Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1233: Tái Sinh (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-11 15:42:35
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Linh Tuyết chạy tới, vội vàng ôm Mộ Mộ lòng.
Mộ Mộ... Con bé thật ấm áp và mềm mại bao. Cảm giác hệt như ngày xưa, khi cô vẫn thường ôm con lòng và hát ru cho con ngủ mỗi đêm.
là Mộ Mộ .
Mộ Mộ của cô.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài má khi cô hôn lên mái tóc mềm mại của Mộ Mộ.
- Mộ Mộ , Mộ Mộ ơi... Mẹ nhớ con nhiều lắm, nhớ đến mức suýt phát điên lên ...
Đã bao lâu nhỉ?
Gần một năm . Đã gần trọn một năm trôi qua. Cô xa cách Mộ Mộ suốt một năm ròng. Cô từng nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ còn gặp Mộ Mộ nữa.
Mộ Mộ vươn tay và ôm chặt lấy Phong Linh Tuyết.
- Mẹ ơi, Mộ Mộ cũng nhớ nhiều lắm, Mộ Mộ nhớ ... Mẹ nữa . Mẹ đừng mà... làm Mộ Mộ buồn lắm... Mộ Mộ sẽ hôn một cái nhé...
Mộ Mộ đặt đôi bàn tay nhỏ xíu lên khuôn mặt Phong Linh Tuyết, nhón chân lên để tặng một nụ hôn.
Lúc , Phong Linh Tuyết đang mỉm qua những giọt nước mắt.
- Mộ Mộ , từ nay về sẽ luôn bảo vệ con. Sẽ chẳng còn ai thể chia cắt hai con nữa !
lúc đó, Huyền Mục bước tới, nắm lấy đôi vai mảnh mai của Phong Linh Tuyết và kéo cô dậy.
- Linh Tuyết , giúp em nuôi dạy Mộ Mộ thật chu đáo, dành cho con bé những món ăn thức uống tuyệt hảo nhất. Chẳng lẽ em định cảm ơn một cách t.ử tế ?
Vừa , Huyền Mục vuốt ve khuôn mặt Phong Linh Tuyết.
- Cút ! Đừng đụng ! - Phong Linh Tuyết gạt tay Huyền Mục một cách thô bạo.
- Chú xa , đừng bắt nạt của cháu! - Mộ Mộ nhanh nhẹn nhảy canh mặt Phong Linh Tuyết.
Huyền Mục xuống Mộ Mộ. Con bé thừa hưởng trọn vẹn nét của Phong Linh Tuyết; dù mới chỉ ba tuổi, con bé mang dáng dấp của một tiểu mỹ nhân. Không chỉ , con bé còn vô cùng dũng cảm. Vừa thấy bắt nạt, con bé lập tức để bảo vệ .
Mộ Mộ sở hữu một đôi mắt tựa thủy tinh, trong veo và sáng ngời. Đôi mắt trông giống hệt đôi mắt của một nào đó... Vẻ mặt của Huyền Mục bỗng trở nên hung tợn. Con ranh ! Hắn liếc mắt hiệu cho một tên thuộc hạ, lao tới phía , giật phắt Mộ Mộ .
- Đừng đụng Mộ Mộ, buông Mộ Mộ của !
Phong Linh Tuyết chạy đến ôm lấy Mộ Mộ, nhưng Huyền Mục giữ cô , kéo cô lòng .
- Linh Tuyết , Huyền Ảnh c.h.ế.t . Từ nay sẽ chẳng còn ai bảo vệ em nữa , thế nên em ngoan ngoãn hầu hạ cho đấy. Đó là cách duy nhất để em và con gái thể sống yên !
Huyền Ảnh…
Nghe thấy cái tên , tim Phong Linh Tuyết thắt , đôi mắt cô một nữa ngấn lệ.
- Đi thôi, theo trong “vui vẻ” một chút ngay bây giờ nào!
Huyền Mục đẩy lôi xềnh xệch Phong Linh Tuyết về phía một căn phòng.
- Buông , đừng bắt nạt của cháu! - Mộ Mộ hét toáng lên, chạy đến bảo vệ , nhưng tên thuộc hạ giữ chặt lấy cô bé. Cô bé mới chỉ ba tuổi, làm thể thoát khỏi sức lực của một đàn ông trưởng thành chứ.
Mở miệng , cô bé nhanh chóng c.ắ.n thật mạnh tay tên thuộc hạ.
- Á! - Tên thuộc hạ kêu lên t.h.ả.m thiết.
- Con ranh con, mày chống cự ?
Tên thuộc hạ giơ tay lên định tát Mộ Mộ một cái.
Mộ Mộ cũng chẳng ngốc nghếch gì; cô bé né tránh với một sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, đồng thời đưa hai tay lên che mặt để tự bảo vệ .
Thế nhưng, cơn đau chẳng hề ập đến.
Mộ Mộ hạ tay xuống và ngước lên. Một bàn tay mạnh mẽ vươn tới, tóm lấy tay của tên thuộc hạ . Cùng với một tiếng “rắc” khô khốc, cổ tay của tên thuộc hạ gãy lìa.
- Á á á!!
Tên thuộc hạ gào thét trong đau đớn tột cùng ngã quỵ xuống tấm t.h.ả.m trải sàn.
Chủ nhân của bàn tay lộ diện.
- Oa… - Đôi mắt đen láy, trong veo như thủy tinh của Mộ Mộ mở to hết cỡ; cô bé chằm chằm chú cao lớn đang mặt với vẻ đầy thán phục. Chú ngầu quá mất!
Đó chính là Huyền Ảnh.
Anh vẫn c.h.ế.t. Khi nãy, lúc dẫn tay Phong Linh Tuyết ấn n.g.ự.c , khẽ xê dịch một chút, nhờ đó mà trái tim đ.â.m trúng. Thế nhưng, sắc mặt vẫn tái nhợt như c.h.ế.t, nhuốm đầy m.á.u tươi. Tình trạng của lúc vô cùng tồi tệ.
Huyền Ảnh hạ đôi mắt đen thẫm xuống, đứa bé đang sát bên chân . Mộ Mộ xinh xắn tựa như một cô búp bê; chỉ cần liếc mắt một cái, nhận ngay con bé chính là con gái của Phong Linh Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1233-tai-sinh-1.html.]
Lòng bỗng trở nên mềm . Anh chẳng hiểu vì , nhưng ngay từ cái đầu tiên, nảy sinh tình cảm yêu mến đặc biệt dành cho cô bé .
Anh khẽ nâng đôi tay còn vương vết m.á.u lên, định vươn tay chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Mộ.
, khựng .
Anh nào tư cách gì để chạm con gái cô chứ. Anh chợt nhớ rằng chiếc mặt nạ của vỡ tan tành, và giờ đây chẳng còn đeo nó mặt nữa. Nửa khuôn mặt bên vốn dị dạng, gớm ghiếc của đang phơi bày bên ngoài.
Chắc hẳn lúc trông xí đến tột cùng.
Anh sẽ dọa cho cô bé sợ c.h.ế.t khiếp mất thôi.
Rụt tay , nở một nụ tự giễu, nụ nhuốm màu cay đắng.
- Chú ơi. - lúc , một giọng ngọt ngào vọng đến tai khi Mộ Mộ lao sà đôi chân rắn chắc của .
- Chú ơi, chú ngầu quá mất, ngầu y hệt như Bố của cháu !
Mặc dù Mộ Mộ cha, nhưng cô bé vẫn luôn tưởng tượng cha sẽ cao lớn và dũng cảm y như chú - dường như từ trời rơi xuống .
Huyền Ảnh sững , chằm chằm cô bé đang ôm c.h.ặ.t c.h.â.n với vẻ bối rối.
- Cháu… sợ ? Ta… xí lắm mà.
Mộ Mộ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ và hỏi.
- Chú ơi, mặt bên của chú thế? Bị ốm ? - Vừa , cô bé đưa đôi tay nhỏ xíu lên che nửa khuôn mặt bên của , reo lên.
- Haha, chú trai quá , trai y như Bố của cháu !
Khóe môi tái nhợt của Huyền Ảnh khẽ cong lên. Cô bé quả thực là một đứa trẻ ngoan. Một năm giam cầm chẳng hề khiến cô bé trở nên yếu đuối nhút nhát chút nào. Ngược , trong môi trường tồi tệ , cô bé càng trở nên mạnh mẽ và cởi mở hơn.
Cô bé tựa như một đóa hoa nở rộ giữa nghịch cảnh.
Huyền Ảnh cúi xuống và bế Mộ Mộ lên.
- Chủ nhân… - A Châu vội vàng lên tiếng. Tình trạng sức khỏe của Chủ nhân hiện , nên bế trẻ con lúc .
Huyền Ảnh phớt lờ lời . Anh bế Mộ Mộ lên và ôm chặt cô bé lòng.
Quay , dọc theo hành lang phía và bắt gặp cảnh Huyền Mục đang lôi xềnh xệch Phong Linh Tuyết một trong những căn phòng.
- Huyền Mục.
Huyền Mục khựng .
Cái gì thế ?
Tại giọng đó cứ như… giọng của Huyền Ảnh nhỉ?
C.h.ế.t tiệt! Hắn ảo giác ! Chẳng Huyền Ảnh c.h.ế.t từ lâu ư?
Huyền Mục từ từ , c.h.ế.t sững ngay tại chỗ.
Huyền Ảnh sừng sững ngay mặt , nhuốm đầy m.á.u tươi, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt như c.h.ế.t. Anh nhẹ nhàng bế bé Mộ Mộ tay, trông chẳng khác nào Diêm Vương trở về từ chốn địa ngục. A Châu phía cùng một nhóm binh lính mặc đồ đen, s.ú.n.g đeo bên hông, luôn trong tư thế cảnh giác và sẵn sàng hành động.
Và Huyền Ảnh chính là thủ lĩnh của đội quân .
- Trời ơi. - Huyền Mục sững sờ.
Phong Linh Tuyết cũng tận mắt chứng kiến tất cả những điều . Hình bóng cao lớn, nhuốm đầy m.á.u dường như lúc thu nhỏ, lúc phóng đại trong mắt cô. Anh… vẫn c.h.ế.t.
Anh vẫn c.h.ế.t.
Phong Linh Tuyết c.ắ.n chặt đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng nhỏ nhắn, bật và nức nở cùng một lúc.
- Mày vẫn c.h.ế.t ? - Huyền Mục kinh hãi thốt lên.
Huyền Ảnh giơ tay lên, lặng lẽ rút một khẩu súng. Anh chĩa nòng s.ú.n.g thẳng đầu Huyền Mục khẽ.
- Làm thể c.h.ế.t , khi mà cha của chúng và chính vẫn còn sống sờ sờ thế ?
Huyền Mục trừng mắt đầy sửng sốt. Hắn chợt bừng tỉnh nhận rằng, Huyền Ảnh dùng chính mưu kế của để hóa giải cái bẫy mà giăng .
Không, .
Có lẽ Huyền Ảnh chỉ đơn thuần là đ.á.n.h một canh bạc.
Đánh cược bằng chính sinh mạng của .
Chỉ cần chút sai lệch nào trong vụ nổ xe, khi con d.a.o đ.â.m n.g.ự.c , thì giờ đây chẳng thể nào vững ở nơi nữa.
Thực nhiều cách để cứu Mộ Mộ, nhưng dốc hết sức lực và đ.á.n.h cược cả tính mạng , chỉ để đưa cô bé thoát một cách an nhất thể.
- Em… em trai Huyền Ảnh… đừng g.i.ế.c , sẽ… sẽ cho em một bí mật… Mộ Mộ… thực chính là…