Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1253: Phần Thưởng Của Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-14 13:44:02
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụt.

Một tràng kìm nén vang lên từ phía lưng .

Đôi mắt sắc bén của Lục Dạ Minh lướt nhanh khắp căn phòng và bắt gặp hình ảnh Mộ Dung Lăng đang dài bãi cỏ, nghiêng ngả mặt .

- Tây Công tước, làm gì ở ngoài thế? Mau, trong , bên ngoài lạnh lắm! Cô nàng Thanh Thanh gan thật đấy, dám đuổi cả Tây Công tước ngoài... xin nhé, nhịn , cho thêm chút nữa nào... – Anh tiếp tục đến mức ôm chặt lấy bụng.

Mộ Dung Lăng thể kìm nén thêm nữa, phá lên thành tiếng, đến mức hít lấy hít để để thở. Đáng đời lắm chứ!

Nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh tối sầm , đôi tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m đặt bên hông. Phan Mân đó cũng chẳng nên cảnh tượng nữa.

Hắn theo hầu Chủ nhân bao nhiêu năm nay, luôn coi là một điềm tĩnh và tao nhã. Ngay cả các tiểu thư khuê các cũng khiếp sợ . Hắn từng nghĩ rằng sẽ ngày chứng kiến ​​cảnh Chủ nhân nhốt ở ngoài cửa khi gặp gỡ Quân Tam tiểu thư.

Phan Mân kìm lòng, thầm trộm trong bụng. kịp hé môi thành tiếng, cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo, u tối chiếu thẳng . Phan Mân ngẩng đầu lên và chạm ánh mắt hẹp dài đầy sắc lạnh của Lục Dạ Minh.

Ực. Phan Mân sợ đến mức cứng , một thoáng ngập ngừng, vội vàng cúi đầu hành lễ. "

- Chủ nhân, ngài hiểu lầm , thuộc hạ hề ! Tuyệt đối !

Phụt...

Vài tên thuộc hạ ở đằng xa vội cúi gằm mặt xuống, cố gắng kìm nén tiếng .

Lục Dạ Minh cạn lời.

Khuôn mặt lúc trông thật dữ tợn như trời sắp bão, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng đầy nghiêm nghị, gầm lên.

- Cút hết !

- Vâng, thưa Chủ nhân.

Phan Mân vội vàng cúi rạp xuống đất, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u giữa hai cánh tay ba chân bốn cẳng chạy biến. Đám thuộc hạ thấy thế cũng làm theo, vội vã chạy trốn thục mạng. Trong khi đó, Mộ Dung Lăng vẫn đang đến mức suýt ngất .

Lục Dạ Minh sững một thoáng, đó từ từ cúi xuống và ngay ngưỡng cửa.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Mộ Dung Lăng cũng dần dần ngừng . Anh ngậm một cọng cỏ đuôi chồn xanh miệng và .

- Tây Công tước, vì Thanh Thanh cho phép ngủ trong phòng cô , nên thực sự ngủ ở ngoài cửa phòng ? Chẳng các quý cô sẽ c.h.ế.t vì ghen tị một khi họ chuyện ?

Lục Dạ Minh cau mày và đáp.

- Giờ thì thể im miệng đấy.

Mộ Dung Lăng ngậm miệng . Anh thể nhận thấy rằng Lục Dạ Minh yêu Quân Hi Thanh nhiều.

Điều cũng là lẽ thường tình.

Chế độ nhiều vợ một chồng là một phần trong hệ thống xã hội của Quốc gia A. Cha , Mộ Dung Phục, cũng nhiều thê . Bất cứ khi nào một trong những nàng xinh mới bước chân cửa, cha cũng sẽ sủng ái cô một thời gian, chiều chuộng và đáp ứng ý thích của cô .

Tây Công tước thậm chí còn mang dòng m.á.u cao quý hơn và phong thái cũng lịch thiệp hơn nhiều. Anh cũng cách đùa giỡn với cảm xúc, và thể dễ dàng khiến khác lầm tưởng rằng đang chìm đắm trong tình yêu sâu sắc.

cái gọi là tình yêu , rốt cuộc thể kéo dài bao lâu?

Về đêm.

Quân Hi Thanh mới ngâm trong làn nước nóng, gột rửa hết những mệt mỏi tích tụ suốt hai ngày qua. Cô dài thoải mái chiếc giường gỗ.

Đó là một ngày dài và đầy vất vả, khiến cô cảm thấy vô cùng kiệt sức. Ngay khoảnh khắc đầu cô chạm gối, cô chìm giấc ngủ ngay tức khắc.

lúc cô đang chìm nổi giữa cõi mộng và thực, cô cảm nhận thấy ai đó đang ngay bên cạnh giường . Cô chợt giật tỉnh giấc và mở to mắt .

Có một đang ngay bên cạnh cô giường. Thân hình tuấn tú của in bóng ngược sáng, và đôi mắt sâu thẳm của đang dán chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Cô nhanh chóng trấn tĩnh khi rõ gương mặt . Quân Hi Thanh đưa đôi tay trắng ngần áp lên ngực, trừng mắt đầy giận dữ bằng đôi mắt sáng ngời.

- Anh suýt nữa dọa c.h.ế.t em đấy!

Ánh mắt Lục Dạ Minh lướt qua khuôn mặt cô, hạ xuống đôi tay cô đang áp chặt lên lồng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội. Cô vẫn còn đang thở hổn hển vì cơn hoảng sợ .

Anh chậm rãi vươn tay , khẽ vuốt ve khuôn mặt cô.

Làn da của cô thật mịn màng.

- Anh đang làm cái gì thế? - Quân Hi Thanh gạt phắt tay .

chỉ trong tích tắc, tầm mắt cô bỗng tối sầm khi cúi xuống, đè trọn lên cô. Cô khẽ kêu lên một tiếng cố sức chống cự .

Hít...

Lục Dạ Minh khẽ rít lên, đổ sụp xuống giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1253-phan-thuong-cua-co.html.]

Có vẻ như cô làm vết thương của trở nên trầm trọng hơn.

Anh đang thật đấy? Vừa nãy cô dùng nhiều sức, mà cũng đủ khiến đau đớn đến thế ?

- Này, Lục Dạ Minh, em thật sự làm thương ? - Quân Hi Thanh ngập ngừng hỏi.

Lục Dạ Minh cô, ném lọ t.h.u.ố.c mỡ về phía cô.

- Bôi t.h.u.ố.c cho .

- Ồ...

Ngồi thẳng dậy giường, Quân Hi Thanh dùng đôi chân thon dài của kẹp lấy ngang hông . Vì đang mặc chiếc váy trắng, thêm tư thế như , vạt váy vén lên cao, để lộ một da thịt trắng ngần.

Lục Dạ Minh bỗng trỗi dậy một khao khát cúi xuống hôn lên làn da .

- Em đè nặng quá lên ? - Giọng của cô vang lên êm ái bên tai .

- Không.

Thân cô vô cùng nhẹ nhàng, cảm giác như chẳng hề tạo chút sức nặng nào lên hông cả. Quân Hi Thanh cúi đầu xuống, hương thơm thoang thoảng từ cô bao trùm lấy . Mái tóc dài của cô xõa xuống, khẽ chạm chóp mũi , tạo nên cảm giác nhồn nhột đầy xao xuyến.

- Ý em là... em ... đè nặng quá xuống phía đó ?

Hơi thở của Lục Dạ Minh bỗng khựng , vội vàng ngước mắt lên cô; đập mắt là hình ảnh cô đang bằng đôi mắt sáng ngời, đôi răng nhỏ khẽ c.ắ.n nhẹ lên bờ môi đỏ mọng.

Con... hồ ly nhỏ !

- Em đang thấy ngượng ? - Giọng trở nên khàn khàn đầy quyến rũ.

Quân Hi Thanh cảm thấy khá ngượng ngùng. Ý nghĩ đó chợt nảy trong đầu cô một cách ngẫu nhiên.

- Anh đúng là vô liêm sỉ mà?

Lục Dạ Minh nhất thời gì.

Anh vươn tay giữ lấy đôi cánh tay mảnh mai của cô nhẹ nhàng kéo cô . Cơ thể cô ngả về phía , và lập tức đè cô xuống .

Hộp t.h.u.ố.c mỡ rơi khỏi giường.

- Này! Hộp t.h.u.ố.c kìa!

Cô vội kêu lên. Cô còn kịp bôi t.h.u.ố.c cho thì nó rơi xuống đất mất .

- Kệ nó . - Lục Dạ Minh khẽ cau mày, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Quân Hi Thanh vội vàng đưa tay che miệng .

- Chẳng em bảo là ngủ trong phòng em ?

- Thanh Thanh , đừng giận dỗi nữa em? Anh đợi ngoài cửa phòng em suốt bốn tiếng đồng hồ đấy.

Anh ... Anh đợi ngoài phòng cô suốt thời gian đó ? Tại chỗ khác ngủ tạm trong xe chứ?

- Vậy . - Quân Hi Thanh tinh nghịch chớp chớp hàng mi.

- Ý là em nên thưởng cho vì tội “ngoan ngoãn” như thế ?

Ồ? Lục Dạ Minh khẽ nhướng một bên lông mày đầy vẻ quyến rũ, đưa tay chạm nhẹ lên đôi môi đỏ mọng đang hé mở của cô. Anh dùng ngón tay vuốt ve đôi môi ; ánh mắt , nếu thể, càng trở nên thâm trầm và rực lửa hơn bao giờ hết.

Bị kẹt cứng , Quân Hi Thanh vùng vẫy một hồi nhưng chẳng ăn thua. Ngước đàn ông đang đè lên , cô thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên ngón tay . Liếm xong, cô vội rụt lưỡi ngay lập tức.

- Em thưởng cho đấy. Giờ thì thể ?

Lục Dạ Minh ngắm vẻ quyến rũ đầy khiêu khích của cô. Cô quả thực đúng là một nàng hồ ly nhỏ, kiêu hãnh và ngạo mạn vô cùng. Anh phủ nhận rằng thực sự thích nét tính cách đó ở cô.

Thực , đôi mắt sâu thẳm của dường như đang lên một điều gì đó. Anh rằng khía cạnh của cô sẽ biến mất ngay khi họ trở về chốn cũ. Trong trái tim Quân Hi Thanh, đất nước luôn ở vị trí một, còn gia đình ở vị trí hai. Vậy thì, xếp ở vị trí nào đây?

Đối với cũng thôi. Trong trái tim , cô cũng chẳng ở vị trí một.

- Phần thưởng vẫn đủ . Anh sẽ cả. - Đôi môi mỏng của khẽ cong lên, nở một nụ đầy ấm áp.

Cái tên khốn nạn ! Quân Hi Thanh vòng tay ôm lấy cổ , khẽ c.ắ.n yết hầu .

Lục Dạ Minh khẽ rên nhẹ, càng ghì chặt cô hơn. Giờ đây, đang tê dại.

Anh rằng, sẽ chẳng bao giờ còn xuất hiện một nào khác giống như cô nữa. Một thể khiến huyết quản sôi sục, khiến run rẩy vì khao khát mong chờ.

Một nữa, đôi bàn tay to lớn của ôm lấy khuôn mặt cô, trao cô một nụ hôn thật sâu.

- Thế vẫn đủ...

- Lục Dạ Minh, thật quá đáng!

Loading...