Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1243: Anh Lúc Nào Cũng Bắt Nạt Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-13 04:31:38
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh... trốn thoát!
Khi đang cưỡi lưng con sói, suy nghĩ duy nhất cứ luẩn quẩn trong đầu cô là làm để thể trốn thoát thành công. Đây là cơ hội duy nhất!
Lục Dạ Minh sớm gây dựng danh tiếng từ khi còn trẻ; mới chỉ vài năm trôi qua kể từ đó, mà nắm quyền kiểm soát Hoàng cung một cách dễ dàng như thế, và giờ đây, sắp sửa thống trị cả thiên hạ. Hơn nữa, lưng còn mang hình xăm Rồng - biểu tượng cho kẻ chọn, sở hữu dòng m.á.u thuần khiết nhất.
Không chỉ , cô từng thất bại tay ít . Anh quả thực là một đối thủ đáng gờm - mà cô ngưỡng mộ, nhưng càng thêm khiếp sợ. Một khi chính thức đăng cơ làm Vua, đầu tiên sẽ tay xử lý chính là cô.
Nếu trốn thoát ngay lúc , cô sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội rời nữa. Cô tuyệt đối cam chịu làm một chú chim nhốt trong lồng; cô khao khát sự tự do.
Một giọng trầm ấm đầy từ tính vang lên bên tai cô.
- Em định đấy?
Sững sờ, Quân Hi Thanh ngước mắt lên và phát hiện Lục Dạ Minh đuổi kịp cô từ lúc nào.
Làm thể...?
Anh cưỡi lưng sói, lướt vun vút trong gió, vạt áo bay phấp phới. Dưới ánh trăng bàng bạc, những đường nét gương mặt hiện lên rõ nét, toát lên một vẻ phong độ đầy lãng tử.
Chính đích đuổi theo cô.
Quân Hi Thanh kìm mà buột miệng c.h.ử.i thề.
- Lục Dạ Minh, c.h.ế.t tiệt phiền phức thế hả? Anh thể để yên ?
Lục Dạ Minh khẽ mỉm đầy thích thú, khóe môi cong lên.
- Hi Thanh , xem ... chẳng thể nào buông tay em nữa .
Mẹ kiếp!
Từ phía quân địch, một mũi tên lao tới, nhắm thẳng n.g.ự.c Quân Hi Thanh - đích đến chính là trái tim cô.
Đồng t.ử Quân Hi Thanh co rút . Cô kịp thời né tránh mũi tên, nhưng giữ vững thăng bằng, khiến cô ngã lăn khỏi lưng con sói.
- Á!
Cô hét lên thất thanh khi chân đạp một mảng đất tơi xốp, lởm chởm. Ngoái đầu , cô bàng hoàng nhận đang ngay bên mép một vách núi cao chót vót.
Cô sắp sửa rơi xuống vực sâu. Nếu cô rơi xuống vách núi , e rằng chẳng ai thể tìm thấy t.h.i t.h.ể cô.
- Bắt em !
Một bàn tay to lớn vươn định tóm lấy cô; là Lục Dạ Minh.
kịp. Tay chỉ lướt nhẹ qua vạt áo cô, cô ngã ngửa , rơi thẳng xuống vực sâu.
- A!
Cô thét lên đầy hoảng loạn.
- Quân tiểu thư! - Mộ Dung Lăng và Phan Mân vội vã lao tới.
Cô rơi xuống vực.
Lục Dạ Minh bỗng cảm thấy như đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Chẳng kịp suy nghĩ thêm dù chỉ một giây, liền tung nhảy xuống theo cô.
- Chủ nhân!
Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía Phan Mân.
…
Khi rơi xuống vực sâu, nỗi tuyệt vọng và khiếp đảm tột cùng gieo rắc tận đáy lòng Quân Hi Thanh.
Chẳng lẽ cô sẽ c.h.ế.t một cách t.h.ả.m thương như thế ?
Ngước bầu trời đêm ngàn , cô nhớ bản – vốn dĩ luôn là điềm tĩnh, thông tuệ và sắc sảo. Ngay cả khi trái tim lỡ rung động Lục Dạ Minh, cô vẫn khéo léo che giấu cảm xúc, để lộ chút sơ hở nào khiến bản bẽ mặt. Ngay cả khi đất nước yêu sụp đổ, cô vẫn giữ sự lý trí, đưa những phán đoán chính xác và sáng suốt.
Cô vẫn quên những lời trăn trối cuối cùng của chú kính yêu; khi nắm lấy tay cô, đó chính là những kỳ vọng mà ông gửi gắm nơi cô.
Cô thể tin nổi... lẽ nào cô bỏ mạng một cách vô nghĩa như thế ?
Cô đáng c.h.ế.t theo cách .
Thực tâm, cô cảm thấy vô cùng uất hận... và xen lẫn trong đó là nỗi tủi , sự đau xót khôn nguôi.
Hàng mi cô khẽ run lên, đôi mắt dần đỏ hoe, những giọt lệ tuôn trào thể kìm nén. Cô nhắm mắt , lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc cái c.h.ế.t ập đến.
bất chợt, một cánh tay rắn chắc siết chặt lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô một cái ôm ấm áp.
Sững sờ đến tột độ, Quân Hi Thanh vội vàng mở to mắt.
Khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh hiện ngay mắt cô.
Là ?
Quân Hi Thanh khẽ nấc lên, cô bối rối, chẳng phản ứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1243-anh-luc-nao-cung-bat-nat-toi.html.]
Anh cúi đầu con gái đang gọn trong vòng tay . Khi cô mở mắt , những giọt lệ vẫn lăn dài má; cô lúc chẳng còn vẻ mạnh mẽ, sắc sảo thường thấy nữa. Thay đó, cô toát lên một nét dịu dàng, mong manh đúng với lứa tuổi đôi mươi, trông thật quyến rũ và đáng yêu.
Khóe môi khẽ cong lên.
- Em đang đấy ?
Bị bất ngờ, Quân Hi Thanh nhận thấy chẳng đáp thế nào. Tại cũng rơi xuống vách núi chứ?
- Sao em ? - Anh hỏi.
Quân Hi Thanh khụt khịt mũi; lẽ dĩ nhiên, khi đối diện với cái c.h.ế.t, con sẽ trở nên yếu mềm.
- Lục Dạ Minh, thực sự ghét .
- Tại ?
- Bởi vì lúc nào cũng bắt nạt .
Nghe cô than vãn, giọng Lục Dạ Minh trở nên dịu dàng.
- Anh bắt nạt em, chỉ vì thích em thôi.
Quân Hi Thanh nắm chặt lấy vạt áo .
- Đừng chuyện thích nữa, đồ khốn!
Anh “thích” cô, nhưng theo cách mà cô mong . Rốt cuộc cô làm gì mà nhận lấy kiểu “thích” như thế chứ?
Lục Dạ Minh mím chặt môi, thêm lời nào.
Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên, bằng đôi mắt đẫm lệ.
- Tại ở đây?
Đôi mắt điềm tĩnh của cô, trong khi thế giới xung quanh vẫn đang lướt nhanh vun vút.
- Hi Thanh , với em , em thể trốn thoát . Anh sẽ buông tha cho em ; em là phụ nữ của mà!
Hức hức...
Quân Hi Thanh bỗng chốc chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác nữa, cô bắt đầu òa nức nở. Cô cảm thấy tủi và uất ức hơn bao giờ hết.
Cô buộc thừa nhận rằng là một đàn ông đầy sức quyến rũ.
Dẫu cho trong lòng thầm thương trộm nhớ một khác chăng nữa - nếu cô cứ nhắm mắt làm ngơ - thì vẫn sẽ dành trọn cho cô tất cả sự yêu thương và chiều chuộng mà cô cần. Anh đủ khả năng để khiến một phụ nữ cảm thấy an và ngập tràn hạnh phúc.
Chính bởi vì cô là phụ nữ của , nên mới bất chấp tất cả, lao theo cô và cùng nhảy xuống vách núi . Chỉ riêng điều đó thôi cũng quá đủ để khiến một phụ nữ cảm động và nguyện một lòng chung thủy với .
- Ôm chặt lấy nhé. - Anh nhắc nhở cô.
Quân Hi Thanh vội vàng ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của .
Họ đang chênh vênh giữa ranh giới sinh tử, sắp sửa rơi xuống vực sâu, thì bất chợt Lục Dạ Minh rút một con dao; lưỡi d.a.o rít lên chói tai khi cọ xát vách núi gồ ghề, tạo nên những tia lửa tóe lên từ sự ma sát .
Rầm!
Một tiếng động thật lớn vang lên.
Quân Hi Thanh chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào. Cơ thể cô che chở trọn vẹn trong vòng tay ; cô chỉ cảm nhận tấm lưng đang va đập mạnh những mỏm đá sắc nhọn vách núi. Cô vẫn tiếp tục ôm chặt lấy , bỗng cảm thấy thứ gì đó dính tay . Đó là máu.
Anh đang chảy máu.
Rốt cuộc thì thương ở chỗ nào cơ thể?
Với cú va chạm cực mạnh mà hứng chịu, chắc chắn vết thương đó nghiêm trọng lắm. Thế nhưng, vẫn ôm chặt lấy vòng eo cô, kiên định giữ cô thật sát trong vòng tay .
Anh che chở cho cô.
đổi , chính hứng chịu đòn giáng nặng nề .
Quân Hi Thanh run rẩy, nước mắt nhòa khiến tầm mắt cô trở nên mờ ảo. Ngước mắt , cô khẽ hỏi.
- A... Anh ?
Gương mặt Lục Dạ Minh tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của vẫn sắc bén như thường lệ. Nhìn cô, nở một nụ gượng gạo.
- Em bơi ?
- Cái gì? - Cô ngơ ngác.
- Hít . Thở . Hãy bơi hết sức thể.
Vừa dứt lời - ầm! Cả hai cùng rơi xuống đại dương. Làn nước lạnh buốt lập tức bao trùm lấy họ, suýt chút nữa nhấn chìm cả hai. Ngay từ khoảnh khắc rơi xuống biển, Lục Dạ Minh dốc hết sức để giảm thiểu tối đa cú va chạm thể tránh khỏi .
Trong tâm trí Quân Hi Thanh lúc , hình ảnh đôi mắt sâu thẳm của , nụ của cứ hiện hữu mãi - Hít . Thở . Hãy bơi hết sức thể.
Vẫy vùng tay chân bằng tất cả sức lực, cô gồng chống dòng chảy xiết để ngoi lên mặt nước. Cô nhất định sống sót. Nhất định sống!
Cuối cùng, khi ngoi lên khỏi mặt nước, cô vội vàng hít lấy một khí trời quý giá.