Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1267: Tại Sao Anh Lại Biến Thái Đến Thế?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 16:03:58
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc đó, chiếc xe buýt chuyển sang chạy đoạn đường thẳng, và cơ thể phía cô cũng thôi còn áp sát cô nữa.
Cảm giác thoáng qua mà cô trải qua ban nãy, chắc hẳn chỉ là do cô tưởng tượng sai thôi.
Hạ Linh liếc một nữa qua hình ảnh phản chiếu cửa kính xe. Cô vốn am hiểu về các thương hiệu thời trang, nên thể nhận ngay rằng bộ trang phục đang mặc, cùng với chiếc đồng hồ tay, đều là những món đồ đắt tiền.
Người đàn ông hẳn là một nhân vật m.á.u mặt nào đó.
Vậy thì tại ... biến thái đến mức chứ?
Cổ họng Huyền Ảnh trở nên khô khốc. Ban đầu vốn chẳng hề những suy nghĩ đồi bại như thế, nhưng mất kiểm soát khi thấy cô l.i.ế.m cây kẹo bông gòn.
Ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt tuyệt của cô đang thẳng về phía qua hình ảnh phản chiếu cửa kính.
Tim Huyền Ảnh bắt đầu đập nhanh hơn.
Ánh mắt hai chạm , và Hạ Linh vội vàng ngoảnh mặt chỗ khác.
lúc đó, hành khách xuống xe, để một chỗ trống. Hạ Linh liền xuống bên cạnh bé Mộ Mộ.
Anh vẫn nguyên tại chỗ, ngay phía hai con cô. Hạ Linh vẫn thực sự chắc chắn, nên cô bèn lén liếc xuống chiếc quần tây của .
Ôi trời đất. Mặt cô đỏ bừng lên khi lén xuống đó. Cô hề nhầm.
Anh thực sự... phản ứng với cô!
Huyền Ảnh vốn là cực kỳ nhạy bén, lập tức nhận cái liếc trộm của cô khi cô vội vàng đảo mắt chỗ khác. Cô đưa đôi tay nhỏ nhắn lên vén mái tóc tai, để lộ vành tai trắng nõn cùng khuôn mặt đang đỏ bừng lên vì ngượng.
Tình huống thật quá đỗi ngượng ngùng. Cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô rụt , co cụm ghế một cách đầy cảnh giác và pha chút ghê tởm.
Huyền Ảnh hiểu rằng gặp rắc rối lớn . Cô đang nghĩ là một kẻ biến thái chuyên sàm sỡ xe buýt.
Anh thầm c.h.ử.i thề trong lòng. Khỉ thật!
Anh vội chỉnh bộ vest để che chỗ nhạy cảm, nhưng vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc đến cháy bỏng.
...
Chẳng bao lâu , họ đến trạm dừng, và Hạ Linh vội vàng bế bé Mộ Mộ xuống xe thật nhanh.
Huyền Ảnh cũng bước xuống xe, dõi mắt theo hai con cô cho đến khi họ khuất dạng trong khu dân cư. Cô bước nhanh, cứ như thể đang sợ sẽ đuổi kịp và làm hại hai con .
Anh khẽ cau mày. Màn mở đầu giữa họ quả là tệ hại.
Thậm chí, còn thể là t.h.ả.m họa nữa là đằng khác. Tại thể kìm nén chứ?
- Thưa Chủ nhân. - lúc , A Châu lái chiếc limousine chống đạn tới nơi.
Khẽ thở dài, Huyền Ảnh một lời nào, bước lên xe rời .
…
Sáng hôm .
Hạ Linh đưa Mộ Mộ đến trường mẫu giáo lên đường tới trường Đại học A.
Thật may mắn là chương trình học của cô tại trường đại học khá linh hoạt. Hạ Linh vô cùng trân trọng cơ hội theo học ngành thiết kế thời trang , đồng thời cũng đang cố gắng tìm kiếm một công việc làm thêm càng sớm càng .
Mặc dù sống trong khuôn viên trường, nhà trường vẫn bố trí chỗ ở riêng cho cô tại một địa điểm khác. Đó là một căn hộ dành cho ba , vì thế cô thêm hai bạn cùng phòng nữa.
Y Hiểu Tuệ là một cô gái nhỏ nhắn, nhưng thành tích học tập của cô vô cùng xuất sắc. Cô cũng sở hữu vẻ ngoài cực kỳ xinh cùng tài ăn ngọt ngào. Cộng thêm lợi thế vòng một đầy đặn, cỡ cúp E, Y Hiểu Tuệ trở thành đối tượng thầm mến của bao trai tại Đại học A.
Y Hiểu Tuệ chính là bạn cùng phòng của Hạ Linh. Cô nàng áp sát Hạ Linh và hỏi.
- Hạ Linh , tìm việc làm thêm nào ?
Hạ Linh lắc đầu.
- Vẫn . Còn thì ?
- Tớ tìm một công việc làm mẫu bán thời gian . Cũng tệ , thù lao lên tới hai nghìn tệ một giờ đấy.
Đôi môi đỏ mọng của Hạ Linh khẽ cong lên.
- Hiểu Tuệ , giỏi thật đấy.
Y Hiểu Tuệ vốn sở hữu một lợi thế trời ban. Có lẽ đời chẳng trai nào xiêu lòng một vòng một cỡ cúp E cả.
- Hạ Linh , nếu , tớ thể giới thiệu cho một công việc làm thêm đấy. Một họ của tớ mới mở một quán bar, thể đến đó làm nhân viên phục vụ rượu. Lương cũng khá cao đấy. - Y Hiểu Tuệ chớp chớp đôi mi dài đầy vẻ điệu đà.
Đáp , nụ môi Hạ Linh vẫn hề đổi khi cô từ từ rụt tay về.
- Hiểu Tuệ , cảm ơn nhé, nhưng thôi cũng .
- Hạ Linh , kiếm tiền bây giờ khó khăn lắm. Vì là con gái, tận dụng sắc và sự quyến rũ của chứ.
Thế nhưng, Hạ Linh vẫn giữ im lặng.
Một điệu nhạc chuông điện thoại du dương bỗng vang lên. Có đang gọi cho Hạ Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1267-tai-sao-anh-lai-bien-thai-den-the.html.]
- Alo?
Giọng của một quản gia vang lên từ đầu dây bên .
- Xin chào, cô Hạ Linh ạ?
- Vâng, đúng là đây.
- Chúng nhận hồ sơ ứng tuyển của cô cho vị trí đang tuyển dụng. Phu nhân nhà chúng khuyết tật ở cả hai chân và xe lăn, vì thế chúng đang cần tìm một chăm sóc. Cô hứng thú với công việc ?
Nghe thấy tin đó, đôi mắt Hạ Linh bỗng sáng bừng lên, cô gật đầu lia lịa:
- Có chứ ạ! Tôi hứng thú.
- Được , cô Hạ, phiền cô hãy đến Khu biệt thự Tuyết Sơn ngay bây giờ ?
- Tôi sẽ đến ngay đây.
Hạ Linh ghi địa chỉ đáp.
- Được, sẽ ngay.
Sau khi cúp máy, Hạ Linh bỏ điện thoại túi xách và .
- Hiểu Tuệ , tớ tìm một công việc . Tớ xin phép đây.
- Hạ Linh, thực sự định làm giúp việc cho một bà cụ tàn tật ? Thế thì khác nào làm hầu chứ! Công việc ở quán bar hơn nhiều. Lương cao mà còn cơ hội gặp gỡ bao thiếu gia nhà giàu nữa.
Lắc đầu, Hạ Linh chỉ nhẹ chứ tranh luận thêm.
- Thôi kệ , mà Bạch Tuyết vẫn về ?
Bạch Tuyết là bạn cùng phòng còn của họ.
Nhắc đến Bạch Tuyết, vẻ mặt Y Hiểu Tuệ trở nên khó tả.
- Bạch Tuyết là tiểu thư của một gia đình giàu , dòng dõi nhà cô đời đời làm nghề y. Vị thần y thiên tài quả thực là nữ thần của trường Đại học A. À mà, cô đang tham gia chuyến trao đổi sinh viên tại New Zealand nên vài ngày nữa mới về.
- Được , tớ đây. Gặp nhé. - Hạ Linh vẫy tay chào rời .
…
Tại Khu biệt thự Tuyết Sơn.
Hạ Linh quàng chiếc khăn quanh bước từ nhà bếp, tay bưng một chiếc bát sứ tuyệt .
- Thưa phu nhân, con nấu xong bữa tối ạ. Trước bữa chính, mời phu nhân dùng chút tráng miệng ; con làm món sữa hấp đậu đỏ cho đấy ạ.
Khi Du phi đang xe lăn trong phòng khách, dì Tô bên cạnh mỉm hiền hậu và .
- Cô Hạ , phu nhân nhà thích ăn đồ ngọt .
- Ai bảo là thích đồ ngọt chứ? Tiểu Linh, mang đây nào. Ta đói bụng lắm . - Du phi vươn tay đón lấy chiếc bát.
Thế là Hạ Linh liền đưa chiếc bát cho bà.
Ding dong!
Tiếng chuông cửa vang lên.
- Để mở cửa. Chắc hẳn là thiếu gia về . - Dì Tô .
Hạ Linh mới chỉ bắt đầu làm việc ở đây lâu, nhưng vì phu nhân và dì Tô đối xử với cô t.ử tế, nên cô cảm thấy vô cùng yêu thích công việc . cô hề rằng ở đây một vị Thiếu gia.
Khi dì Tô mở cửa, một luồng gió lạnh ùa , theo là một bóng cao lớn bước . Huyền Ảnh trở về.
Là !
Người đàn ông chuyến xe buýt hôm nọ.
Đôi mắt Hạ Linh co rút , cô sững như trời trồng. Cô từng ngờ rằng sẽ gặp ở nơi .
Thì , chính là vị Thiếu gia của ngôi nhà .
Hôm nay Huyền Ảnh về nhà sớm hơn thường lệ, bởi lẽ Du phi gọi điện dặn về sớm để dùng bữa tối. Anh trở về từ doanh trại quân đội, khoác chiếc áo khoác ngắn màu đen, mặc quần tây màu nâu. Đôi chân mang đôi bốt quân sự hầm hố; trông toát lên vẻ quyến rũ lịch lãm, mang nét hoang dã đầy phóng khoáng.
- Thiếu gia, về ! - Dì Tô niềm nở hỏi.
- Ừm. - Huyền Ảnh khẽ đáp cởi chiếc áo khoác đen đang mặc . Anh ngước mắt về phía phòng khách và ... khựng .
Ánh mắt đang dán chặt Hạ Linh.
Hạ Linh cởi bỏ chiếc áo khoác lông vũ màu đen, chỉ còn chiếc áo len dệt kim màu trắng cùng chiếc quần legging đen bó sát. Đôi chân cô trông thật thon thả, quanh eo còn thắt một chiếc tạp dề. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, trông cô tựa một đóa hoa sen thanh khiết.
Cô đang làm gì ở đây ?
Huyền Ảnh c.h.ế.t lặng, cố gắng lắm mới kìm bản há hốc mồm vì quá đỗi kinh ngạc.
Khi Du phi thoáng thấy vẻ mặt ngây của con trai, bà liền sang phía Hạ Linh.
- Tiểu Linh, con lấy dép trong nhà cho .