
…
Trong phòng, Mộ Mộ khẽ cựa bắt đầu thỏ thẻ gọi.
- Mẹ ơi… Mẹ ơi…
Nghe thấy tiếng gọi của con gái, Hạ Linh vội đưa tay túm lấy mái tóc ngắn của Huyền Ảnh, cố sức đẩy .
- Mộ Mộ đang gọi kìa, buông …
Huyền Ảnh ngẩng đầu lên và buông tay khỏi cô.
Chỉ trong vài giây, hình mềm mại của Hạ Linh lăn xuống khỏi chiếc ghế sofa. Gương mặt cô đỏ bừng như bốc khói; cô run rẩy chỉnh quần áo chạy chân trần về phía phòng ngủ. Khi cô chạy đến cửa, đuổi kịp từ phía , ép sát cô tường và một nữa ôm chặt lấy cô.
- Huyền Ảnh , đừng… con gái đang gọi kìa, xin đừng làm thế với nữa. - Hạ Linh khẩn khoản van xin bằng giọng nhỏ nhẹ, đôi mắt rưng rưng chực trào nước mắt.
- Tôi Mộ Mộ , hề ý định tìm kiếm một đàn ông nào khác nữa . Tôi là loại phụ nữ lẳng lơ như thế, nên xin làm ơn đừng cố ép buộc lên giường với nữa… Với phận và quyền thế của , chắc chắn sẽ chẳng thiếu những phụ nữ tự nguyện dâng hiến cho , nên xin hãy buông tha cho . Tôi cầu xin đấy.
- Làm ơn …
Đôi mắt Hạ Linh ngấn lệ.
Khi Huyền Ảnh ôm chặt lấy cô, đôi môi mỏng của áp sát gương mặt cô.
- Đừng , đừng mà. Mộ Mộ gọi em nữa . Con bé tỉnh , em đừng lo. Tuy em rằng em đàn ông nào khác nữa, nhưng em vẫn còn quá trẻ. Làm chuyện em tìm một đàn ông khác chứ? Một đóa hoa tươi thắm như em, làm thể thiếu dòng nước để nuôi dưỡng? Mộ Mộ cũng cần một cha mà. Tại em thử cân nhắc việc xây dựng một gia đình trọn vẹn chứ? Chẳng lẽ em một gia đình đủ đầy ?
- Anh quả thực ngủ cùng em, nhưng đó chỉ là vì thích em và khao khát em thôi. Anh sẽ chạm em nếu em . Lần cuối cùng chạm em là khi chính em chủ động với mà. Anh hứa sẽ ép buộc em . Anh nỡ làm thế với em.
- Linh Linh , yêu em và cưới em làm vợ. Hãy lấy nhé? Chúng hãy cùng xây dựng một tổ ấm.
Khi áp môi tai cô, những lời ngọt ngào như một dòng điện chạy dọc khắp cô, khiến cô sững sờ.
Anh gì thế nhỉ?
Anh… Anh rằng yêu cô.