Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1249: Thuốc
Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:37:48
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh ngẩng đầu Lục Dạ Minh.
- Vậy nấu ăn ?
Lục Dạ Minh lắc đầu.
- Anh .
- Thế trêu chọc em về chuyện đó chứ? Anh thể là một thiếu gia, nhưng em cũng là một tiểu thư cành vàng lá ngọc đấy thôi.
Nói đoạn, Quân Hi Thanh bĩu môi.
"..."
Lục Dạ Minh tựa khung cửa.
- Vậy chúng làm đây?
Cả hai đều nấu ăn, thế thì họ định ăn cái gì đây?
- Hay là chúng nấu mì . Đó chắc là món dễ nấu nhất .
Nhanh nhẹn dậy, Quân Hi Thanh lấy một ít mì bỏ nồi khi nhóm lửa.
- Em định đổ nước nồi khi nấu mì ? - Lục Dạ Minh hỏi.
Quân Hi Thanh suy nghĩ một chút.
- Chẳng chúng luộc mì cho đến khi gần chín mới đổ nước ?
Lục Dạ Minh đút cả hai tay túi quần, mím môi .
- Ừm... cũng vẻ hợp lý đấy chứ.
Thế là cả hai đến thống nhất, và Quân Hi Thanh bắt đầu nhóm lửa.
lúc đó, ông trưởng thôn bỗng nhiên xuất hiện.
- Cậu Lục, cô Quân, hai cần nấu nướng , cứ sang nhà dùng bữa .
Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh nhún vai.
- Được thôi.
...
Hai đến nhà ông trưởng thôn; Thẩm Xung cùng một vài thanh niên khác trong làng cũng mặt ở đó. Mọi cùng quây quần dùng bữa.
Đám thanh niên vây quanh Quân Hi Thanh.
- Cô Quân, bông hồng tặng cô đấy. Tôi mới hái xong, tươi lắm đấy nhé.
- Cô Quân, mới mua mấy thỏi sô-cô-la cách đây vài hôm, ngon lắm, cô cứ lấy mà ăn .
- Cô Quân, hai vé xem phim đây. Hay là chúng cùng xem phim nhé?
…
Đám thanh niên trong làng đa phần đều vẫn còn độc . Ở tuổi đôi mươi, Quân Hi Thanh mang vẻ rạng rỡ đầy sức sống của tuổi trẻ, một nhan sắc vô cùng kiều diễm. Cô tựa như một cô tiên giáng trần, tự nhiên thu hút sự chú ý của tất cả những trai vợ.
Các trai thi tranh giành, cốt để Quân Hi Thanh tình cảm mà họ dành cho cô.
Điều khiến Quân Hi Thanh cảm thấy vô cùng lúng túng.
- Ừm, cảm ơn tấm lòng của các , nhưng e là cần đến những món quà ...
Cô đẩy những món quà sang một bên.
- Cô Quân , cô nhất định nhận lấy đấy. Nếu cô nhận, chúng sẽ buồn lắm. À mà, liệu chúng thể tìm hiểu kỹ hơn một chút ?
"..."
lúc Quân Hi Thanh đang xử trí , cô thấy một giọng trầm ấm vang lên từ phía .
- Hi Thanh , em đang nghịch ngợm đấy hả?
Cái gì cơ?
Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên ; Lục Dạ Minh đang bước tới, bên cạnh là vị trưởng thôn. Anh diện một chiếc áo sơ mi đen cùng quần tây đen, toát lên một khí chất vô cùng uy nghi, đĩnh đạc. Những trai chẳng thể nào sánh nổi với .
Lục Dạ Minh sải bước tới, vươn tay đặt lên vai cô khẽ hôn lên má cô. Khi đôi môi lướt nhẹ qua gương mặt cô - dẫu cho đó là hành động cố ý - thì trông vẫn thật sự giống như một cử chỉ đầy âu yếm, tình tứ.
- Hi Thanh , đến giờ em uống t.h.u.ố.c đấy chứ?
Uống t.h.u.ố.c ư?
Nhìn , Quân Hi Thanh ngơ ngác.
- Thuốc... t.h.u.ố.c gì cơ?
Lục Dạ Minh đặt tay lên bụng cô.
- Con của chúng lẽ bắt đầu lớn dần trong bụng em đấy. Anh chuẩn sẵn t.h.u.ố.c an t.h.a.i cho em đây.
Thuốc an t.h.a.i ư?
Nghe những lời đó, đồng t.ử của Quân Hi Thanh bỗng co rút . A… Anh điên ???
Lũ con trai đều trố mắt kinh ngạc.
- Chẳng ... hai là chị em ruột ?
Trên gương mặt Lục Dạ Minh chẳng hề lộ chút biểu cảm nào, khóe môi khẽ cong lên khi liếc Quân Hi Thanh một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1249-thuoc.html.]
- Nói cho họ nào, rốt cuộc là ai ngủ cùng em tối qua?
"..."
Trời đất quỷ thần ơi.
Hóa họ là chị em ruột.
Mấy trai vội vàng đầu bỏ chạy tán loạn.
...
Sau khi rời hết, Quân Hi Thanh đẩy Lục Dạ Minh bước thẳng ngoài, chẳng thèm ngoái đầu dù chỉ một .
Lục Dạ Minh bước theo cô.
- Có chuyện gì ? Em đang giận ?
Quay phắt , Quân Hi Thanh giận tím mặt.
- Lục Dạ Minh, chẳng hề tôn trọng em chút nào cả! Anh thật sự quá đáng lắm !
Sao thể nhắc đến chuyện đêm qua họ ngủ cùng ngay mặt bao nhiêu như thế chứ? Anh thật sự quá... quá đê tiện! Anh hổ là gì ?
Lục Dạ Minh cô, nhướng mày.
- Nếu ngủ với em nhưng chối bay biến với khác, chẳng đó mới là sự sỉ nhục lớn nhất đối với em ?
"..."
Anh quả nhiên giỏi lý lẽ.
Nhận thấy khuôn mặt cô đỏ bừng lên, Lục Dạ Minh bước tới và .
- Anh thực sự chẳng hiểu em giận dữ đến thế. Chẳng lẽ em thực sự nhận hoa hồng, sô-cô-la và vé xem phim từ bọn họ ?
Khi những lời đó, giọng điệu thật bề , gần như nhỏ giọt sự khinh miệt.
Rõ ràng đó chỉ là những chiêu trò để dụ dỗ mấy cô gái trẻ con. Là Tây Công tước quyền uy vô song, hiển nhiên bao giờ làm những chuyện ấu trĩ như .
Quân Hi Thanh giận sôi , gắt lên.
- đấy! Em thích hoa hồng, thích sô-cô-la và thích cả xem phim nữa. Có cô gái nào mà thích những thứ đó chứ?
Vậy là cô thực sự thích những thứ đó ?
Lục Dạ Minh liếc cô một cái, chỉ thốt đúng một từ.
- Nông cạn!
"..."
Cô thực sự chẳng thể nào tiếp tục trò chuyện với nữa; hai họ chẳng cùng tần gì cả!
- Em sẽ thèm chuyện với nữa !
Cô bỏ chạy mất.
...
Trưởng thôn tiếp đón họ vô cùng nồng hậu, thậm chí còn mang cả loại rượu tự ủ của gia đình đãi khách. Quân Hi Thanh vốn từng nếm qua mùi rượu bao giờ, nhưng vì tò mò nên cô uống thử một ly.
Thế nhưng, khi bước chân khỏi nhà trưởng thôn, Quân Hi Thanh cảm thấy men rượu bắt đầu ngấm . Cô say .
Chỉ mới bước hai bước, cô loạng choạng ngã nhào về phía .
- Cô Quân, cô ? - Thẩm Xung xuất hiện đúng lúc, kịp thời đỡ lấy Quân Hi Thanh.
Thân thể cô ngã trọn vòng tay , tựa như một liều xuân d.ư.ợ.c cực mạnh, khiến m.á.u huyết trong Thẩm Xung sôi sục và khơi dậy những d.ụ.c vọng đang bùng cháy dữ dội trong lòng .
Ngẩng đầu lên, Quân Hi Thanh về phía Thẩm Xung, nhưng đập mắt cô là một gương mặt tuấn tú. Cô bĩu môi .
- Lục Dạ Minh, là chứ? Buông em , đừng... bắt nạt em nữa.
Có vẻ như cô nhầm Thẩm Xung là Lục Dạ Minh.
Thẩm Xung ôm Quân Hi Thanh lòng.
- Cô Quân , sẽ bắt nạt cô . Hãy để cưng chiều cô nhé.
Mấy gã trai chạy tới một cách lén lút, Thẩm Xung liền hiệu cho bọn chúng.
- Hay là chúng đưa cô về cùng vui vẻ một chút nhỉ?
Bọn chúng vẻ của Quân Hi Thanh mê hoặc; cảm thấy lòng bứt rứt, chúng để rình mò cô. Chỉ cần một ý nghĩ đen tối nảy sinh, con liền thể biến thành quỷ dữ.
- Được đấy, đưa cô về thôi!
...
Thẩm Xung đẩy cửa phòng bước và đặt Quân Hi Thanh lên giường. Quân Hi Thanh say mèm; mái tóc rối bời quấn quanh cổ, nhưng điều đó chẳng hề làm lu mờ vẻ của cô. Trái , với đôi gò má ửng hồng và đôi mắt to tròn ngây thơ tựa mắt nai ...
- Lục Dạ Minh... Lục Dạ Minh...
Cô bĩu môi, say sưa gọi tên Lục Dạ Minh hết đến khác. Mỗi khi cô hé miệng, hàm răng trắng ngần lộ ; trông cô thực sự vô cùng quyến rũ.
Nhìn ngắm cô, bọn chúng suýt chút nữa mất trí. Chúng sống ở ngôi làng cả đời, và ngay cả cô gái xinh nhất trong làng cũng chẳng thể nào sánh bằng Quân Hi Thanh. So với Quân Hi Thanh, bọn họ chẳng khác nào những cục bùn đất thô kệch.
- Tao chịu hết nổi ! - Một gã trai bắt đầu tụt quần xuống.
Thẩm Xung liền ngăn bọn chúng .
- Cô ả xinh là do tao đưa về, tuy chúng là em , chuyện gì cũng thể chia sẻ cùng , nhưng kẻ đầu tiên hưởng thụ cô là tao chứ!
- Đại ca Xung , thế thì làm nhanh lên . Bọn em đang kìm nén khổ sở lắm đây. - Bọn đàn em hối thúc .