Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1257: Nếu Mất Chị, Em Sẽ Hối Hận Suốt Đời

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:59:23
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Mạt Nhi đóa hoa Mạn Châu Sa đang nở rộ rực rỡ bàn học của .

Hóa là giả.

Tin tức khiến cô bất ngờ. Dạ Minh - lớn lên cùng cô - là em trai ruột của cô, mà là vị Thái t.ử cao quý của Quốc gia A.

Mọi thứ đổi chỉ trong chớp mắt.

Hơn nữa, đóa hoa Bỉ Ngạn vốn hề tồn tại, và cũng chẳng phương t.h.u.ố.c nào chữa trị căn bệnh AR của cô cả.

- Cô Đường , xin , nhưng thời gian của cô còn nhiều nữa . Đồng hồ đếm ngược cho cuộc đời cô bắt đầu . Tôi hề ác ý gì . Tôi chỉ mong rằng Tây Công tước sẽ tiếp nhận dòng họ Mộ Dung và nắm quyền thống trị thế giới. Cậu nên từ bỏ cơ hội làm chủ các ngành công nghiệp và doanh nghiệp cầu chỉ vì những rung động tình cảm nhất thời.

- Mục đích của đơn giản. Tôi chỉ hy vọng cô thể rời xa Tây Công tước. Trước đây, cô từng nhiều yêu thương, và cuộc đời cô gắn liền với bao trái tim. Tôi cô tiếp tục níu chân họ nữa. Cô nên để bản trở thành gánh nặng cho họ, nên để họ đau lòng vì cô, để họ tiếp tục chìm đắm trong nỗi ám ảnh về cô thêm nữa.

- Tôi sắp xếp một chuyến bay khác cho cô chiều mai. Tôi thể giúp cô rời để Tây Công tước Cố , và để cô bất cứ nơi nào cô . Khi nào cô đưa quyết định, hãy gặp ngày mai.

Một địa chỉ lên cho cô , đường dây ngắt.

Khi tiếng chuông chờ vang lên từ chiếc điện thoại, Đường Mạt Nhi chậm rãi xuống mép giường.

Những lời quả thực đúng. Cô nên ngừng việc trở thành gánh nặng cho tất cả bọn họ thôi.

Anh Cố… Dạ Minh… họ hy sinh quá nhiều vì cô . Suy cho cùng, sinh mệnh của cô cũng đang dần trôi mất . Tại họ cứ tiếp tục chịu đựng đau khổ chỉ vì nỗi ám ảnh dành cho cô chứ?

mà…

Đường Mạt Nhi đưa tay khẽ vuốt ve vùng bụng phẳng lì của . Con yêu … Mẹ xin con nhiều lắm…

Mẹ đành lòng làm điều chút nào.

Cô cảm thấy hối hận vô cùng. Rằng cô thể sinh hạ cho Cố một cô con gái.

Tiếng chuông cửa vang lên, phá tan bầu khí yên bình của buổi sáng. Có đang gõ cửa. Đường Mạt Nhi trấn tĩnh , bước mở cửa.

Một bóng dáng cao lớn, tuấn tú ngay bên ngoài. Lục Dạ Minh đến.

Anh diện chiếc áo len cổ lọ màu trắng, khoác ngoài là một chiếc áo bằng len. Ánh đèn hành lang chiếu rọi lên gương mặt điển trai của , toát lên một khí chất thanh tao dịu dàng.

Đôi mắt sâu thẳm, dài hẹp của dừng gương mặt xinh của cô; khẽ mỉm khi cất lời chào.

- Chị.

Đường Mạt Nhi , lòng bỗng dâng lên một nỗi đau thắt. Cô là ai mà xứng đáng nhận tình yêu sâu nặng đến thế từ ?

Thế nhưng, cô buộc từ bỏ tình yêu .

, cô khẽ cụp hàng mi dày xuống và hỏi.

- Có chuyện gì ?

Nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của cô - và thấu hiểu rằng cô âm thầm đẩy xa - Lục Dạ Minh vẫn giữ nguyên nụ môi và đáp.

- Cũng chẳng gì to tát , em chỉ xem chị dùng Mạn Châu Sa đó thôi. Em dẫn theo một bác sĩ để kiểm tra sức khỏe cho chị.

Đường Mạt Nhi khẽ ngước mắt lên. Phan Mân đang ở một góc phòng, dẫn theo một vị bác sĩ mặc áo blouse trắng. Vị bác sĩ là một chuyên gia đầu ngành, bay thẳng từ London sang đây.

- Chị dùng Mạn Châu Sa , cũng nhờ bác sĩ đến khám. Bác sĩ bảo sức khỏe chị trở bình thường, nên em đừng lo.

Lục Dạ Minh gương mặt nhỏ nhắn của cô, đôi mắt sâu thẳm chợt trở nên sắc lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1257-neu-mat-chi-em-se-hoi-han-suot-doi.html.]

- Chị chắc chứ?

- Ừm. - Đường Mạt Nhi gật đầu.

- Chị … - Anh khẽ thở dài.

- Dạ Minh. - Đường Mạt Nhi ngắt lời .

- Sức khỏe chị giờ . Ngày mai chị sẽ cùng Cố lên Thủ đô. Chị nhớ Nữu Nữu lắm, và chị sinh đứa bé .

rời ?

Nụ môi Lục Dạ Minh dần tắt lịm; đôi tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m từ từ buông lỏng. Cô chính là ấm mà luôn nâng niu trong lòng bàn tay .

Chỉ cần còn cô bên cạnh, sẽ chẳng bao giờ cảm thấy cô độc thế gian . Cô thể nhiều yêu mến, nhưng cô duy nhất mà yêu thương. Anh quá quen với sự gắn bó, nương tựa lẫn giữa hai họ . Ngay từ thuở ấu thơ, cô luôn ở bên cạnh .

Chẳng ai thể thế cô.

Từ khi còn chuyện đời, cô là một phần thể thiếu trong cuộc sống của .

- Tạm biệt em, Dạ Minh.

Đường Mạt Nhi định khép cửa .

bàn tay cô đang đặt tay nắm cửa bỗng cảm thấy ấm nóng lạ thường, khi đôi bàn tay to lớn của ập đến bao trọn lấy tay cô, ngăn cô đóng cửa .

Cái chạm bất ngờ khiến Đường Mạt Nhi sững , cô vội vàng hất tay .

Cô vẫn đóng cửa .

một chân dài của nhanh chóng chen khe cửa hẹp, và giọng trầm ấm của vang lên.

- Chị , em làm gì sai ?

Cảm giác tựa như ai đó bất chợt thò tay lồng n.g.ự.c cô mà bóp nghẹn trái tim cô . Tim cô đau nhói.

Anh là em trai của cô mà.

- Dạ Minh , tình cảm em dành cho chị là tình yêu nam nữ , em hiểu chứ?

Lục Dạ Minh cô, khẽ mỉm .

- Khi em vẫn còn ghế nhà trường, em từng rằng tình yêu giữa nam và nữ là thứ khiến trái tim đập loạn nhịp. Năm chị tròn mười tám tuổi, thế giới của chúng vẫn sự hiện diện của bất kỳ ai khác. Em nhớ bà bắt chị mặc một chiếc váy dài thắt eo. Bà cứ tấm tắc khen ngợi, bảo rằng Mạt Nhi của bà giờ thực sự trở thành một thiếu nữ, với những đường cong đầy quyến rũ. Khi , chị bẽn lẽn níu lấy tay bà, giọng dịu dàng mà nụ thì cứ thế rạng rỡ kìm nén nổi. Em nhớ lặng ngoài cửa, chẳng dám ngước mắt chị lấy một .

- Chị thường mỉm với em, và chẳng từ lúc nào, em bắt đầu còn dám đối diện với đôi mắt sáng ngời, ngập tràn ý của chị nữa. Tim em đập thình thịch mỗi khi lảng tránh ánh mắt chị; em chỉ dám theo bóng hình chị in mặt đất thầm mỉm một .

- Thuở ấu thơ , em còn quá ngây ngô, để lún sâu tình yêu dành cho chị. Trải qua bao nhiêu năm tháng, bên cạnh em từng xuất hiện bóng dáng của bất kỳ phụ nữ nào khác. Mà thử hỏi đời , ai chẳng những khao khát thầm kín? Lần đầu tiên em tự giải tỏa bản , duy nhất hiện hữu trong tâm trí em chính là chị. Khi , em dằn vặt khôn nguôi bởi cảm giác tội , và ướt đẫm một lớp mồ hôi lạnh.

- Em bao giờ dám nuôi hy vọng nên duyên cùng chị; cũng từng mơ tưởng đến việc chiếm hữu bất kỳ hành động nào khiếm nhã đối với chị. Việc tự kìm nén bản trở thành một thói quen ăn sâu em. Suốt những năm qua, em cẩn thận chôn chặt tình yêu trong lòng, chỉ để chị bận tâm phiền muộn. Em cũng từng làm tổn thương bất kỳ ai khác. Em chỉ đơn giản mãi mãi ở bên cạnh chị, bầu bạn cùng chị đến trọn đời.

- Chị Cố của riêng ; một ngày nào đó, em cũng sẽ lập gia đình, những đứa con và trở thành một chồng, cha mẫu mực. Có lẽ, bao năm tháng an cư lạc nghiệp, sẽ đến lúc em thực sự tìm tình yêu nơi một phụ nữ khác. Thế nhưng, dẫu cho thời gian trôi bao lâu chăng nữa, họ cũng sẽ chẳng bao giờ thể thế hình bóng của chị trong lòng em.

- Nếu chị hỏi em định nghĩa thế nào về tình yêu em dành cho chị, thì đó là thứ tình cảm thiêng liêng tựa tình mẫu tử, là sự trân trọng dành cho một thiếu nữ kiều diễm. Đó là tình ruột thịt, và cũng là tình yêu đôi lứa nồng nàn. Em trao trọn vẹn trái tim cho chị, để tình yêu hòa quyện, chảy cùng dòng m.á.u trong huyết quản của em.

- Chẳng ai thể sống cuộc đời một nữa, thế nên sẽ chẳng còn ai thể cùng em qua hai mươi năm đầu đời, giống như chị từng. Sẽ chẳng còn ai thể khiến trái tim non nớt của em loạn nhịp đến thế, khiến em yêu thương mãnh liệt đến thế, nhưng chẳng dám tiến thêm dù chỉ một bước.

- Em quyền yêu bất cứ ai mà . Rốt cuộc thì ai mới quyền định đoạt xem em phép yêu ai chứ? Thế nhưng, tại em cảm thấy đau đớn đến nhường ? Tại em thể chấp nhận? Tại nỗi đau giày vò em dữ dội đến thế?

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh dần nhuốm màu đỏ hoe khi trút cạn cả tâm can mặt cô. Cô bên trong, còn bên ngoài - chỉ một cánh cửa mỏng manh ngăn cách giữa hai . Cô thật gần, gần đến mức thể ngửi thấy cả hương thơm từ mái tóc của cô.

- Em rằng những ký ức mà em đang ôm giữ sẽ chôn vùi em suốt quãng đời còn . Cho dù phần đời tươi đến nữa, em vẫn sẽ mãi mãi day dứt và nuối tiếc vì đ.á.n.h mất chị.

Loading...