Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1204: Khắc Lên Gương Mặt Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-09 06:57:27
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của tất cả đàn ông đều đổ dồn về phía Phong Linh Tuyết. Sử Tiểu Kiều liếc sang bên cạnh; Huyền Ảnh cũng chẳng khác gì những đàn ông khác, ánh mắt cũng đang chăm chú Phong Linh Tuyết.

giáo dưỡng vô cùng bài bản, Sử Tiểu Kiều vẫn kìm lòng, nụ môi cô thoáng cứng . Cô thực sự căm ghét ả Phong Linh Tuyết .

- Linh Tuyết, em im lặng thế? Tối nay là lễ đính hôn của em trai Huyền Ảnh và Sử tiểu thư, em nên gửi lời chúc mừng đến họ chứ. - Huyền Mục Phong Linh Tuyết, dùng ánh mắt thúc giục cô.

Ngước mắt lên, ánh của Phong Linh Tuyết dừng gương mặt Huyền Ảnh; cô khẽ mấp máy môi, giọng điệu lạnh nhạt vô cảm.

- Chúc mừng, Vương t.ử Mặt Nạ Bạc.

Nói xong, cô cúi đầu xuống.

Ánh mắt Huyền Ảnh lạnh lẽo và đầy phức tạp, nhưng nhanh chóng dời mắt ; bàn tay vòng qua eo thon của Sử Tiểu Kiều, kéo cô sát lòng . Anh chẳng thêm lời nào, chỉ ôm Sử Tiểu Kiều rời .

Anh bỏ .

Phong Linh Tuyết vẫn hề ngẩng đầu lên.

Chứng kiến ​​thái độ thờ ơ , gương mặt Huyền Mục méo mó vì giận dữ. Huyền Ảnh thậm chí còn chẳng thèm để mắt tới ; hành động đó chẳng khác nào một cái tát giữa chốn đông - một sự coi thường và sỉ nhục trắng trợn.

Giữa khí náo nhiệt khi các vị khách khứa tụm năm tụm bảy trò chuyện, Phong Linh Tuyết đó một ; những tiểu thư khuê các đều tránh xa cô, cứ như thể cô đang mang trong một thứ virus lây lan .

- Mau xem kìa! Con ả Phong Linh Tuyết đó cả gan xuất hiện tại tiệc đính hôn của Vương t.ử Mặt Nạ Bạc ?

- Nghe đồn là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc chán ngấy ả , nên mới đem ả tặng cho Huyền Mục đấy.

- Khoan , chẳng Huyền Mục… bất lực ? Hắn định làm gì với con ả Phong Linh Tuyết đó đây?

- Cô về đám thái giám ? Chúng vô vàn thủ đoạn biến thái để hành hạ phụ nữ đấy, hắc hắc…

Đám tiểu thư khuê các bắt đầu xì xào bàn tán, chĩa ngón tay về phía cô với vẻ đầy ghen ghét và khinh miệt.

Nghe những lời đó, Phong Linh Tuyết chẳng hề mảy may bận tâm ảnh hưởng chút nào. Cô sớm quen với chuyện . Đứng phòng ăn - nơi vốn ngập tràn những món sơn hào hải vị - ánh mắt cô chỉ chăm chú một viên kẹo.

ăn nó.

Cô khao khát một chút vị ngọt, bởi khoang miệng cô lúc đang đắng chát vô cùng.

Nam Công phu nhân chỉ cho phép cô ăn chút canh rau thừa thãi, cốt để cô c.h.ế.t đói mà thôi. Cô thậm chí chẳng còn nhớ nổi cuối cùng ăn một bữa cơm t.ử tế là khi nào nữa.

Trên bàn ăn bày biện những bát cơm trắng; lẽ thường, một kẻ đang đói khát chắc chắn sẽ thèm thuồng cơm gạo, thế nhưng cô chịu đói quá lâu, đến mức khẩu vị cũng thui chột nhiều. Cô đói đến mức dày trở nên tê dại; khi thấy cơm, cô cảm thấy nôn nao, buồn nôn.

Thứ duy nhất cô khao khát lúc , chính là viên kẹo .

Phong Linh Tuyết khẽ vươn tay, nhặt lấy một viên kẹo nắm chặt trong lòng bàn tay.

Huyền Mục bước tới, lớn tiếng quát.

- Linh Tuyết, tay cô đang cầm cái gì đấy?

Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía họ. Lại chuyện để xem đây!

- Linh Tuyết, đây là địa bàn của Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, là tiệc đính hôn của ; cô cả gan dám tay trộm cắp ngay trong ngày hôm nay ? Mau giao nộp thứ cô trộm đây!

Phong Linh Tuyết ngẩng đầu lên. Huyền Ảnh - đang nắm tay Sử Tiểu Kiều - cũng , ánh mắt dừng cô.

Đó là một ánh mắt phức tạp và đầy thâm trầm, khó lòng thấu hiểu.

Phong Linh Tuyết sững sờ tại chỗ; đám đông vây quanh cô, cô chằm chằm như thể cô là một gã hề .

- Nhìn kìa, tay cô đang cầm cái gì thế?

- Là minh châu kim cương chăng? Hay đại loại những thứ quý giá như thế?

- Thật thể tin nổi, Phong Linh Tuyết dám tay trộm đồ thật ? là kẻ trộm!

- Phải đấy, cô chính là một kẻ trộm!

Nghe những lời xỉ vả gọi là "kẻ trộm", tay Phong Linh Tuyết siết chặt .

trộm thứ gì cơ chứ? Cô trộm bất cứ thứ gì .

- Phong Linh Tuyết, mau giao nộp nó ngay! - Mục đích duy nhất của Huyền Mục khi dẫn Phong Linh Tuyết đến dự tiệc đính hôn , chính là để sỉ nhục cô.

Phong Linh Tuyết khẽ cất lời.

- Tôi hề trộm bất cứ thứ gì cả.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1204-khac-len-guong-mat-co.html.]

Huyền Mục bước tới, giơ tay tát mạnh mặt Phong Linh Tuyết.

Chát!

Tiếng tát khô khốc vang vọng khắp gian phòng, và Phong Linh Tuyết ngã nhào xuống đất vì cú va chạm đó. Viên kẹo tay cô văng xa, lăn đến dừng ngay mũi một đôi giày da bóng loáng.

Phong Linh Tuyết ngước mắt theo viên kẹo. Nó ngay bên cạnh đôi giày của Huyền Ảnh. Anh đang ở phía , tay khoác lấy cánh tay Sử Tiểu Kiều, cũng đang chăm chú theo dõi màn kịch .

- Ôi trời, cũng chỉ là một viên kẹo thôi mà.

- Hừ. Phong Linh Tuyết giờ t.h.ả.m hại đến mức ngay cả kẹo cũng ăn trộm ?

Đây vốn là một bữa tiệc đính hôn, đồ ăn bàn bày sẵn cho tất cả tùy ý thưởng thức. Cô chỉ mới lấy đúng một viên kẹo, mà ai nấy đều nhao nhao lên buộc tội cô là kẻ trộm.

Trong mắt , cô thậm chí còn chẳng coi là một con .

Ngay từ khi mới lọt lòng, cô chẳng ai yêu mến; chẳng lấy một ai trao cho cô sự ấm áp, sự che chở chút tôn trọng nào.

Tại là cô chứ? Rốt cuộc cô làm sai điều gì trong kiếp sống ?

Cô chẳng hề làm điều gì sai trái cả, thế nhưng dường như chuyện đời , chuyện gì cũng đổ hết lên đầu cô.

Cô chính là kẻ thù chung của tất cả .

Huyền Mục bước lên , giật mạnh tóc cô lên trong khi một cách méo mó.

- Phong Linh Tuyết, cô quả là trơ trẽn. Dám cả gan mò đến yến tiệc đính hôn của Vương t.ử Mặt Nạ Bạc để trộm cắp ? Mau quỳ xuống xin Vương t.ử Mặt Nạ Bạc tha tội ngay . Hãy cầu xin buông tha cho cô, cầu xin tha thứ cho cô!

Khi Huyền Mục giật tóc, Phong Linh Tuyết buộc ngẩng đầu lên; chính lúc , ánh mắt cô chạm một đôi mắt đen thẫm tựa mực.

Đôi mắt đen tối tăm như khối đá hắc diện thạch đen nhất.

Đứng phía , Huyền Ảnh đang ôm Sử Tiểu Kiều, ánh mắt hướng về phía cô. Ánh của lạnh lẽo và đầy phức tạp, cô với vẻ khinh miệt, chút ấm nào.

Nhìn thấy như , Phong Linh Tuyết cảm thấy chút tê dại; cô dường như còn cảm nhận nỗi đau thể xác nữa, và cũng chẳng thốt lên lời nào.

hề cầu xin .

Dẫu cầu xin thì cũng vô ích thôi.

Nếu làm , cô sẽ chỉ càng chuốc thêm sự sỉ nhục mà thôi. Cô sẽ bao giờ quên những lời . Anh từng rằng tất cả thứ đều là giả tạo - từ chuyến cáp treo, cho đến việc gọi cô là "Linh Linh" - tất cả chỉ là một màn kịch.

Anh thậm chí còn rằng ngừng yêu cô từ ba năm ; giờ đây, sự hiện diện của cô chỉ khiến cảm thấy ghê tởm.

Cô hiểu rõ điều đó: thực sự bận tâm chuyện cô đ.á.n.h mất sự trinh tiết...

còn trong trắng nữa.

thể hình dung viễn cảnh : một ngày nào đó, nếu phát hiện một đứa con gái, sẽ đời nào để cho con bé sống...

Cô thực sự dám nghĩ đến chuyện đó.

nghĩ về nó thêm nữa.

- Phong Linh Tuyết, im lặng thế? Tôi ngờ cô bướng bỉnh đến . - Huyền Mục ngẩng đầu lên, về phía Huyền Ảnh.

- Em Ảnh , nên xử trí con tiện tì thế nào đây?

Suốt thời gian đó, Huyền Ảnh vẫn thẳng tắp, hạ mắt xuống Phong Linh Tuyết đang bệt đất. Gò má trái của cô sưng vù vì cú tát, in hằn một dấu tay đỏ chói. Cô đang sỉ nhục giữa chốn đông , trông thật t.h.ả.m hại, nhưng cũng thật đáng thương. Khẽ nhếch khóe môi, đáp.

- Cô là nô lệ của , làm gì cũng . Ta sẽ can thiệp !

Phong Linh Tuyết chẳng hề ngạc nhiên khi những lời đó; cô vốn đoán .

- Tuyệt quá, đang chờ em Ảnh câu đấy!

Huyền Mục rút phắt một con d.a.o găm nhỏ với lưỡi d.a.o sắc lẹm.

- Ta sẽ khắc một chữ “nô” lên khuôn mặt của Phong Linh Tuyết. Cô sẽ làm nô lệ suốt đời, đây chính là biểu tượng cho phận của cô !

Vừa dứt lời, lưỡi d.a.o sắc bén kề sát lên khuôn mặt cô.

- Á! - Một tiểu thư khuê các thét lên, vùi mặt lồng n.g.ự.c bạn đồng hành nam của .

- Sợ quá mất!

- Đừng sợ, chuyện vẫn cả mà.

Cô tiểu thư lén mở mắt , chăm chú cảnh khuôn mặt Phong Linh Tuyết đang rạch nát. Vẻ của Phong Linh Tuyết từng khiến bao ghen tị; giờ đây, dung mạo của cô rốt cuộc cũng hủy hoại !

Loading...