Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1217: Không Còn Nhịp Tim

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:08:09
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Yến hàng mi đang run rẩy của cô, tựa như một cánh bướm đang múa lượn giữa trung. Cô đang ngượng ngùng. Cứ như một thiếu nữ mới lớn ; dù kết hôn với từ lâu, cô vẫn dễ dàng đỏ mặt đến thế.

Dĩ nhiên , suy cho cùng thì cô vẫn chỉ là một thiếu nữ non nớt mà thôi.

Ngắm gương mặt xinh cùng làn da mịn màng như lụa của cô, Lục Yến khẽ nhướng đôi mày tuấn tú. Quả thực, trong kiếp , gặp may mắn tột đỉnh trong chuyện tình duyên.

Sáng hôm .

Tư Không chuyển công tác từ Mexico về nước A, cùng Đường Mạt Nhi tới dinh thự Tuyết Sơn.

Bên trong chiếc xe sang trọng.

Đường Mạt Nhi khẽ liếc Tư Không ở bên cạnh. Anh đang diện một chiếc sơ mi trắng cắt may riêng, khoác ngoài là bộ vest kẻ caro màu xám. Một cặp kính gọng vàng vắt sống mũi, làm tôn lên góc nghiêng gương mặt thanh tú và điển trai của .

Tư Không và Phó Thanh Luân là em. Cả hai đều sở hữu vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú và đầy sức hút. So với Phó Thanh Luân, Tư Không phần ôn hòa hơn nhiều; tuy nhiên, với tư cách là một trí thức uyên bác, luôn toát một khí chất chuyên nghiệp bao trùm quanh , khiến trông vẻ lạnh lùng hơn đôi chút.

Anh là vị bác sĩ danh tiếng nhất thế giới, đồng thời cũng là chủ nhân của "Thảo Dược Phòng". Thân thế của cũng thuộc hàng tinh hoa bậc nhất. Dù là về trí tuệ nhan sắc, tất cả đều đủ sức khiến trái tim đối diện rung động mãnh liệt.

- Bác sĩ Tư Không, khi chúng đến dinh thự Tuyết Sơn, một chuyện nhờ giúp. - Đường Mạt Nhi lên tiếng.

Tư Không ngẩng đầu khỏi bản báo cáo khoa học đang dở, khẽ liếc Đường Mạt Nhi. Đôi mắt đen láy ẩn cặp kính gọng vàng của vẫn giữ vẻ bình thản.

- Cô cứ , cô Đường.

Tại dinh thự Tuyết Sơn.

Những hầu gái mở toang cánh cổng chính, và Đường Mạt Nhi vội vã chạy lên cầu thang để thăm Phong Linh Tuyết. Phong Linh Tuyết đang yên tĩnh giường. Trông cô vô cùng tiều tụy, dường như chỉ còn đang thoi thóp, bám víu sự sống mong manh như sợi chỉ.

Đường Mạt Nhi thấy chữ "Nô" khắc gương mặt của Phong Linh Tuyết. Từng nét chữ đều đào sâu lớp da thịt, tạo thành một vết sẹo hằn sâu mà vĩnh viễn thể nào xóa bỏ nữa.

lúc đó, những bước chân chậm rãi và nặng nề vọng tới, dừng ngay bên cạnh cô. Đường Mạt Nhi chẳng cần cũng đó là Huyền Ảnh.

- Tư Không ?

Giọng khàn đặc.

Đường Mạt Nhi nhẹ nhàng xoay , hướng mắt về phía cánh cửa.

- Tư Không đang ở đây.

Tư Không bước . Anh cởi bộ vest đang mặc, đó là chiếc áo blouse trắng. Lớp áo sơ mi bên trong che phủ đôi cổ tay thanh mảnh của ; đôi bàn tay trắng ngần và tuyệt - những ngón tay sinh dường như chỉ để chơi dương cầm hoặc hành nghề y.

Một trong những bác sĩ đang mặt trong phòng bước theo đầy vẻ ngưỡng mộ, trong khi Tư Không đang chăm chú xem qua hồ sơ bệnh án của Phong Linh Tuyết.

Đứng ở một bên, Huyền Ảnh - thức trắng cả đêm - đôi mắt đỏ ngầu, khiến vẻ ngoài của càng trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết. Anh về phía Tư Không và cất lời.

- Anh nhất định cứu cô !

Tư Không khép tập hồ sơ tay bước phía giường bệnh.

- Tôi sẽ cố gắng hết sức.

lúc đó, một tiếng “ting” vang lên, chiếc máy đo điện tâm đồ bỗng bắt đầu kêu réo inh ỏi. Khi Huyền Ảnh ngẩng đầu lên màn hình, đường biểu đồ vốn yếu ớt bỗng lao dốc phanh, trở nên một đường thẳng tắp.

- Trời ơi, nguy ! Bệnh nhân ngừng tim! - Một bác sĩ thốt lên đầy hoảng hốt.

Ngừng tim.

ngừng tim.

Đầu óc Huyền Ảnh như nổ tung. Anh lùi vài bước, đôi mắt ngập tràn nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng tin nổi. Cô ... ngừng thở.

Sao thể như thế ?

Sao thể như thế chứ?

Anh hề chuẩn cho khoảnh khắc .

- Chuẩn máy khử rung tim! - Tư Không bình tĩnh lệnh.

- Rõ!

Huyền Ảnh tiếp tục lùi bước cho đến khi tấm lưng cường tráng của áp sát bức tường lạnh lẽo. Trong tâm trí lúc chỉ còn đọng duy nhất một hình ảnh.

Khi dòng điện cực mạnh ập tới, hình mảnh mai của Phong Linh Tuyết bật nảy lên rơi phịch xuống đầy dữ dội, đó bật lên một nữa...

Anh gương mặt cô. Cô trông như đang chìm giấc ngủ, dường như chẳng hề chịu đựng chút đau đớn nào. Cả thế giới bỗng chìm tĩnh lặng. Anh còn thấy tiếng cô thở nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1217-khong-con-nhip-tim.html.]

- Máy khử rung tim hoạt động!

- Bệnh nhân dường như lấy nhịp tim!

- Bệnh nhân ngừng tim!

- Cô c.h.ế.t !

Anh chẳng còn ai đang nữa. Mớ âm thanh hỗn tạp nhòe lẫn trong đầu , khiến cảm giác như thể đầu sắp nổ tung đến nơi.

Anh thấy Tư Không buông tay, thấy những y tá chầm chậm phủ một tấm vải trắng lên đầu cô.

Tất cả những cảnh tượng diễn như một thước phim chậm trong tâm trí . Cảm giác tựa như ai đó thò tay lồng ngực, moi toạc trái tim vẫn còn đang đập thình thịch của ngoài .

Đau đớn.

Nỗi đau tột cùng, thể nào diễn tả thành lời.

Cuối cùng, cũng cựa quậy. Anh lao tới, gạt phăng tất cả sang một bên.

- Cút hết ! Tất cả cút hết cho !

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, xin hãy hiểu cho. Bệnh nhân trút thở cuối cùng . - Vị bác sĩ đau buồn .

Đôi mắt Huyền Ảnh đỏ ngầu. Anh trừng mắt vị bác sĩ đầy giận dữ gào lên.

- Ông dối! Cô c.h.ế.t! Sao cô thể c.h.ế.t chứ? Tất cả các đều đang lừa dối !

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc...

Huyền Ảnh đặt hai tay lên vai Phong Linh Tuyết lay mạnh cô.

- Phong Linh Tuyết, đừng giả vờ ngủ nữa. Tỉnh dậy ngay cho !

- Em sẽ bao giờ c.h.ế.t mà, đúng ? Sao em thể c.h.ế.t chứ? Được , nhận thua đây. Anh hứa với em, sẽ bao giờ làm em bẽ mặt đem em dâng cho kẻ khác thêm một nào nữa. Anh sẽ... đối xử thật với em từ nay về .

- Phong Linh Tuyết, em đạt tất cả những gì mong . Giờ thì tỉnh dậy , mở mắt ngay !

Cơn giận dữ - một ngọn lửa giận sục sôi - cuối cùng cũng đành nhường chỗ cho sự tuyệt vọng, khi Huyền Ảnh vẫn điên cuồng lay gọi Phong Linh Tuyết, nhưng cô chẳng hề chút phản ứng nào.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, xin hãy để bệnh nhân thanh thản...

Chứng kiến ​​Huyền Ảnh dần mất trí trong cơn điên loạn, các bác sĩ và y tá liền xúm hòng khống chế .

- Cút hết !

Huyền Ảnh hất văng tất cả, khiến họ ngã rạp xuống sàn tựa như những quân cờ domino. Tuy nhiên, khi ngã xuống, một trong họ vô tình giật tuột chiếc mặt nạ bạc mặt . Chiếc mặt nạ rơi xuống tấm t.h.ả.m trải sàn, phát một tiếng "thịch" trầm đục.

Toàn bộ gương mặt lộ diện.

Nửa bên trái khuôn mặt đến mức tinh xảo, tựa như một tác phẩm nghệ thuật do chính Thượng Đế tạo tác. Thế nhưng, nửa bên chằng chịt những vết sẹo ngang dọc do d.a.o kiếm gây . Lúc , đang sục sôi cơn thịnh nộ; những mạch m.á.u mặt nổi phồng lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu. Gương mặt trở nên méo mó, khiến vẻ ngoài của càng thêm phần quái dị.

- Á! - Một nữ y tá hoảng loạn thét lên đầy sợ hãi.

Thế nhưng, Huyền Ảnh chẳng hề thấy gì cả. Anh chuyện gì đang diễn xung quanh . Ánh mắt lúc chỉ chăm chăm hướng về phía Phong Linh Tuyết.

Đã thu trọn chuyện tầm mắt, ánh của Đường Mạt Nhi cũng dần đổi. Cô nhanh chóng bước tới và khẽ .

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, đủ . Linh Tuyết .

.

Cô thực sự ?

Huyền Ảnh chầm chậm đưa tay , đặt những ngón tay ngay chóp mũi cô. Chẳng còn... chút thở nào nữa.

Cô thực sự ngừng thở .

Huyền Ảnh vội rụt tay , cảm giác tựa như một luồng điện giật xuyên thấu. Anh phắt dậy và lao nhanh khỏi căn phòng.

...

Huyền Ảnh tự nhốt trong hầm rượu. Xung quanh là vô chai rượu chất chồng; cứ thế dốc từng chai, tu ừng ực miệng.

Mọi chuyện sẽ cả, miễn là say. Anh chỉ cần cứ thế say mèm, chìm giấc ngủ, và khi ngày mới thức dậy, tất cả sẽ chỉ còn là một giấc mộng hư ảo.

Tựa như thể, từng chuyện gì xảy . Thân hình cao lớn của trượt khỏi chiếc ghế, ngã xuống sàn nhà. Anh nhắm mắt , lòng đầy bi thương. Tại vẫn say?

Anh chẳng thể nào say nổi.

Tim đau thắt . Anh dậy, vùi hai tay mái tóc, cào cấu nó một cách thô bạo.

Loading...