Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1259: Nỗi Đau Chia Ly (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-14 23:29:23
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Mặc Hàn hiểu rõ chuyện chỉ trong thoáng chốc.

Anh vẫn nhớ như in đầu tiên thấy Lục Dạ Minh. Khi , vẫn còn là một  trai trẻ trầm tĩnh. Hồi đó, Mạt Nhi cố tình ngáng chân , và vươn tay để giữ lấy eo cô.

Anh vẫn ghi nhớ cảnh tượng bao năm tháng trôi qua. Cậu giữ lấy eo Mạt Nhi, buông tay nhanh như chớp. Chính nhờ hành động đó mà Cố Mặc Hàn nhận sự thật ngay từ khoảnh khắc .

Người đầu tiên phát hiện tình cảm của , thực chính là Cố Mặc Hàn.

bao giờ vạch trần , bởi chứng kiến ​​cách  trai trẻ trầm tĩnh vội vàng rụt tay ngay khi chạm eo cô. Anh rằng đàn ông sẽ chẳng bao giờ toan tính cướp đoạt cô một cách lén lút. Tình yêu thầm lặng của thật thuần khiết và hề vẩn đục.

Cố Mặc Hàn về phía Lục Dạ Minh, và chẳng thêm lời nào nữa, bước thẳng lên lầu.

Bên trong căn hộ.

Quân Hi Thanh rời . Đường Mạt Nhi mở cửa đón Cố Mặc Hàn, và bước nhà.

- Anh Cố, họp xong ? - Đường Mạt Nhi với ánh mắt dịu dàng.

Cố Mặc Hàn đưa những ngón tay thon dài lên tháo cúc áo khoác ngoài. Anh cảm thấy dường như hôm nay Đường Mạt Nhi trở nên dịu dàng hơn ngày.

Họ gắn bó bên gần sáu năm trời. Cô bước qua tuổi 21 để chạm ngưỡng 26, còn năm nay bước sang tuổi 35. Anh đang ở độ tuổi hoàng kim, khi một đàn ông trở nên quyến rũ nhất nhờ sự chín chắn, trưởng thành của .

Ngọn lửa tình yêu nồng nhiệt thuở ban đầu giữa họ giờ đây dần lắng đọng và trở nên sâu sắc hơn; đến mức ngay cả một nụ hôn trao chiếc xe thuê cũng tựa như một lời thề nguyện cho tình yêu vĩnh cửu dành cho đối phương.

Đường Mạt Nhi vươn tay đón lấy chiếc áo khoác của , ôm ghì nó lòng, cúi xuống lấy đôi dép trong nhà để . Nhìn thấy dáng hình mềm mại của cô đang cuộn tròn bên chân , ánh mắt Cố Mặc Hàn trở nên dịu dàng hẳn .

- Anh thấy Dạ Minh ở lầu. - Anh khẽ .

Đường Mạt Nhi khựng , ngước mắt và hỏi.

- Vậy là hết chuyện ?

Cố Mặc Hàn gật đầu.

- Ừ.

- Anh chuyện từ bao giờ ?

- Từ lâu . Anh ngay từ khi chúng mới bắt đầu bên .

Cái gì? Hàng mi dày của Đường Mạt Nhi khẽ run lên.

- Sao cho em sớm hơn?

Khẽ nhướng đôi mày tuấn tú, Cố Mặc Hàn đáp đầy âu yếm, nhưng cũng pha chút sốt ruột.

- Việc yêu em chẳng gì sai cả. Cậu chẳng đòi hỏi gì ở em, chỉ cần ở bên em thôi. Mạt Nhi , em cũng yêu mà. Nếu cho em , làm em thể buông tay để tự do chứ? Một khi em sự thật, thì mối quan hệ chị em giữa hai sẽ chẳng còn nữa.

- Anh em buồn. Chuyện một khác yêu em cũng chẳng cả.

Lòng Đường Mạt Nhi chợt mềm . Cô dậy và lao vòng tay Cố Mặc Hàn. Khi Cố Mặc Hàn vòng tay ôm lấy hình mềm mại của cô, siết chặt cô lòng hơn nữa.

- Anh Cố…

Cô vòng đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy cổ , vùi khuôn mặt nhỏ nhắn bộ âu phục của và khẽ gọi tên .

Cố Mặc Hàn cúi xuống, khẽ áp đôi môi mỏng của lên trán cô. Anh nhẹ và .

- Sao em tỏ vẻ thẹn thùng thế ?

Những giọt nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt, Đường Mạt Nhi nhắm chặt mắt , để chúng rơi xuống.

- Điều tuyệt vời nhất xảy đến với em trong suốt cuộc đời chính là gặp .

Nghe cô , Cố Mặc Hàn bật thành tiếng, đưa tay nâng niu khuôn mặt cô.

- Môi em ngọt thật đấy. Để nếm thử xem nào, em ăn kẹo ?

Anh cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Ừm, đúng là cô ăn kẹo thật.

Anh hôn sâu hơn nữa, cho đến khi khuôn mặt Đường Mạt Nhi đỏ bừng lên vì ngượng. Cô khẽ dùng ngón tay chọc nhẹ .

- Anh tắm .

Cố Mặc Hàn ôm chặt lấy cô, giọng đầy vẻ lưu luyến.

- Cho ôm thêm chút nữa mà.

- Đi tắm , em sẽ… kỳ lưng cho nhé…

Đôi mắt Cố Mặc Hàn sáng bừng lên, cô đầy vẻ ngờ vực.

- Thật ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1259-noi-dau-chia-ly-1.html.]

Đã lâu lắm họ mới gần gũi như thế . Nửa năm , thậm chí còn lâu hơn nữa.

Cha và ông nội đều qua đời, thế nên luôn bận rộn với thương vụ sáp nhập giữa Tập đoàn C.T và Tập đoàn Cố. Anh chẳng còn chút thời gian nào dành cho cô.

Và cô cũng chẳng hề để chạm .

Mỗi cố gắng mật, cô đẩy ; vì sợ sẽ nổi giận, cô vội vàng hôn lấy . Thực tế, ít cô hành hạ đến khổ sở. Cảm giác thật khó chịu, thế nhưng vẫn khao khát ôm chặt lấy cô trong vòng tay .

- Thật đấy mà. - Đường Mạt Nhi gật đầu lia lịa.

Cố Mặc Hàn cúi xuống, bế bổng cô lên bước về phía phòng tắm.

 

Trong phòng tắm.

Dòng nước ấm áp trút xuống họ, nước bốc lên nghi ngút từ cơ thể hai . Không gian vòi sen thật ấm cúng.

Đường Mạt Nhi đang diện một chiếc váy màu hồng nhạt, tay cầm khăn lau nhẹ tấm lưng tuyệt mỹ của .

- Anh Cố, đau ?

Cô sợ lỡ dùng lực quá mạnh tay.

Cố Mặc Hàn khẽ nhướng mày, từng giọt nước lăn dài lưng , lướt theo từng đường nét cơ bắp săn chắc. Cảm giác cô chà xát lên lưng tựa như những chú kiến ​​nhỏ đang bò và c.ắ.n nhẹ. Có chút nhói đau, nhưng đồng thời cũng thật dễ chịu.

- Không đau .

- Vậy , thế là xong nhé.

Xong ư? Cố Mặc Hàn , đôi mắt hẹp dài khẽ nheo cô.

- Em định chỉ tắm rửa cho một nửa thôi ? Thế còn phần thì ?

Đường Mạt Nhi nhất thời á khẩu.

Một chiếc khăn tắm đang quấn quanh vòng eo thon gọn của . Chính cô nhất quyết bắt quấn khăn , nếu cô sẽ chẳng chịu bước chân đây .

Ánh mắt Đường Mạt Nhi vội vàng lướt xuống phía , cô chộp lấy chiếc khăn tắm của và ném thẳng về phía .

- Tự làm lấy !

Nói , cô định bỏ chạy.

- Đồ thỏ con tinh nghịch ! - Anh vươn tay , kéo lấy hình mềm mại của cô lòng. Sau đó, cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai nhỏ nhắn của cô, giọng trầm khàn đầy quyến rũ vang lên bên tai cô.

- Gọi là “Ông xã” .

Đường Mạt Nhi cảm thấy đôi chân bỗng chốc mềm nhũn. Đã lâu lắm gọi bằng cái tên .

- Ông xã… - Cô khẽ gọi một tiếng đầy dịu dàng.

Cố Mặc Hàn cảm thấy cả vùng thắt lưng như tê dại, khẽ run lên vì xúc động. Việc cô gọi là "Ông xã" suýt chút nữa làm hồn xiêu phách lạc.

- Ông xã , em nhớ Nữu Nữu quá. - Đường Mạt Nhi vọng từ trong vòng tay .

Cố Mặc Hàn hôn lên mái tóc mềm mại của cô và đáp.

- Nữu Nữu đang ở trong một khu huấn luyện biệt lập, nên chúng thể gặp thằng bé ngay . Một tháng nữa là đến mùa xuân . Khi đó chúng thể gặp thằng bé.

- Ồ... - Cô khẽ khàng đáp .

Cố Mặc Hàn lập tức cảm thấy điều gì đó . Anh đặt tay lên vai cô, xoay và nhận khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đẫm lệ tự lúc nào.

- Sao thế? Đừng mà. - Cố Mặc Hàn lau những giọt nước mắt cho cô; lòng thắt vì xót xa, trong dâng lên nỗi hoang mang.

chẳng thể nào lau khô hết những giọt lệ đang tuôn rơi từ đôi mắt cô. Chúng cứ lăn dài má cô ngừng nghỉ, và chỉ , lòng đau thắt như ai bóp nghẹt.

- Được , nín , đừng nữa! Nếu em thực sự nhớ Nữu Nữu đến thế, sẽ đưa thằng bé về ngay bây giờ đây.

Cô chớp mắt, ngẩng đầu lên bằng đôi mắt đẫm lệ.

- Anh hứa nhé. Em đón thằng bé về ngay bây giờ.

- Được , sẽ bảo Nhan Đông chuẩn máy bay ngay đây. Anh sẽ bay sang đó ngay lập tức để đón Nữu Nữu về.

Nói đoạn, Cố Mặc Hàn liền định xoay rời .

Đường Mạt Nhi vội giữ , nhón chân lên c.ắ.n nhẹ khóe môi .

- Hít...

Cố Mặc Hàn khẽ rít lên một tiếng, cảm giác đau sướng. Có vẻ như hôm nay cô nàng thực sự thích hành hạ .

- Ông xã , yêu em ? - Cô hỏi, đôi mắt vẫn đẫm lệ chằm chằm .

Loading...