Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1266: Áp Sát Từ Phía Sau
Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:17:17
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Linh mua một cây kẹo bông gòn từ cửa hàng tráng miệng đưa cho Mộ Mộ.
- Ăn nào, Mộ Mộ.
Vẻ mặt Mộ Mộ rạng rỡ niềm vui khi đón lấy cây kẹo bông gòn.
Huyền Ảnh bên đường, lặng lẽ ngắm hai con. Hôm nay, cả Hạ Linh và con gái đều diện những chiếc áo khoác trắng đồng điệu. Một chiếc khăn quàng đỏ thắm quấn quanh cổ áo tròn, chân là đôi bốt tuyết mềm mại, ấm áp. Trông họ vô cùng ấm cúng và đáng yêu.
- Mẹ ơi, kẹo bông gòn ngọt quá mất. - Mộ Mộ , đôi mắt bé sáng long lanh.
Hạ Linh bế Mộ Mộ lên, hai con cùng bước về phía ngôi nhà của họ. Họ trò chuyện, thỉnh thoảng Huyền Ảnh thấy giọng dịu dàng của Hạ Linh xen lẫn tiếng trong trẻo như tiếng chuông ngân của Mộ Mộ.
Huyền Ảnh sững , thậm chí chẳng dám chớp mắt dù chỉ một . Anh sợ rằng nếu nhắm mắt , khung cảnh tuyệt sẽ tan biến mất.
Anh mới nghĩ về cô, và giờ đây, cô hiện diện ngay mắt .
Cô cắt tóc ngắn.
Mái tóc đen dài ngày nào giờ cắt ngắn ngang vai, những lọn mái thưa phủ nhẹ vầng trán. Cùng với đôi môi đỏ mọng và gương mặt xinh xắn, cô tựa một đóa hoa sen thanh khiết.
Trước , cô từng là Phong Linh Tuyết - phụ nữ sở hữu nhan sắc tuyệt trần khiến bao gã đàn ông say mê. Giờ đây, cô là Hạ Linh - luôn nở nụ rạng rỡ gương mặt nhỏ nhắn. Đôi mắt cô ánh lên vẻ dịu dàng, khiến cô càng trở nên quyến rũ lạ thường.
Trời ơi, yêu từng nét con cô. Dù mái tóc cô dài ngắn cũng chẳng hề quan trọng. Anh yêu cô vô điều kiện.
Cá nhân cảm thấy tóc ngắn hợp với cô hơn cả. Kiểu tóc khiến cô trông tựa như một thiếu nữ bao giờ thôi hồn nhiên - một con gái mong manh, dịu dàng và luôn yêu đời, yêu nụ .
Một cảm giác nóng rát ập đến nơi đầu ngón tay. Điếu t.h.u.ố.c tay cháy đến tận cùng và chạm da thịt. Dập tắt điếu t.h.u.ố.c thùng rác, bước sang phía bên đường.
Anh chẳng hề đang làm gì nữa. Tất cả những gì chỉ là theo họ, để ngắm họ rõ hơn một chút.
Hạ Linh bế Mộ Mộ tay, bước tới trạm xe buýt. Một chiếc xe buýt tới, và cô cùng Mộ Mộ bước lên xe. Chẳng cần dừng suy nghĩ lấy một giây, Huyền Ảnh bước lên xe buýt cùng với họ.
…
Trên xe buýt.
Hạ Linh bỏ vài đồng xu máy bán vé tự động, dắt tay Mộ Mộ về phía cuối xe. lúc , cô thấy tài xế xe buýt cất lời.
- Thưa , xin vui lòng trả tiền vé ngay khi lên xe.
Huyền Ảnh thẳng tắp, sừng sững ngay bên cạnh cửa xe. Anh chằm chằm chiếc máy bán vé, đôi môi mỏng khẽ mím , lộ rõ vẻ hài lòng.
Từ đến nay, từng xe buýt bao giờ, và cũng chẳng hề rằng dùng tiền xu để trả vé.
Trong lúc , làm gì mấy thứ tiền lẻ .
- Thưa , cần trả tiền . - Người tài xế nhắc nữa.
Huyền Ảnh khẽ liếc mắt sang bên, hướng về phía bóng dáng yêu kiều của Hạ Linh. khoảnh khắc , Hạ Linh cũng đầu về phía phát âm thanh, ánh mắt cô chạm ánh mắt của .
Ánh mắt hai giao .
Hạ Linh ngước . Anh sở hữu một chiều cao vô cùng nổi bật - 1 mét 88 - khiến trông tựa như một vị thần hộ vệ đang gác ngay nơi cửa xe.
Anh diện một chiếc sơ mi đen, hai cúc áo cùng bỏ ngỏ, để lộ xương quai xanh tinh tế đầy quyến rũ. Một chiếc thắt lưng da đen ôm sát lấy vòng eo thon gọn của , dẫn lối ánh mắt xuống đôi chân dài miên man. Hai tay đút gọn trong túi quần; ống tay áo khẽ xắn lên cao, để lộ chiếc đồng hồ đắt giá đang ngự trị cổ tay.
Khi tài xế nhắc nhở chuyện trả tiền vé, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, biểu lộ rõ sự khó chịu. Những đường nét gương mặt tuấn tú của trở nên căng thẳng, và một luồng khí lạnh lẽo, u tối bao trùm lấy bộ con .
Hạ Linh hề nhận .
Thế nhưng, chẳng hiểu vì lý do gì, khi , cô bỗng cảm thấy một nỗi đau nhói bất chợt dấy lên trong lồng ngực.
Cô nhận thấy thể rời mắt khỏi dù chỉ một giây.
Đứng ngay bên cạnh cô, Mộ Mộ nhận Huyền Ảnh ngay lập tức. Đôi mắt cô bé sáng bừng lên, vội lay lay tay Hạ Linh cất lời.
- Mẹ ơi, chú trai quên mang theo tiền xu . Mẹ cho chú mượn một ít ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1266-ap-sat-tu-phia-sau.html.]
Sự chú ý của Hạ Linh chợt về phía Mộ Mộ khi cô bé lay lay tay cô. Cô khẽ đỏ mặt khi nhận chằm chằm đàn ông lâu đến thế nào.
Nhìn đôi mắt to tròn ngây thơ của Mộ Mộ, Hạ Linh lấy một đồng xu. Mộ Mộ vui vẻ chạy đến chỗ tài xế xe buýt, nhón chân lên và dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của đưa đồng xu cho chú tài xế bỏ thùng.
- Chú trai ơi, chú ạ.
Nói , Mộ Mộ chạy trở bên cạnh Hạ Linh.
Chiếc xe buýt chật kín và chỉ còn duy nhất một chỗ trống. Hạ Linh bế Mộ Mộ lên, để cô bé xuống canh ngay phía . Tuy nhiên, xe quá đông đúc nên vô tình va cô.
- Xin . - Người đó .
Hạ Linh . Người va cô là một trai trẻ trông sáng sủa. Anh lập tức lên tiếng xin .
- Không .
Hạ Linh lắc đầu Mộ Mộ.
Hạ Linh vẫn là con như . Cô luôn ấm áp và đầy yêu thương đối với những quan tâm, nhưng lạnh lùng xa cách với những xa lạ.
Người đàn ông ngắm góc nghiêng tuyệt gương mặt Hạ Linh. Làn da cô sáng mịn rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng, cùng hàng mi dài cong vút. Trông cô tựa như một bức tranh kiệt tác của một danh họa lừng danh.
Chưa bao giờ trong đời đàn ông bắt gặp một phụ nữ xinh đến thế, và bắt đầu đỏ mặt ngượng ngùng. Anh đang phân vân nên ngỏ lời xin thông tin liên lạc của cô .
Thế nhưng, tầm mắt bỗng tối sầm khi một bóng cao lớn chen giữa Hạ Linh và . Huyền Ảnh bước tới và ngay phía Hạ Linh. Cả hai đều đang hướng mặt về phía cửa sổ. Anh rút một tay khỏi túi quần để nắm lấy thanh vịn xe.
Là một nhân vật thuộc giới thượng lưu, Huyền Ảnh đắm trong sự giàu sang và danh vọng suốt nhiều năm trời. Khi cạnh , đàn ông bỗng trở nên nhỏ bé và lu mờ hẳn.
Hành động của chẳng gì to tát khác thường một chuyến xe buýt đông đúc như thế . Tuy nhiên, khi ngay lưng Hạ Linh - một tay giơ lên cao phía đầu cô, lồng n.g.ự.c ưỡn - trông cứ như thể đang dang rộng vòng tay để che chở và bảo vệ cô .
Anh hề chừa chút kẽ hở nào để khác thể ngắm cô.
Người đàn ông dường như cảm nhận điều gì đó, bèn đành miễn cưỡng mặt chỗ khác.
Hạ Linh dường như chẳng hề về tất cả những chuyện diễn ngay phía lưng . lúc đó, bé con kéo tay cô và .
- Mẹ ơi, cây kẹo bông gòn ngọt quá chừng luôn, đây , ăn thử một miếng xem .
- Được thôi!
Hạ Linh cúi xuống để ăn kẹo bông gòn.
Khi Huyền Ảnh cúi gương mặt tuấn tú của xuống, thấy cô khẽ hạ đôi môi chạm cây kẹo, thè lưỡi l.i.ế.m một cái, đó mới c.ắ.n một miếng nhỏ.
Huyền Ảnh vội vàng mặt chỗ khác.
Cảnh tượng khiến rên khẽ một tiếng; cảm thấy vùng thắt lưng căng cứng , và m.á.u dồn hết lên não.
Cổ họng trở nên khô khốc.
Anh bình tĩnh nuốt nước bọt.
lúc , Hạ Linh thẳng dậy thì chiếc xe buýt bỗng nhiên đ.á.n.h lái gấp. Huyền Ảnh vững hề xê dịch, nhưng lưng của Hạ Linh áp sát chặt .
Cơ thể mềm mại của cô tỏa một mùi hương thật quyến rũ.
Hạ Linh cảm thấy đang áp sát lưng , nhưng cô linh cảm thấy điều gì đó . Có một vật gì đó đang chọc lưng cô. Cô là một cô gái ngây thơ khờ khạo, vả gần đây xe buýt cũng thường xuyên xuất hiện tin đồn về những kẻ biến thái.
Hồi chuông cảnh báo vang lên dữ dội trong đầu cô. Liệu phía cô là một trong những kẻ biến thái đó ?
Hạ Linh vội vàng ngước mắt lên cửa kính xe buýt. Cô thấy hình ảnh phản chiếu của một gương mặt tuấn tú, với chiếc mặt nạ bạc che khuất một nửa khuôn mặt.
Là ?
Tại ngay phía cô thế ?
Anh vóc dáng cực kỳ cao lớn, đầu cô chỉ chạm tới ngang cổ . Tư thế hiện tại của hai trông cứ như thể đang ôm trọn lấy cô . Cảnh tượng trông thật vô cùng mờ ám và đầy tính gợi cảm.