Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1210: Có Gan Thì Đánh Chết Tôi Đi!

Cập nhật lúc: 2026-04-09 08:53:13
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ đây là nỗi tuyệt vọng lớn nhất mà cô từng nếm trải. Cảm giác cứ như thể ai đó dội một gáo nước lạnh lên Phong Linh Tuyết, khiến cô ướt sũng từ đầu đến chân. Cô sững sờ, trân trân thẳng ... Huyền Ảnh.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc. - Cô cất tiếng gọi khi bắt đầu bước rời .

- Cô định ? - Giọng đầy từ tính của vang lên bên tai cô.

- Tôi cho phép cô rời ?

Phong Linh Tuyết ngoảnh .

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chuyện gì cần ? - Cô lạnh lùng hất mặt, tiếp tục bước về phía , cứ như thể cô chẳng dành thêm dù chỉ một giây phút nào bên cạnh .

Đôi mắt đen láy, sáng như thủy tinh của Huyền Ảnh chợt trở nên lạnh lẽo và u tối. Anh bất ngờ vươn tay, túm lấy khuôn mặt cô và ép cô đối diện với . Khóe môi cong lên thành một nụ khi cất lời.

- Đây là địa bàn của . Cô làm thương ngay lãnh địa của , chẳng nên tống cô ngục ?

Hàng mi dài của Phong Linh Tuyết khẽ run lên. Cô thế nào chuyện cũng sẽ đến bước . Anh căm ghét cô, làm nhục cô, giày vò cô. Được thôi. Trái tim cô giờ đây chẳng còn đau nữa.

Anh cứ việc làm bất cứ điều gì tàn độc nhất mà .

Huyền Ảnh vươn những ngón tay thô ráp, ấn mạnh lên đóa hoa phượng khuôn mặt cô. Khi chà xát một cách thô bạo, đóa hoa tinh tế mặt cô dần xóa nhòa, để lộ chữ "nô" khắc sâu bên .

Anh cũng chẳng hiểu tại , nhưng thích thấy cảnh tượng hơn.

Đóa hoa mà cô vẽ lên mặt thu hút quá nhiều sự chú ý.

- Xem dù khuôn mặt hủy hoại, cô vẫn cứ khắp nơi để quyến rũ đàn ông nhỉ. Vậy, vị Trịnh thiếu gia là một kẻ nữa cô mê hoặc ?

Giọng trầm thấp của tràn ngập vẻ châm biếm và lạnh lẽo.

Phong Linh Tuyết cảm thấy đau đớn tột cùng. Chữ khắc làn da cô những ngón tay chà xát, khiến vết thương rách toạc và bắt đầu rỉ máu. Máu tươi hòa lẫn với mực vẽ từ đóa hoa, loang lổ khắp nửa khuôn mặt cô, khiến cô trông thật t.h.ả.m hại.

hiểu nổi, rốt cuộc đắc tội gì với đây. cô nhất quyết chịu kêu lên vì đau đớn; đó, cô thẳng dậy và cất lời.

- Trong lòng vị Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chẳng chỉ là một kẻ nô lệ bẩn thỉu ?

Môi Huyền Ảnh mím chặt , luồng khí bao trùm quanh càng trở nên u tối hơn.

Những gã đàn ông áo đen, và ngay cả cả A Châu, đều cảm nhận sự biến đổi trong bầu khí, liền cúi thấp đầu xuống. Không gian xung quanh họ trở nên ngột ngạt đến mức khiến khó bề hít thở.

- Phong Linh Tuyết, xem cô đang cảm thấy gan lắm nhỉ, dám ăn xấc xược với ? Chắc là cô vẫn nếm trải hết những thủ đoạn mà thể dùng nhỉ!

Phong Linh Tuyết khẽ nhếch mép , đáp .

- Chẳng những điều thể làm với cũng chỉ vỏn vẹn vài thứ đó thôi ? Đánh roi, tát tai, đá đạp, sỉ nhục, thậm chí là ném cho gã đàn ông khác? Tất cả những điều đó, đều nếm trải qua cả . À , vẫn còn một điều duy nhất mà từng làm với đấy chứ... đó là tống quân doanh để làm kỹ nữ.

- Anh nên rằng chẳng hề sợ hãi nỗi đau. Tôi từng chịu khuất phục . Chỉ là... vẫn còn yêu . Chính vì yêu , nên mới cam tâm chịu đựng những nỗi đau và tiếp tục ở bên cạnh . Chính vì yêu , và cũng vì còn nợ , nên mới cam chịu sự sỉ nhục mà trút xuống đầu . Chính vì yêu , nên mới sẵn sàng vứt bỏ phẩm giá, hạ thấp bản xuống tận bùn đen.

Huyền Ảnh sững . Cô ... cô yêu ?

Yêu ư?

Tình yêu của cô ư?

Khóe môi Huyền Ảnh khẽ cong lên; giọng trầm khàn của bỗng trở nên lạnh lẽo và đầy vẻ châm biếm.

- Cô quả thực là một kẻ dối trá từ đầu đến chân. Cô nghĩ sẽ tin những lời đó ? Cô đang giở trò cũ diễn kịch nữa đấy ? Đừng bao giờ thốt lên hai chữ “yêu ” thêm một nào nữa. Trong mắt , cô chẳng qua chỉ là một con hề đang diễn một vở kịch vụng về, và chán ngấy cái trò diễn đó lắm !

Tất nhiên, cô thừa sẽ chẳng đời nào tin cô. Bất kể cô điều gì chăng nữa, cũng sẽ chỉ coi đó là những lời dối trá mà thôi.

Anh chán ngấy .

Và cô cũng quá mệt mỏi .

Bao nhiêu năm tháng chất chứa tình cảm, rốt cuộc cũng đến một ngõ cụt lối thoát.

- Được thôi, từ nay về sẽ nhắc đến chuyện đó nữa. - Phong Linh Tuyết gật đầu.

- Anh Ảnh còn nữa . Giờ đây là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, nắm trong tay cả quyền thế lẫn phú quý. Tôi nào dám tranh giành với Sử tiểu thư ngây thơ chứ? Tôi thì là cái thá gì chứ? Tôi xứng để yêu , nên sẽ dừng .

Nghe những lời thẳng thừng của cô, Huyền Ảnh cảm thấy như thể trái tim đang bóp nghẹt một cách tàn nhẫn. Anh từng coi đó là một trò đùa mỗi khi cô rằng cô yêu .

Thế nhưng, cũng chính lúc , thể nào chịu đựng nổi khi cô rằng cô còn yêu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1210-co-gan-thi-danh-chet-toi-di.html.]

rằng cô còn yêu nữa...

Lòng rối bời, cảm giác bất an cứ thế lớn dần lên. Anh thể cảm nhận rằng cô còn yêu nữa . Ánh mắt cô dành cho giờ đây đổi.

- Ha. - Anh khẽ bật một tiếng trầm đục nơi cuống họng.

- Từ bao giờ mà chuyện kết thúc giữa chúng do cô quyết định hả?

Anh cúi đầu xuống và đặt lên môi cô một nụ hôn.

Anh thực sự đang hôn cô.

Đôi mắt Phong Linh Tuyết mở to, đôi tay nhỏ nhắn vội đặt lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của , đẩy .

Anh đính hôn mà. Anh vị hôn thê, tại vẫn cứ quấn lấy cô, làm những chuyện mật thế ?

.

nữa! Cô còn là món đồ chơi để trút bỏ d.ụ.c vọng nữa !

Huyền Ảnh vươn tay, vòng một cánh tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Eo cô mềm mại và dẻo dai, điều đó giải thích tại thể uốn éo cơ thể thành đủ tư thế khi múa cột.

Yết hầu của khẽ chuyển động lên xuống hai . Anh ép chặt cô tường, chiếc lưỡi luồn khuôn miệng ngọt ngào của cô và khuấy đảo bên trong.

- Ưm...

Phong Linh Tuyết cau mày khi cướp thở của cô. Tất cả những gì cô cảm nhận chỉ là sự hung hãn từ . Cô vùng vẫy dữ dội và vặn vẹo , nhưng điều đó chỉ càng khiến cơ thể hai quấn chặt lấy hơn. Hơi thở trở nên gấp gáp khi chiếc lưỡi quấn lấy lưỡi cô.

Anh dường như nuốt trọn lấy cô.

Anh hôn cô thật cuồng nhiệt. Chẳng ai đang trút bỏ nỗi bức bối gì nữa.

Phong Linh Tuyết mở miệng, c.ắ.n mạnh lưỡi một cách tàn bạo. Chỉ trong thoáng chốc, vị m.á.u tanh lan tỏa khắp khoang miệng cả hai .

Huyền Ảnh cảm thấy đau điếng, vội buông cô . Phong Linh Tuyết giơ tay lên, giáng cho một cái tát.

Bốp!

Huyền Ảnh lãnh trọn cái tát một bên mặt.

Bầu khí trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt đến rợn . A Châu cúi đầu sát đất. Phong Linh Tuyết to gan thật, dám tay đ.á.n.h Chủ nhân của !

tát ai ?

Huyền Ảnh tát thẳng bộ bên má trái. Anh từ từ , chằm chằm Phong Linh Tuyết.

Đôi mắt đỏ ngầu của trừng lên đầy sát khí.

Lưng Phong Linh Tuyết dán chặt bức tường. Vừa tát mạnh, đến mức lòng bàn tay cô giờ đây vẫn còn tê dại. Ngực cô phập phồng lên xuống khi đối diện với ; ánh mắt cô tràn ngập sự cảnh giác và phản kháng.

Huyền Ảnh giơ tay lên, định giáng trả cô một đòn.

- Đánh !

Phong Linh Tuyết ngẩng cao đầu, đưa bên má vốn đầy thương tích của hứng lấy bàn tay .

- Có gan thì đ.á.n.h c.h.ế.t !

Đôi mắt cô lóe lên tia sáng, cô trừng mắt đầy ngoan cường và hề run sợ.

Tay của Huyền Ảnh khựng giữa trung. Anh thể nào xuống tay với cô.

Sau vài giây, rụt tay về, nắm lấy tay cô đẩy cô trong phòng. Phong Linh Tuyết loạng choạng vài bước mới vững . Cô .

- Anh định làm gì ?

Huyền Ảnh bước , tựa lưng cánh cửa khép nó lưng . Một tay đút túi quần, tay cởi cúc áo sơ mi, nở nụ lạnh lẽo, để lộ hàm răng trắng bóng.

- Tôi sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô , nhưng sẽ... l..m t.ì.n.h đến c.h.ế.t với cô.

“...”

Phong Linh Tuyết mất vài giây mới hiểu ý là gì. Trước mắt cô tối sầm khi bước tới gần.

Loading...