Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1238: Ghen Tuông (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 14:35:20
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh đột nhiên vươn tay , nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo mạnh một cái lôi cô phòng tắm.

Quân Hi Thanh loạng choạng, kéo xềnh xệch và suýt chút nữa thì vấp ngã.

- Lục Dạ Minh, buông ! Khốn kiếp, điên ?

Rầm!

Lục Dạ Minh đạp mạnh mở toang cánh cửa phòng tắm. Đứng bồn rửa mặt, ép cô gọn trong vòng tay , bật vòi nước lên và đích rửa cổ tay cho cô.

Anh chà xát chà xát chỗ mà Mộ Dung Lăng chạm , cọ mạnh đến mức làn da vốn mỏng manh của cô đỏ ửng cả lên.

Trong suốt quá trình đó, Quân Hi Thanh liên tục giãy giụa phản kháng, nhưng cô kìm chặt tại chỗ, thể làm gì . Ngược , cúi đầu xuống, tập trung rửa cổ tay cho cô với vẻ mặt vô cùng bình thản và điềm nhiên.

- Lục Dạ Minh, đồ khốn nạn! - Cô gắt lên với .

Sau khi tắt vòi nước, Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, cô qua tấm gương phản chiếu; khóe môi nhếch lên thành một nụ đầy vẻ châm biếm.

- Đừng hòng nhúc nhích. Nếu , sẽ làm em ngay tại đây đấy.

"..."

Đồ biến thái!

Mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên vì giận dữ, cô uốn éo đầy phẫn nộ. Cùng lúc đó, Lục Dạ Minh rút tay khỏi túi quần, chống cả hai tay xuống bồn rửa mặt ở hai bên cô để giữ thăng bằng.

- Có vẻ như em đang hào hứng chờ đợi chuyện đó xảy nhỉ.

Anh khẽ cau mày, cúi xuống hôn lên mái tóc cô.

Mặc dù Quân Hi Thanh đang vô cùng tức giận, cô chẳng dám nhúc nhích thêm chút nào nữa. Giờ đây, tư thế của hai đang vô cùng mật và nhạy cảm.

gương mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng bộ khí chất tỏa từ vẫn toát lên vẻ u tối và đầy nguy hiểm, khiến rùng ớn lạnh dù hề làm gì cả.

Cô quyết định sẽ dại dột chọc giận thêm nữa. Cô chắc rằng nếu cô chịu lời, sẽ thực sự làm những gì . Hai họ vốn dĩ từng làm chuyện đó , và giờ đây cũng chẳng còn buồn che giấu những d.ụ.c vọng của bản nữa.

- Tây Công tước, đang giận ? ... tại giận chứ? - Cô cố gắng tự trấn tĩnh bản tiên.

Lục Dạ Minh tiếp tục hôn lên mái tóc cô, đôi môi lướt dần sang gò má cô.

- Em đang ám chỉ điều gì ? Rằng đang ghen ?

- Rõ như ban ngày còn gì.

Lục Dạ Minh xoay , giờ đây cô đối diện với .

Nâng cằm cô lên, cúi xuống và đặt một nụ hôn lên đôi môi cô.

- Thanh Thanh , em của . Anh sẽ bao giờ chia sẻ phụ nữ của với bất kỳ kẻ nào khác ; làm thế thật sự bẩn thỉu.

- Anh trân trọng mối quan hệ của với Như Ca, nhưng vì ăn với em, nên cũng sẽ đối xử thật với em. Anh thể dành tình yêu cho em, và em cũng đừng nên tơ tưởng đến điều đó làm gì; nhưng ngoài chuyện đó , sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn em... Vậy nên, Thanh Thanh , em thật ngoan đấy nhé.

Đặt cả hai tay lên lồng n.g.ự.c vạm vỡ của , cô cố sức đẩy .

Thực thì chẳng làm gì sai cả.

Đàn ông ở Quốc gia A phép thực hiện chế độ đa thê; việc họ nhiều phụ nữ khác chẳng là chuyện hiếm gặp, đặc biệt là đối với những đàn ông như - những kẻ thuộc tầng lớp tinh hoa của xã hội. Họ nghiễm nhiên hưởng những đặc quyền kèm với sự thành công, địa vị, tiền tài, danh vọng và cả những phụ nữ vây quanh.

Tình yêu của chỉ dành cho một đặc biệt duy nhất - mãi mãi chẳng thể nào chung đôi. Dẫu cho cuộc đời qua bao nhiêu phụ nữ nữa, cũng sẽ chẳng yêu thương bất kỳ ai trong họ.

Anh trân trọng mối quan hệ với Diệp Như Ca - mối quan hệ vun đắp từ bao năm về - và sẽ bao giờ phụ lòng cô ; đối với cô cũng . Anh ngưỡng mộ sự thông minh và nét độc đáo riêng biệt của cô; cô thật khó bề thuần phục và luôn cách thu hút sự chú ý của lúc nơi, thế nên cũng sẽ hết mực cưng chiều cô.

Dù là Diệp Như Ca, là cô, thậm chí là những phụ nữ khác mà sẽ chọn lựa trong tương lai, cũng sẽ chẳng yêu thương bất kỳ ai trong họ.

Tình yêu của chỉ dành riêng cho duy nhất một đặc biệt mà thôi.

Đó là sự ghen tuông.

Anh chỉ đơn thuần khẳng định một điều: cô là của , thuộc quyền sở hữu của riêng .

Đáp , Quân Hi Thanh đẩy .

- Hãy cho thêm chút thời gian, cần suy nghĩ kỹ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1238-ghen-tuong-2.html.]

- Ha. - Anh khẽ bật , áp môi lên môi cô.

- Được thôi, sẽ cho em chút thời gian để suy nghĩ.

- Buông

Lục Dạ Minh nâng khuôn mặt cô lên.

- Ý là, sẽ hành động, còn em thì cứ việc suy nghĩ.

“…”

Đồng t.ử của Quân Hi Thanh co rút . Cô còn kịp phản ứng, bế bổng cô lên, đưa cô trở phòng đặt cô xuống giường.

Cô vội dậy, định bỏ chạy, nhưng tầm mắt bỗng tối sầm khi Lục Dạ Minh đè chặt cô xuống .

- Mở miệng ! - Anh lệnh.

- Tôi … Ưm!

Lục Dạ Minh hôn cô nữa, nhân cơ hội đưa lưỡi trong khoang miệng cô, thăm dò từng ngóc ngách.

Căn phòng tràn ngập những âm thanh ướt át của nụ hôn cuồng nhiệt giữa hai . Cô cứ thế đè chặt xuống .

thể ngửi thấy mùi hương cơ thể sạch sẽ, dễ chịu của , cùng với thở dồn dập, xâm lấn của - chúng hiện diện ở khắp nơi.

Mong ước duy nhất của Quân Hi Thanh lúc là thoát khỏi . Cô đ.ấ.m thùm thụp , đạp xa, nhưng cơ thể rắn chắc như đá, tựa như một bức tường vững chãi. Bất chấp sự phản kháng đó, vẫn hề xê dịch dù chỉ một tấc.

Giữa lúc giằng co hỗn loạn, tay cô chạm một vật gì đó.

Đó là chiếc mặt dây chuyền đeo cổ - vật khắc dòng chữ “Tình yêu của ”.

Hàng mi cô khẽ rung động, theo bản năng vươn tay định nắm lấy chiếc mặt dây chuyền đó. kịp thực hiện thì đàn ông tóm lấy tay cô, ghì chặt nó xuống giường. Dù đôi mắt phần đỏ ngầu vì d.ụ.c vọng, nhưng lý trí vẫn nuốt chửng; vẫn giữ sự tỉnh táo.

- Anh cảnh cáo em nữa nhé: đây là thứ mà em phép chạm , hiểu ?

Quân Hi Thanh thẳng .

- Thứ trân trọng như báu vật, chắc khác coi trọng. Tôi phép chạm đồ đạc của , thì dựa cái gì mà quyền tùy tiện chạm ?

- Ha. - Lục Dạ Minh khẽ một tiếng, thẳng lưng lên, tháo chiếc thắt lưng đang thắt ngang hông .

- Nếu em chịu ngoan ngoãn lời, thì là chúng thử chơi trò… trói buộc một chút xem nhỉ?

Anh định dùng thắt lưng để trói cô ư?

là một tên biến thái!

Quân Hi Thanh định vùng vẫy phản kháng, nhưng đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một giọng nhẹ nhàng vọng từ bên ngoài.

- Tây Công tước.

đến.

Đó là giọng của một phụ nữ. Và giọng thật quen thuộc. Cảm giác nặng nề đè lên cô tan biến; Lục Dạ Minh rời khỏi cô.

Trong khi cô trông tả tơi, thì vẻ ngoài của vẫn giữ nguyên sự hảo tì vết. Ngay khi bước xuống giường, lập tức trở làm vị Tây Công tước đầy uy nghiêm như thường lệ.

Vừa mở cửa phòng, liền bước ngoài và biến mất.

Anh rời .

Quân Hi Thanh vội vã dậy; thật may mắn là cô thoát kiếp . Cô nhất định sẽ tìm cách rời khỏi đây, bất chấp giá.

Nếu buộc thêm dù chỉ một khoảnh khắc bên cạnh , cô chắc chắn sẽ phát điên mất.

Hử? Ai đang ở bên ngoài thế nhỉ?

Quân Hi Thanh bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm lên. Tại một đình viện cách đó xa, Lục Dạ Minh đang đó, bên cạnh là một tuyệt sắc giai nhân. Khi Quân Hi Thanh thấy gương mặt của , đồng t.ử cô lập tức co rút .

Chị Mạt Nhi!

Người tuyệt trần trông vô cùng giống Đường Mạt Nhi.

Loading...