Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1248: Chỉ Khi Là Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:06:38
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…”

Thật sự là ngượng chín mặt. Mấy bà cô trung niên vẫn tiếp tục đùa trêu chọc Quân Hi Thanh, khiến cô chỉ đào một cái hố chui tọt đó trốn cho xong.

Lùi vài bước, cô gần như ném cả chậu đồ về phía .

- Em giặt xong , giờ chịu trách nhiệm phơi nhé.

Những bước chân vội vã đưa cô trở căn nhà gỗ nhỏ, nơi cô bắt đầu rửa rau. Trận mưa lớn đêm qua buộc họ nán thêm vài ngày nữa, thế nên họ đành tự tay nấu nướng để lo bữa ăn cho chính .

Chốc lát , Lục Dạ Minh đặt chiếc chậu xuống và cầm lên món đồ lót của cô. Đó là một chiếc màu hồng với kiểu dáng nữ tính. Anh cúi mắt xuống, về phía cô.

- Phơi cái thế nào đây?

Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên và bắt gặp cảnh đang cầm tay món đồ lót của . Anh quả thực chẳng hề cách phơi nó - bởi lẽ giờ từng phơi thứ… y phục kiểu bao giờ.

Người đàn ông vốn dĩ luôn toát lên vẻ uy nghi, cao quý, cùng một khí chất thoát tục đầy hư ảo. Chắc chẳng ai thể tin nổi rằng lúc đây, đang phơi đồ lót phụ nữ tại chốn .

Mặt đỏ bừng lên như gấc, Quân Hi Thanh vội vã chạy tới, giật lấy món đồ lót từ tay .

- Để em tự làm lấy.

Lục Dạ Minh khẽ nhíu mày.

- Em chắc chắn là phơi nó ngay tại đây chứ?

- Ý ?

- Nếu em phơi nó ở đây, thì ai qua cũng sẽ rõ màu sắc đồ lót của em đấy.

“…”

Dây phơi quần áo ngay hiên nhà gỗ; bất cứ ai ngang qua cũng đều thể thấy rõ mồn một. Mấy bà cô trung niên sống ở đây lẽ quen với việc phơi phóng thứ ngoài trời, nhưng Quân Hi Thanh thì nhất quyết đời nào làm thế!

Cô thì chẳng hề nghĩ tới chuyện đó, nhưng nghĩ .

Quân Hi Thanh vội vàng , bước trở trong nhà và đem món đồ lót phơi ở phía nhà. Cô thấy tiếng bước chân nặng nề vang lên phía lưng - một sự hiện diện đầy áp bách đang bám sát ngay cô.

Dù chẳng cần đầu , cô vẫn chắc đó chính là Lục Dạ Minh.

Anh vẫn đang bước theo cô.

- Rốt cuộc thì là chồng em, là em trai của em đây?

Đó là giọng của - chất giọng trầm ấm, đầy lôi cuốn và thể lẫn .

Bị hỏi bất ngờ, Quân Hi Thanh nhất thời cứng họng, chẳng thốt nên lời. Tại hỏi về chuyện đó nhỉ?

Lục Dạ Minh tiến gần cô hơn, giữa hai giờ chỉ còn ngăn cách bởi lớp vải mỏng manh trang phục. Đó là một tư thế vô cùng mật. Đâu là họ mất trí nhớ; những ký ức về đêm qua vẫn còn hiện hữu rõ mồn một trong tâm trí cả hai.

Khi cô nhón chân lên để treo quần áo, vạt áo cũng theo đó mà vén cao, để lộ vòng eo thon thả. Đứng ngay bên khung cửa, thu trọn tất cả những hình ảnh tầm mắt. Bàn tay khẽ cử động, tâm trí ngập tràn những thước phim về khoảnh khắc ôm lấy vòng eo cô đêm hôm .

- Em thể ngủ cùng em trai ? Em thậm chí còn thể vắt ngang lên eo em trai ư? - Anh cúi xuống, thì thầm những lời bên tai cô.

Quân Hi Thanh vội vã xoay , trừng mắt đầy giận dữ.

- Lục Dạ Minh, đủ đấy! Dừng ngay !

Lục Dạ Minh nâng cằm cô lên.

- Vẫn còn đau ?

Anh đang hỏi xem cô còn cảm thấy đau ư?

Thịch...

Quân Hi Thanh cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang tăng vọt; giờ đây, khi cả hai đang ở chung trong một gian nhỏ hẹp như thế , cách giữa họ quả thực là quá gần gũi.

Đặt cả hai tay lên n.g.ự.c , cô cố sức đẩy .

- Nếu thực sự quan tâm đến em, tại đêm qua vẫn cứ... bắt nạt em?

- Bắt nạt ư? Chẳng đêm qua khiến em cảm thấy thăng hoa ? - Anh trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược cô.

Đồng t.ử của Quân Hi Thanh giãn rộng; cô lập tức đưa ngón tay lên chạm môi , ngăn cho thêm bất cứ lời nào nữa. Thật là vô liêm sỉ hết sức! Anh đúng là chẳng hề giữ kẽ, cứ gì là nấy.

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh mang một sức hút đầy mê hoặc, thậm chí còn quyến rũ hơn cả nhan sắc của một phụ nữ . Người đời thường rằng phụ nữ chính là những kẻ gây họa, làm đảo lộn trật tự quốc gia; thế nhưng, khi một đàn ông xuất hiện, họ khả năng trở nên xinh , quyến rũ hơn cả phái nữ.

Khi mắt cô, giọng khẽ trở nên khàn đặc.

- Anh để ý thấy em mất khá nhiều thời gian để giặt giũ đấy. Chẳng lẽ... đêm qua “giao” cho em một “mớ” quá lớn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1248-chi-khi-la-co.html.]

- ...Lục Dạ Minh!

Cái quái gì thế ... Sững sờ sự trơ trẽn của , cô chỉ câm miệng ngay!

Trước tràng mắng mỏ xối xả của cô, Lục Dạ Minh chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt lên lòng bàn tay cô.

Cứ như thể điện giật, Quân Hi Thanh lập tức rụt tay , định bỏ .

Lục Dạ Minh lùi một bước, một tay chống lên tường, chặn lối khiến cô thể thoát .

- Anh đang làm cái quái gì ? Tránh !

Cô thực sự ngờ thể hành xử vô liêm sỉ đến thế.

Nhìn thấy đôi má cô ửng hồng, Lục Dạ Minh khẽ , đưa tay lên như chạm gương mặt cô.

- Đừng chạm em...

Cô gạt phắt tay .

Họ kẹt trong một gian chật hẹp như ; ánh sáng từ bên ngoài khó lòng lọt , còn thì vẫn cứ trêu chọc cô trong khi cô đang cố tìm cách thoát . Anh 23 tuổi, cô 20; cả hai đều đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ - cái tuổi nhất để bắt đầu một mối tình.

Bỗng nhiên, họ thấy một giọng vang lên.

- Cô Quân, mang ít thịt sang cho cô đây.

ở bên ngoài!

Quân Hi Thanh chớp lấy cơ hội, đẩy mạnh Lục Dạ Minh lao vút về phía cánh cửa.

Nhìn thấy cô chạy thoát, Lục Dạ Minh thản nhiên đút cả hai tay túi quần, dựa tường một cách đầy vẻ ung dung, dường như cảm thấy vô cùng thích thú.

...

Khi Quân Hi Thanh lao vội khỏi nhà, cô thấy những đang chờ bên ngoài. Đó là dì Thẩm và con trai bà, Thẩm Xung. Họ mang sang cho cô một ít thịt.

- Cô Quân , đây là chút quà cho cô. Cô thể dùng thịt nấu canh bồi bổ cho em trai, giúp mau chóng hồi phục sức khỏe. - Trên tay dì Thẩm đang xách một chiếc giỏ.

Quân Hi Thanh ghé mắt trong giỏ và thấy những miếng thịt gọn bên trong.

- Dì Thẩm , vô cùng cảm kích tấm lòng của dì, nhưng chúng nào dám nhận món quà .

- Cô Quân, đừng khách sáo quá. Cứ nhận lấy .

Cầm lấy chiếc giỏ, Thẩm Xung trực tiếp trao nó tận tay Quân Hi Thanh. Thẩm Xung là một trai khá điển trai, trạc tuổi với Quân Hi Thanh. Hắn chăm chú ngắm gương mặt xinh của cô, ánh mắt tràn ngập vẻ ngưỡng mộ và sự ấm áp dành cho cô.

- Tôi thực sự nên nhận ; mà cho dù nhận nữa, cũng chẳng nấu nướng gì cả. - Quân Hi Thanh một nữa từ chối khéo họ.

Lục Dạ Minh bước khỏi nhà và nhận thấy ánh mắt si mê lộ liễu mà Thẩm Xung dành cho Quân Hi Thanh. Nhíu mày , canh phía , kéo Quân Hi Thanh về phía và để cô lưng .

- Bác gái, xin cảm ơn bác. - Lục Dạ Minh lịch sự lời cảm ơn.

- Ha, chi . – Dì Thẩm mỉm khi về phía Lục Dạ Minh.

- Cho phép hỏi cô Quân đây quê quán ở và năm nay bao nhiêu tuổi ? Cô đính ước với ai ?

Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản, Quân Hi Thanh.

- Em trong nhà .

Quân Hi Thanh gật đầu.

- Được.

và bước bên trong ngôi nhà.

Lục Dạ Minh đó mới đối diện với dì Thẩm, .

- Đừng cố tìm hiểu thêm bất cứ điều gì về cô nữa; cô mà các thể tùy tiện đụng chạm tới . Hơn nữa, cô đính ước với khác .

Trên gương mặt hề biểu lộ cảm xúc nào, nhưng lời lẽ vô cùng dứt khoát và thẳng vấn đề với một giọng điệu nghiêm túc, khiến dì Thẩm cảm thấy vô cùng lúng túng và khó xử. Tuy vốn là kẻ thường xuyên làm bẽ mặt khác, nhưng một khi tay, sự thẳng tanh của khiến kinh ngạc.

Sắc mặt dì Thẩm tái mét, bà vội vàng kéo tay áo Thẩm Xung bỏ . Thế nhưng Thẩm Xung vẫn ngoái đầu ngay cả khi bước , ánh mắt cứ dõi theo hướng mà Quân Hi Thanh . Hắn vẫn chịu bỏ cuộc, thậm chí còn càu nhàu than vãn.

- Mẹ , đừng lôi con nữa chứ. Con vẫn chuyện với cô Quân mà…

Sau khi hai con nhà rốt cuộc cũng rời , Lục Dạ Minh bước trở trong nhà. Vừa bước , thấy Quân Hi Thanh đang đó, vẻ mặt thẫn thờ như mất hồn. Trước mặt cô là một chiếc rổ, bên trong đựng những cọng rau xanh rửa sạch.

- Sao ngẩn thế ? Em thực sự nấu ăn ? - Anh nhướng mày hỏi.

Sự im lặng bao trùm. Nói thật lòng, Quân Hi Thanh quả thực chẳng hề nấu nướng. Vì sống cùng chú Quân tại Phủ Tổng thống từ thuở nhỏ, cô học hỏi đủ thứ đời... ngoại trừ tài nấu ăn.

Cô thực sự nấu nướng chút nào cả.

Loading...