Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1194: Người Đàn Bà Lẳng Lơ

Cập nhật lúc: 2026-04-08 23:52:06
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

- Mẹ là Nam Công phi, trong khi của Huyền Ảnh chỉ là một kẻ thất. Dựa dám tự nhận là em với khi mang trong dòng m.á.u thấp hèn đến thế chứ? - Huyền Mục châm biếm .

Hàng mi của Phong Linh Tuyết khẽ rung lên khi cô cúi đầu, một lời nào.

Cô cuối cùng cũng hiểu rõ chuyện. Huyền Mục bề ngoài trông như một quân tử, nhưng thực chất là một kẻ tàn nhẫn và độc ác. Hắn luôn nung nấu ý định trừ khử Huyền Ảnh từ lâu .

Huyền Mục bước tới, nắm lấy vai cô.

- Linh Tuyết , em làm lắm. Ta hiểu rõ những hy sinh mà em bỏ . Kể từ hôm nay, em là của riêng ; hứa sẽ chăm sóc em thật chu đáo và hết mực cưng chiều em.

Khóe môi Phong Linh Tuyết khẽ nhếch lên.

- của cũng chỉ là một kẻ thất thôi mà.

Huyền Mục sững , nhưng nhanh chóng lấy vẻ bình tĩnh và nở nụ môi.

- Linh Tuyết , trong mắt , em luôn thuần khiết và ngây thơ. Ta sẽ bao giờ thất hứa ; sẽ sớm đưa em lên làm chính thất của .

- Ha ha. - Bắc Công tước lớn.

- Sắp tới chúng sẽ trở thành một nhà . Hy vọng sự hợp tác giữa đôi bên sẽ diễn suôn sẻ.

- Thưa cha vợ tương lai, con tin chắc là như .

Phong Linh Tuyết hai kẻ đó, cảm thấy vô cùng ghê tởm. Tuy nhiên, cô hề để lộ chút cảm xúc nào ngoài, vẫn giả vờ tỏ ngoan ngoãn, lời.

- Bắc Công tước, thành nhiệm vụ . Vậy đang tìm kiếm hiện đang ở ?

Bắc Công tước nheo mắt .

- Linh Tuyết , mà con đang tìm kiếm

Các dây thần kinh của Phong Linh Tuyết bỗng căng như dây đàn. Cô cảm thấy hồi hộp, tràn đầy hy vọng; đôi bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào .

Mộ Mộ.

Cuối cùng cô cũng sắp tung tích của Mộ Mộ .

Thật tuyệt vời bao.

- Người mà con đang tìm kiếm hiện đang ở…

Bắc Công tước còn kịp dứt lời thì một tràng pháo tay bỗng vang lên, cắt ngang lời ông một cách đột ngột. Tiếng vỗ tay…

Nhịp điệu thật đều đặn, vọng từ phía phòng ăn và dần trở nên lớn hơn, khiến cho dựng tóc gáy. Phong Linh Tuyết đầu ; một bóng uy nghi đang bước từ phòng ăn. Đó chính là Huyền Ảnh.

Đôi đồng t.ử sáng ngời của cô lập tức co rút . Chẳng ... ngất xỉu ?

Sắc mặt của Huyền Mục và Bắc Công tước đều biến đổi; rõ ràng họ hề ngờ rằng Huyền Ảnh xuất hiện ngay mắt họ, bình an vô sự.

Bên ngoài bỗng nổi lên một trận xôn xao. Hàng chục chiếc xe Jeep đỗ kín bên ngoài, cửa xe đồng loạt mở . Lực lượng Mặt Nạ Bạc, trang tận răng với những vũ khí tối tân nhất, nhanh chóng bao vây bộ khu vực .

Huyền Mục và Bắc Công tước - cả hai đều sập bẫy.

- Mày... giả vờ ? Chúng trúng kế ! - Huyền Mục nhanh chóng nhận sự thật.

Huyền Ảnh bước tới, đôi ủng quân sự nặng trịch của dừng ngay mặt Huyền Mục, đôi môi khẽ mấp máy.

- Anh , nếu em diễn kịch theo các , thì làm em thể bắt quả tang và Bắc Công tước đang hành sự chứ?

Hoảng hốt tột độ, Huyền Mục vội vàng định bỏ chạy. Chiến lược nhất lúc chính là rút lui.

Đôi mắt Huyền Ảnh nheo , bộ thần thái gương mặt trở nên u tối và đầy nguy hiểm. Huyền Mục quả đúng là một kẻ hèn nhát ngu xuẩn; ngay thời khắc then chốt như thế vẫn còn tơ tưởng đến chuyện bỏ trốn ?

- Thiếu gia, xin đừng nhúc nhích! - A Châu túm chặt lấy bả vai của Huyền Mục.

Huyền Mục vốn là một kẻ thừa kế nuông chiều từ bé, chút nền tảng võ thuật nào. Ngay khi A Châu siết chặt lấy vai , cơn đau ập đến khiến khuôn mặt méo xệch .

- A! Đau quá! Thật sự đau! Huyền Ảnh, mau bảo thuộc hạ của em dừng tay !

Huyền Ảnh bước lên phía , giả vờ lên giọng quở trách A Châu.

- A Châu, vô lễ!

- Đã rõ! - A Châu liền thu tay về.

Huyền Mục xoa xoa bả vai , nghiến răng chịu đựng cơn đau. Hắn gượng gạo nặn một nụ với Huyền Ảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1194-nguoi-dan-ba-lang-lo.html.]

- Huyền Ảnh , do . Ta là Cả của em cơ mà, làm thể nỡ lòng làm chuyện với em chứ? Tất cả là do... Phong Linh Tuyết! Chính là con đàn bà c.h.ế.t tiệt , cô quyến rũ đấy!

- Cô với rằng cô căm ghét em nhất đời . Rằng dù hiện giờ em trở thành Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, nhưng trong mắt cô , em vẫn chỉ là một kẻ nghèo hèn mà thôi. Cô cố tình tiếp cận , hành động theo mệnh lệnh của Bắc Công tước. Cô khiến em đưa cô trở về Tuyết Sơn Cư của em. Cô với rằng em vẫn còn thích cô , rằng em thể quên . Chỉ cần cô vẫy gọi, em sẽ lập tức chạy đến bên cô , hệt như một chú cún con ngoan ngoãn .

- Tất cả đều trong mưu đồ của cô . Cô tiếp cận em, chỉ vì hãm hại em. Ta thừa nhận cũng , lẽ nên sa sự dụ dỗ của cô . Cô thậm chí còn cưới cô và phong cô làm phi của !

Phong Linh Tuyết trừng mắt Huyền Mục với ánh lạnh lẽo. Huyền Mục quả thực là gã đàn ông vô liêm sỉ nhất mà cô từng gặp. Bỗng nhiên, cô cảm thấy một ánh mắt lạnh băng đang đổ dồn về phía . Ngước mắt lên, cô thấy Huyền Ảnh đang cô chằm chằm.

quen bao năm nay, nhưng đây là đầu tiên cô bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương như thế.

- Em… - Cô khẽ mở lời.

- Thiếu chủ. - Mạt Mạt bước xuống lầu, đưa tới một vật gì đó.

- Chúng tìm thấy thứ trong phòng của Phong tiểu thư.

Huyền Ảnh cúi mắt xuống; đó là một viên thuốc.

Mạt Mạt bước gần hơn, khẽ khàng bẩm báo.

- Thiếu chủ, đây là một loại xuân dược. Khi phụ nữ cam tâm chiều chuộng đàn ông và thể trở nên cứng nhắc, họ sẽ dùng loại t.h.u.ố.c .

Huyền Ảnh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, hề tỏ thái độ gì những lời thấy. Rồi chợt nhớ đêm hôm đó, khi cô trở nên nồng nhiệt đến lạ thường…

Thì dùng loại t.h.u.ố.c .

Tuy nhiên, vẫn tin một vài lời của Huyền Mục. Cô cố tình tiếp cận ngay tại thủ đô. Cô vẫn coi là " Ảnh" ngày nào - mà cô thể dễ dàng lợi dụng.

Nửa khuôn mặt bên của Huyền Ảnh - phần đang ẩn chiếc mặt nạ bạc - bỗng nhiên đau nhói. Anh cảm thấy như thể kẻ nào đó tạt axit lên vết thương cũ; cơn đau dữ dội đến mức còn phân biệt nổi là thịt, là xương.

Ánh mắt lạnh băng, găm chặt lên khuôn mặt của Phong Linh Tuyết. Anh vươn tay .

- Lại đây.

Chỉ vỏn vẹn hai từ. Anh cô bước gần .

Phong Linh Tuyết liếc viên t.h.u.ố.c đang trong tay Mạt Mạt. Cô rằng bại lộ. Cô sải bước chân, chậm rãi về phía .

đang giận.

Có lẽ sẽ dùng roi quất cô, đ.á.n.h đập cô, mắng nhiếc cô, thậm chí là làm nhục cô - giống hệt như những gì từng làm đây.

Huyền Ảnh vươn cánh tay rắn chắc, siết lấy vòng eo thon thả của cô kéo mạnh cô lòng.

Anh đang ôm cô ?

Anh làm thế ?

Tại hành xử kỳ quặc đến ?

Phong Linh Tuyết chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Cô thà để đ.á.n.h đập mắng mỏ còn hơn là chịu đựng hành động .

Chính điều đó mới khiến cô thực sự khiếp sợ.

- Em Ảnh , đừng để con đàn bà lừa gạt. Cô là một con tiện nhân dâm đãng… Á!

Chưa kịp dứt lời, Huyền Ảnh tung chân đá mạnh Huyền Mục.

Cú đá của Huyền Ảnh hề tùy tiện; nó nhanh như chớp, mạnh như vũ bão và nhắm thẳng hạ bộ của Huyền Mục.

- Á!

Huyền Mục thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết. Hắn ngã vật xuống đất, ôm chặt lấy hạ bộ trong khi m.á.u tươi bắt đầu lênh láng nền đất. Phong Linh Tuyết ngửi thấy mùi tanh nồng của máu; xem Huyền Mục phế bỏ , tàn phế suốt đời.

- Cuối cùng thì cũng chút yên tĩnh. Giờ thì chúng thể chuyện đấy. -  Huyền Ảnh thậm chí chẳng thèm liếc mắt Huyền Mục lấy một ; cúi đầu xuống, Phong Linh Tuyết - đang gọn trong vòng tay .

Tay chân Phong Linh Tuyết bỗng trở nên lạnh toát; cô cố gắng cất lời.

- Em...

- Suỵt... đừng gì cả. Hãy đây. - Huyền Ảnh đặt ngón tay thon dài lên môi cô.

Phong Linh Tuyết lập tức im bặt.

Trên tay Huyền Ảnh là vài tấm ảnh.

- Cô tưởng rằng lừa , nhưng thực chỉ đang giả vờ hùa theo cô mà thôi.

Loading...