Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1229: Anh Yêu Em (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:54:28
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mắt cô tối sầm , chẳng còn thấy bất cứ thứ gì nữa.

Bàn tay đang che mắt cô thô ráp đầy vết chai sần; khi áp lên làn da mỏng manh của cô, nó khiến cô cảm thấy đau một chút.

Thế nhưng, lòng bàn tay ấm áp và rộng lớn vô cùng; cảm giác thật sự đáng tin cậy, mang cho một cảm giác an vững chãi.

- Linh Linh , đừng nhé.

Giọng nhẹ nhàng vang lên cùng với một nụ môi.

Phong Linh Tuyết sững , nhất thời làm gì. Đột nhiên, Huyền Ảnh cúi xuống, bế bổng cô lên bắt đầu cất bước.

- Hãy nhắn với Tây Công tước rằng đây.

- Vâng.

Huyền Ảnh ôm Phong Linh Tuyết trong lòng, bước giữa đám đông đang nhanh chóng dạt sang hai bên nhường lối cho . Anh cứ thế rời , ôm cô thật vững vàng trong vòng tay . Với khuôn mặt đang vùi sâu chiếc áo khoác dài màu đen của , Phong Linh Tuyết mở mắt , lén trộm .

thấy Huyền Ảnh cũng đang cúi mắt xuống, cô. Khóe môi khẽ cong lên, nở nụ với cô, ánh mắt tràn ngập sự yêu thương trìu mến.

Phong Linh Tuyết ngẩn ngơ, tâm trí chìm đắm nụ của . Cô quên cả việc phản ứng .

- Trời ơi, Phong Linh Tuyết tè cả quần kìa!

- Cô ... tâm thần ?

- Người bệnh là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc mới đúng. Anh vốn cực kỳ chú trọng sự sạch sẽ, chẳng hề bận tâm đến việc cô đang bẩn thỉu đến thế nào.

- Nhìn cách Vương t.ử Mặt Nạ Bạc ôm Phong Linh Tuyết trong lòng kìa, thực sự cưng chiều cô quá mức...

...

Chiếc xe hạng sang H chống đạn.

A Châu mở cửa xe, và Huyền Ảnh bước bên trong cùng với Phong Linh Tuyết vẫn đang gọn trong vòng tay . Anh cứ thế để cô ngay đùi .

Phong Linh Tuyết khẽ cựa quậy, rời khỏi đùi để sang chỗ khác.

Một giọng dịu dàng vang lên bên tai cô.

- Linh Linh , đừng cử động. Cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi, chúng sắp về đến nhà . Khi về đến nhà , chuyện sẽ cả thôi.

Thế là Phong Linh Tuyết ngoan ngoãn lời , thực sự cử động nữa. Chẳng bao lâu , chiếc xe H dừng dinh thự Tuyết Sơn; hai hầu gái liền đưa Phong Linh Tuyết trở về phòng để tắm rửa.

Tại thư phòng. A Châu bước tới, cung kính bẩm báo.

- Chủ nhân, thuộc hạ kiểm tra, quả thực hề dấu chân nào cả.

Huyền Ảnh mím chặt môi.

- Cậu nghĩ liệu một thể nhận nhầm chính con ruột của ? Cậu lấy đoạn băng ghi hình từ camera giám sát của Tây Công tước ?

Nghe , A Châu khẽ tỏ vẻ ngạc nhiên. Hóa Chủ nhân thực sự tin lời Phong Linh Tuyết ?

Tâm trí của Phong tiểu thư hiện đang định, việc cô xuất hiện các triệu chứng ảo giác vốn chẳng gì lạ; thế mà Chủ nhân thực sự tin những lời cô .

- Thuộc hạ lấy , nó đang ở ngay đây ạ.

A Châu mở chiếc máy tính xách tay lên, màn hình hiện khung cảnh diễn đó. Ánh mắt Huyền Ảnh dán chặt màn hình, bỗng nhiên cất tiếng.

- Dừng .

A Châu liền tạm dừng đoạn video.

- Tua .

A Châu nhanh chóng tua ngược đoạn video.

Trong một góc tối, một gã đàn ông mặc đồ đen bịt miệng một hình nhỏ bé, nhanh chóng biến mất trong bóng tối cùng với cô bé.

- Chủ nhân, đó là Mộ Mộ ? Mộ Mộ vẫn còn sống! - A Châu kinh ngạc thốt lên.

Huyền Ảnh cúi xuống, phóng to hình ảnh trong video. Trời quá tối nên thể rõ diện mạo của đứa bé. Anh khẽ đưa tay , định chạm màn hình, nhưng bỗng khựng .

- Chủ nhân. - A Châu hỏi.

- Rốt cuộc là ai đang bắt giữ Mộ Mộ? Mục đích của bọn chúng là gì?

Trên gương mặt Huyền Ảnh hề lộ chút biểu cảm nào, chỉ thốt vỏn vẹn ba từ.

- Cứ chờ xem.

Phong Linh Tuyết bước phòng; một hầu gái liền chuẩn bồn tắm sữa rắc cánh hoa hồng cho cô, trong khi hầu gái còn định giúp Phong Linh Tuyết cởi bỏ quần áo.

- Cô Phong, để giúp cô cởi quần áo nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1229-anh-yeu-em-2.html.]

- Đừng chạm !

Phong Linh Tuyết lùi hai bước. Trên gương mặt hầu gái nở một nụ đầy vẻ giễu cợt.

- Cô Phong, đừng sợ. Tôi sẽ làm hại cô .

Người hầu gái hạ giọng thì thầm.

- Mộ Mộ hiện đang trong tay chúng , nhất cô nên hợp tác và lời chúng thì hơn.

Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút , cô ngây dại chằm chằm hầu gái .

- Cô Phong, cô chỉ cần dụ “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” qua con đường Tây Sơn ngày mai là . Chúng cài b.o.m dọc theo tuyến đường đó; chỉ cần xe của ngang qua, nó sẽ phát nổ ngay lập tức.

- Một khi “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” c.h.ế.t , cô sẽ đón Mộ Mộ trở về. Sau đó, hai thể đoàn tụ bên .

Phong Linh Tuyết ngây dại theo đôi môi đang mấp máy của hầu gái. Chẳng bao lâu , cô lùi về phía hai bước, hai tay ôm chặt lấy đầu và hét lên thất thanh.

- A!

- Cô Phong...

Tiếng bước chân nặng nề vọng , cánh cửa phòng bật mở tung khi Huyền Ảnh lao vội bên trong.

Anh liếc hầu gái bằng đôi mắt đen thẫm tựa mực, bước nhanh tới phía , kéo Phong Linh Tuyết lòng .

- Các lui xuống .

- Đã rõ. - Hai hầu gái liền lui ngoài.

Huyền Ảnh xòe bàn tay rộng lớn của , nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô và cất lời an ủi.

- Có ở đây , chuyện sẽ thôi. Sẽ chẳng còn kẻ nào dám làm hại em Mộ Mộ nữa .

Phong Linh Tuyết cúi gằm mặt xuống, thể cô run rẩy trong vòng tay . Khi Huyền Ảnh ôm cô lòng, cô càng trở nên vô hồn hơn, tựa lồng n.g.ự.c mà dường như chẳng còn chút sự sống nào.

Tim thắt vì đau đớn, nỗi đau khiến ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn tột cùng.

- Linh Linh ... - Anh khẽ cau mày, cúi xuống hôn lên mái tóc cô, dùng một giọng chỉ đủ cho hai thấy mà thì thầm.

- Khi Mộ Mộ trở về, sẽ... trả tự do cho em. Em thể sống cuộc đời mà em hằng mong ước...

Phong Linh Tuyết sững sờ, cô chậm rãi ngẩng đầu . Đôi mắt cô vô hồn, ngơ ngẩn, dường như chẳng thể hiểu nổi lời mang ý nghĩa gì.

Huyền Ảnh đưa tay lên, những ngón tay lướt nhẹ qua chữ "Nô" khắc gương mặt cô.

- Tư Không sẽ giúp em xóa bỏ vết sẹo ... Anh em quên ; quên cũng , từ nay về sẽ còn quấy rầy cuộc sống của em nữa...

- Hơn nữa, thực sự xin chuyện xảy đều là do . Anh vô cùng ân hận vì lôi kéo một vô tội như em vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi ...

- Cuối cùng, với em rằng: trong lòng , em là thuần khiết và ngây thơ nhất. Anh cũng yêu quý con gái của em nữa...

Phong Linh Tuyết , hàng mi khẽ chớp động. Cô chẳng hiểu đang về chuyện gì. Thấy , Huyền Ảnh chỉ mỉm , âu yếm xoa nhẹ mái tóc cô nắm lấy tay cô.

- Hôm nay, thể giúp em tắm rửa ?

Phong Linh Tuyết gì.

Thế là Huyền Ảnh dẫn cô phòng tắm.

Trong phòng tắm.

Bồn tắm đổ đầy nước nóng, một bồn tắm sữa điểm xuyết những cánh hoa hồng chuẩn sẵn. Cả căn phòng tắm ngào ngạt hương thơm.

Căn phòng ngập tràn nước, mang cảm giác thật dễ chịu. Huyền Ảnh thẳng tắp mặt Phong Linh Tuyết, chậm rãi đưa tay lên cởi từng chiếc cúc áo cho cô.

Phong Linh Tuyết vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y .

Đôi mắt cô ngập tràn vẻ hoảng sợ.

Lòng Huyền Ảnh thắt vì đau xót; kể từ khi cô gắn bó với , từng đối xử t.ử tế với cô lấy một .

thỏa mãn những d.ụ.c vọng của , chiều chuộng , thậm chí dùng đến những loại t.h.u.ố.c kích thích chỉ để làm vui lòng. Dù ngàn lời, vạn lời xin cũng chẳng thể nào bù đắp nổi.

Anh thể thốt nên lời.

Anh cũng chẳng còn tư cách để những lời nữa.

Thôi thì, cứ để chuyện trôi .

Sau ngày mai, cái tên “Huyền Ảnh” sẽ còn tồn tại trong cuộc đời cô nữa. Mọi nỗi đau đớn và giày vò của cô sẽ tan biến, để cô thể đón chào một cuộc sống mới mẻ.

- Anh sẽ tự bịt mắt , sẽ em .

Cầm lấy một dải vải đen, Huyền Ảnh tự bịt kín đôi mắt .

Loading...