Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1188: Rẻ Mạt Trong Mắt Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 11:43:28
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh liếc mắt sang bên cạnh, Diệp Như Ca tới.

Cô diện một chiếc váy đỏ, vóc dáng thon thả với những đường cong gợi cảm đầy quyến rũ.

- Sao quần của vết giày thế ?

Diệp Như Ca vội cúi xuống, rút ​​chiếc khăn tay lau sạch vết bẩn quần .

Dạ Minh cô với vẻ mặt vô cảm.

- Em thử đồ xong ?

Diệp Như Ca mỉm ngọt ngào.

- Ừm, xong . Vừa vặn lắm, những bộ váy cao cấp của sư phụ A Mai quả nhiên là tuyệt nhất. Dạ Minh, cảm ơn nhé, em thích chúng lắm.

- Em thích là . Tôi còn việc khác cần giải quyết, nên đây.

Lục Dạ Minh sải bước rời khỏi nơi đó.

Phía lưng , Diệp Như Ca kìm cảm giác chút thất vọng. Hai sắp kết hôn đến nơi , vẫn lạnh nhạt với cô đến thế.

Lục Dạ Minh đặt chân đến Câu lạc bộ Hoàng gia, sư phụ A Mai theo .

- Tây Công tước, đây là lễ phục của Tây Công tước phu nhân.

Đó là một bộ lễ phục cưới màu đỏ, trông thực sự vô cùng lộng lẫy.

Lục Dạ Minh chỉ liếc nó một cách hờ hững, ánh mắt dừng một bản phác thảo thiết kế đang trưng bày kệ.

Đó là một chiếc váy màu hồng với thiết kế trễ vai, khéo léo tôn lên xương quai xanh tuyệt của phụ nữ. Chiếc váy thắt eo gọn gàng, từng tầng váy xếp lớp tựa như những con sóng mềm mại và đính kết dày đặc bằng những viên ngọc trai lấp lánh.

- Đó là cái gì ? – Anh hỏi.

- Tây Công tước, mỗi phụ nữ đều là một cô công chúa. Đây chính là một chiếc váy công chúa.

Váy công chúa ư?

So với bộ lễ phục cưới màu đỏ , chiếc váy công chúa mang vẻ dịu dàng và lãng mạn hơn nhiều.

Sư phụ A Mai tiếp tục giải thích.

- Tây Công tước, thiết kế váy công chúa chính là báu vật của Ngọc Thúy Đường chúng . Nó là độc bản duy nhất và làm thủ công. Cho dù bây giờ đặt may, thì cũng mất ít nhất sáu tháng làm việc khẩn trương mới thể thiện.

- Những diện lễ phục cưới coi là phụ nữ trưởng thành, còn những diện váy công chúa coi là những cô gái nhỏ.

- Nếu cô là cô công chúa của , hẳn sẽ dành tặng cô những điều tuyệt vời nhất đời và cưng chiều cô như một cô công chúa thực thụ. Nếu đúng là như , nên cân nhắc việc tặng cô một bộ váy công chúa.

Chẳng phụ nữ nào thể cưỡng sức hút của bộ váy công chúa .

Bởi lẽ, ẩn sâu trong tâm hồn mỗi phụ nữ đều hiện hữu một khía cạnh công chúa.

Lục Dạ Minh bản phác thảo, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng.

- Tôi đặt may bộ .

- Anh thiện nó lúc nào? – Sư phụ A Mai hỏi.

- Trong vòng hai tuần nữa, đúng ngày cử hành hôn lễ của .

Sư phụ A Mai sững sờ. Hôn lễ của Tây Công tước sẽ diễn hai tuần nữa, khi sẽ hai cô dâu cùng diện hỉ phục màu đỏ thắm. Rốt cuộc thì định tặng bộ váy công chúa cho ai đây?

Người khoác lên bộ hỉ phục sẽ là phụ nữ của ; còn diện bộ váy công chúa mới chính là cô công chúa trong lòng .

Nếu là một phụ nữ, bạn sẽ chọn điều gì? Hỉ phục váy công chúa?

- Tây Công tước, e rằng thể thành trong vòng hai tuần . Quy trình thực hiện vô cùng phức tạp và tất cả đều làm thủ công bằng tay…

Chưa kịp dứt lời, Lục Dạ Minh phóng về phía ông một ánh mắt sắc lạnh.

- Sư phụ A Mai , nếu thể thành trong hai tuần, thì Ngọc Thúy Đường chẳng còn xứng đáng để tiếp tục tồn tại nữa .

"..."

Lục Dạ Minh xoay bước .

Trán Sư phụ A Mai lấm tấm mồ hôi lạnh. là một tên cường đạo! Hắn quả thực là kẻ thể nào đối phó nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1188-re-mat-trong-mat-anh.html.]

...

Trước khi tìm Đường Mạt Nhi và Quân Hi Thanh, Phong Linh Tuyết chạm mặt một ngay hành lang.

Một hầu của Ngọc Thúy Đường bước tới mặt cô.

- Thưa tiểu thư, Lão gia việc tiến triển ạ.

Tim Phong Linh Tuyết đập thình thịch; cô vẫn hề quên sứ mệnh của . Cha cô - Bắc Công tước - trao cho cô một chiếc túi thơm, căn dặn cô hạ độc Huyền Ảnh.

Huyền Ảnh mới bắt đầu đối xử với cô, mà giấc mộng ngọt ngào tan vỡ quá sớm như thế.

Cô buộc trở về với thực tại phũ phàng.

Thế nhưng, cô chẳng hề làm hại Huyền Ảnh chút nào. Sâu thẳm trong trái tim, cô vẫn còn yêu tha thiết.

- Tiểu thư, Lão gia thể chờ đợi thêm nữa , ông đang dần mất hết kiên nhẫn. Ông sai mang vật đến trao cho cô. - Người hầu đưa cho cô một vật gì đó.

Phong Linh Tuyết cúi mắt xuống; đó là một nhúm tóc nhỏ. Mớ tóc mềm mại, tơ mảnh, rõ ràng là cắt từ đầu một cô bé gái.

Vừa thấy vật , sắc mặt Phong Linh Tuyết lập tức tái mét, cô vội vàng giật phắt nhúm tóc từ tay hầu.

Cảm giác tựa như xô xuống vực sâu thăm thẳm, cô run lên bần bật. Mộ Mộ... Mộ Mộ bé bỏng của cô đang chịu đựng đau khổ...

Cô rốt cuộc đang làm cái quái gì thế ?

Cô cứ mãi đắm chìm trong sự dịu dàng của Huyền Ảnh, để quên bẵng Mộ Mộ bé nhỏ của .

- Tiểu thư, Lão gia điều mà làm theo lệnh; ông sẽ chờ tin tức từ phía cô tại Bắc Cung.

Người hầu xong liền bước rời .

Phong Linh Tuyết sững tại chỗ, trái tim cô quặn thắt vì đau đớn tột cùng. Với đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, cô vò chặt vạt áo ngực, chỉ móc toạc trái tim khỏi lồng ngực. Chỉ cần móc nó , cô sẽ chẳng còn chịu đựng nỗi đau thêm nữa.

Tại cha cô cô hạ độc Huyền Ảnh?

Đột nhiên, cô thấy một giọng quen thuộc.

- Linh Tuyết, cô cũng ở đây ? Thật là trùng hợp.

Phong Linh Tuyết , thấy Huyền Mục đang bước về phía .

- Huyền thiếu gia. - Cô cất lời chào.

Huyền Mục nhận thấy sắc mặt cô vẻ nhợt nhạt.

- Linh Tuyết, cô ? Em Ảnh giúp cô thoát khỏi Phòng A Kiều, nhưng nó chẳng đối xử t.ử tế với cô chút nào, bắt cô làm hầu tại Tuyết Sơn Cư. Tôi thấy cô ngày càng trở nên tiều tụy, ốm yếu hơn . Thật khiến lòng đau xót khôn nguôi.

- Huyền thiếu gia, xin cảm ơn ý của . Anh ... thực vẫn đối xử với khá mà.

- Linh Tuyết, đừng tự dối lòng nữa. Em Ảnh cả một hậu cung mỹ nữ đông đảo tại Tuyết Sơn Cư, thậm chí cha còn đích chọn con gái của Sử tướng quân - Sử Tiểu Kiều - để gả cho em . Em Cảnh chẳng hề từ chối cô ; ngược , em thậm chí còn tỏ khá thoải mái khi ở bên cô nữa là đằng khác. Cô sẽ chẳng bao giờ một kết cục hạnh phúc khi ở bên em . Đến ngày em lập gia thất, mục đích duy nhất của cô sẽ chỉ còn là thỏa mãn d.ụ.c vọng của em giường chiếu mà thôi - chỉ thôi đấy. Cô sẽ vết xe đổ, lặp bi kịch của chính cô ngày xưa. Đó thực sự là điều mà cô mong ?

Sắc mặt Phong Linh Tuyết trắng bệch như một tờ giấy, nhưng cô chẳng thêm lời nào.

- Huyền thiếu gia, đó là chuyện riêng của , chẳng liên quan gì đến cả. Tôi xin phép đây.

định bỏ .

- Linh Tuyết! - Huyền Mục lao tới, ôm chặt lấy Phong Linh Tuyết từ phía .

Sững sờ hành động đó, Phong Linh Tuyết lập tức vùng vẫy chống cự.

- Huyền thiếu gia, xin hãy giữ chừng mực! Buông ngay!

Thế nhưng Huyền Mục vẫn ôm chặt lấy Phong Linh Tuyết; mùi hương thoang thoảng cô thật quyến rũ, khiến mê đắm.

- Linh Tuyết, chẳng lẽ cô hiểu tình cảm dành cho cô ? Lý do duy nhất thường lui tới “Phòng A Kiều” chính là để gặp cô. Nếu thấy cô, sẽ sinh bệnh mất. Đừng ở bên cạnh em trai của nữa. Tôi sẽ dốc hết sức để cứu cô khỏi chốn ; hãy về bên , sẽ cưới cô làm vợ, phong cô làm thứ phi. Cho dù cưới thêm phụ nữ khác và lập cô làm Chính phi, thì vẫn sẽ chỉ một lòng sủng ái duy nhất cô thôi.

Những lời trút xuống Phong Linh Tuyết tựa như một gáo nước lạnh buốt.

Mặc dù Phong Linh Tuyết rời khỏi “Phòng A Kiều”, nhưng cô từng là một phần của chốn đó, và gán cho cái mác là một “ đàn bà lẳng lơ”.

Hơn nữa, cô thậm chí còn từng là kỹ nữ đầu chốn , nên tuyệt nhiên thể nào bước chân hàng ngũ hoàng tộc . Việc cưới cô làm vợ vốn coi là một điều ô nhục . Cô sẽ chẳng bao giờ thể đường đường chính chính trở thành một Chính phi với danh phận cao quý .

Việc Huyền Mục đề nghị phong cô làm thứ phi xem là một ân huệ cực kỳ to lớn .

Từ chốn “Phòng A Kiều” mà bước chân chốn hoàng tộc, điều đó chẳng khác nào trúng giải độc đắc; chắc chắn sẽ khiến bao đỏ mắt ghen tị.

Thế nhưng, ánh mắt của Phong Linh Tuyết trở nên lạnh lẽo và đầy vẻ cự tuyệt.

- Huyền thiếu gia, phụ nữ của em trai . Anh thực sự cho rằng việc những lời như thế với là thích hợp ? Mau buông ! Tôi sẽ bao giờ đến với . Tôi hề thích chút nào cả!

Loading...