Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1201: Anh Cố Đến

Cập nhật lúc: 2026-04-09 02:01:24
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, Lục Dạ Minh vẫn tiếp tục ngắm Đường Mạt Nhi đang say ngủ. Có vẻ như cô chẳng nghỉ ngơi trọn vẹn, đôi lông mày vẫn cứ nhíu chặt ngay cả trong giấc mơ.

Bỗng nhiên, thấy một tiếng động phía lưng. Có đẩy cửa bước . Lục Dạ Minh rời mắt khỏi cô, xem rốt cuộc là ai.

Quân Hi Thanh bước phòng.

- Sao em ở đây? – Anh hỏi, giọng điệu thoáng chút bất mãn.

Câu hỏi khiến Quân Hi Thanh cảm thấy như thể xâm phạm gian riêng tư của khác và chẳng chào đón chút nào. Thế nhưng, cô chẳng hề cảm thấy khó chịu vì điều đó. Tay bưng một chiếc khay, cô đặt những lát chanh tươi sấy khô lên chiếc tủ đầu giường ngay cạnh chỗ Đường Mạt Nhi .

Hương chanh lập tức lan tỏa khắp phòng; Đường Mạt Nhi ngửi thấy mùi hương , cô khẽ rướn mặt gần hơn một chút, đôi lông mày giãn và cô chìm giấc ngủ sâu êm đềm.

Chứng kiến ​​cảnh tượng đó, Quân Hi Thanh ngước Lục Dạ Minh, khẽ nhướng mày đầy ẩn ý.

Lục Dạ Minh liếc cô một cái, đôi môi mím chặt .

- Vừa nãy nếm thử một lát, thấy vị lạ. Chẳng lẽ nó hỏng ? - Quân Hi Thanh những lát chanh, vẻ mặt tỏ vô cùng khó hiểu.

Gần như ngay lập tức, Lục Dạ Minh dậy, bước tới cầm lấy một lát chanh đưa miệng nếm thử. Chỉ trong tích tắc, vị chua gắt của chanh lan tỏa khắp khoang miệng, khiến nhíu chặt đôi lông mày .

Phụt...

Quân Hi Thanh vội đưa tay che miệng, khúc khích đầy thích thú.

- Đồ ngốc, lừa đấy!

Tại tỏ hào hứng đến thế khi thấy chịu khổ chứ? Lục Dạ Minh vươn tay , nắm lấy cổ tay thon thả của cô khẽ kéo mạnh một cái.

Cú kéo khiến hình Quân Hi Thanh ngã nhào vòng tay . Cô ngước đầu lên, trao cho một ánh mắt đầy khiêu khích.

- Tây Công tước , đang nổi trận lôi đình chỉ vì cảm thấy bẽ mặt thôi ?

- Em đang tìm cách gây sự chú ý đấy ? – Anh khẽ lướt ngón tay dọc theo cổ tay cô.

Đồ tự luyến!

Quân Hi Thanh dùng sức đẩy mạnh . lúc đó, cả hai thấy tiếng rung khe khẽ - đang gọi đến.

Lục Dạ Minh cúi mắt xuống để kiểm tra. Đó là điện thoại của Đường Mạt Nhi. Một tên liên lạc hiện lên màn hình - là " Cố".

Cố Mặc Hàn đang gọi đến.

Hừm... Quân Hi Thanh về phía Lục Dạ Minh. Anh vẫn giữ vẻ bình thản, cúi xuống và nhấc chiếc điện thoại lên.

Bước ban công, bắt máy.

- Alo.

Cố Mặc Hàn im lặng mất hai giây khi thấy giọng của Lục Dạ Minh.

- Mối quan hệ giữa và chị gái đến mức... thể điện thoại ? Hay để đoán nhé, muộn thế vẫn còn ở trong phòng của chị gái ?

Lục Dạ Minh một tay đút túi quần, tay cầm điện thoại, đôi môi khẽ mím . Chỉ là một cuộc điện thoại đơn thuần, nhưng bầu khí trở nên căng thẳng lạ thường khi hai đàn ông sở hữu khí chất áp đảo đối đáp qua .

- Anh Cố. - Giọng của Quân Hi Thanh vang lên từ phía .

Chỉ vỏn vẹn hai từ cũng đủ để dập tắt ngọn lửa căng thẳng.

Lục Dạ Minh đầu , ánh mắt chạm đôi mắt long lanh của Quân Hi Thanh. Cô cũng đang về phía .

Cố Mặc Hàn im lặng thêm vài khoảnh khắc nữa.

- Mạt Nhi ? - Anh hỏi.

- Chị ngủ .

- Sớm ?

- Ừm.

- Mạt Nhi dạo thế nào?

- ...Tạm thời thì chị vẫn .

- ...Vậy cúp máy đây.

Cố Mặc Hàn cúp máy mà thêm lời nào nữa.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lục Dạ Minh lặng ban công, tay vẫn cầm chiếc điện thoại, trong khi làn gió lạnh bên ngoài thổi vây quanh, càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng băng giá toát từ con .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1201-anh-co-den.html.]

Bình minh.

Đường Mạt Nhi thức giấc. Vì trong lòng chất chứa nhiều ưu tư nên cô ngủ ngon giấc; bỗng nhiên, cô thấy tiếng gõ cửa.

Cốc... cốc...

Tiếng gõ chậm rãi nhưng vô cùng dứt khoát, mạnh mẽ.

Trời vẫn còn sớm thế , rốt cuộc là ai đến gõ cửa phòng cô giờ chứ?

Một giọng trầm ấm đầy từ tính vang lên từ bên ngoài.

- Mạt Nhi.

Đồng t.ử của cô giãn mở khi thấy giọng thuộc . Anh Cố... Cô thấy giọng của Cố!

Chẳng lẽ vì quá nhớ mà cô bắt đầu sinh ảo giác ?

Cốc... cốc...

Người đàn ông bên ngoài tiếp tục gõ cửa nữa.

- Mạt Nhi , nếu em mở cửa thì sẽ tự bước đấy.

Cạch.

Tay nắm cửa xoay nhẹ, cánh cửa phòng liền mở toang.

Đường Mạt Nhi vội vàng bật dậy, và một bóng hình uy nghi hiện ngay mắt cô. Đó chính là Cố Mặc Hàn.

Cố Mặc Hàn đến.

Anh diện một bộ âu phục may đo riêng, bên ngoài khoác thêm chiếc măng tô màu đen. Sương giá cuối thu đọng bờ vai , toát lên một khí chất đầy uy nghi và trầm . Anh bước phòng, khép cánh cửa .

Đường Mạt Nhi sững sờ, nhất thời làm . Nhanh như cắt, cô nhảy khỏi chiếc võng, vội vã chạy nép một góc phòng đầy cảnh giác, cách xa một .

May mắn , đèn trong phòng tắt. Cô liệu nhận rằng trở nên già nua .

Cô thà rằng đừng thấy cô chút nào thì hơn.

mãi nhớ về một Đường Mạt Nhi với vẻ rạng rỡ thuở nào, chứ là một cô của hiện tại – già nua và héo hắt.

Cố Mặc Hàn bên cửa, thong thả tháo đôi găng tay da đen bằng những cử chỉ đầy tao nhã. Ánh mắt dán chặt khuôn mặt Đường Mạt Nhi; dù thể rõ từng đường nét, nhưng đôi mắt cô vẫn tựa như hai viên ngọc trai phát sáng giữa màn đêm, về phía với vẻ lo âu và đầy cảnh giác.

Khóe môi Cố Mặc Hàn khẽ cong lên, dang rộng vòng tay.

- Mạt Nhi , đây nào, để ôm em một chút.

Anh ôm cô.

Anh khao khát một cái ôm.

Đôi mắt Đường Mạt Nhi chợt nhòe , những giọt lệ đọng hàng mi, trông cô lúc thật đáng thương.

Cô cúi gằm mặt xuống chạy vội về phía phòng tắm. Cô chạy đó và khóa chặt . Thế nhưng, mới chỉ chạy hai bước, qua khóe mắt, cô nhận thấy đôi chân dài của đang sải bước về phía . Anh đang tiến gần cô.

Cô định tăng tốc chạy nhanh hơn; đúng lúc tay cô chạm nắm cửa, một cánh tay rắn chắc bất ngờ xuất hiện, ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Cố Mặc Hàn khẽ kéo nhẹ, và thế là cô ngã trọn vòng tay .

Anh cúi đầu xuống, vùi khuôn mặt mái tóc cô hít một thật sâu.

- Hả? Sao em chạy trốn chứ?

Thân hình cao lớn của khẽ rung lên vì thích thú - cô thể cảm nhận rõ điều đó qua tấm lưng . Cảm giác thật ấm áp và đầy mê hoặc.

Đường Mạt Nhi vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay , nhưng vô ích. Đôi chân cô bỗng trở nên rã rời, như tan chảy trong vòng ôm của .

Cô nhớ quá.

Cô thực sự nhớ đến tột cùng.

- Hãy để ôm em một lát nhé.

Cố Mặc Hàn nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt , nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bụng cô. Chính khoảnh khắc , Đường Mạt Nhi đưa quyết định.

giữ đứa bé.

Mọi nỗi bấp bênh, cảm giác bất lực đều trở nên vô nghĩa đối với cô, ngay khi bàn tay to lớn đặt lên bụng cô. Cô thể cảm nhận sức mạnh vững chãi nơi , cảm nhận ... tình yêu vĩnh cửu của .

giữ đứa bé.

Chỉ cần cô còn sống, cô nhất định sẽ sinh đứa bé đời.

Thế bỗng nhiên, cô cảm thấy cơ thể lơ lửng giữa trung. Cố Mặc Hàn bế bổng cô lên, bước trở để đặt cô xuống chiếc võng, khi cởi giày và xuống bên cạnh cô.

Loading...