Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1186: Anh Cảnh Cáo Em, Đừng Đụng Đến Chị Gái Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 08:29:08
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh chậm rãi nhướng mày. Đôi mắt sâu thẳm của dừng khuôn mặt nhỏ nhắn của Quân Hi Thanh.

Thấy sang, Quân Hi Thanh vội vàng thu hồi ánh mắt mỉm .

- Tây Công tước, xin chúc mừng sắp thành hôn trong nửa tháng tới. Kính chúc một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.

Lục Dạ Minh đút cả hai tay túi quần, chằm chằm cô. Một tiếng trầm khẽ thoát từ cổ họng .

Chà, cô quả là rộng lượng thật đấy.

Anh sắp kết hôn, trong khi cô giam lỏng tại Tây Cung và chọn làm m.a.n.g t.h.a.i hộ, thế mà cô chẳng hề tỏ uất ức tủi chút nào.

Ánh mắt sâu thẳm mang vẻ trêu đùa; nụ của thoắt ẩn thoắt hiện, đầy vẻ ma mị, đủ khiến dựng tóc gáy.

Chẳng ai đang toan tính điều gì.

- Tây Công tước, chị Mạt Nhi rời . Vậy cũng xin phép đây. Xin chào . - Quân Hi Thanh bắt đầu xoay bước .

Cô định cứ thế lướt qua rời , nhưng kịp làm thì một bàn tay to lớn thò tới, nắm chặt lấy cánh tay cô.

Quân Hi Thanh buộc dừng bước. Cô nghiêng đầu , cất tiếng hỏi.

- Tây Công tước, đang làm gì ?

Lục Dạ Minh siết chặt cánh tay cô, bắt đầu đẩy cô lùi phía . Dù Quân Hi Thanh vùng vẫy thoát , nhưng cô chẳng đủ sức lực để làm . Những ngón tay thon dài của siết chặt lấy cánh tay cô, khiến cô thể phản kháng giãy giụa.

Cô loạng choạng, đẩy mạnh áp sát bức tường lạnh lẽo. tấm lưng mảnh mai của cô dán chặt tường, còn mặt cô là hình đang từ từ áp sát tới. Cô giam hãm trong vòng vây của .

thể ngửi thấy mùi hương nam tính, sạch sẽ tỏa từ . Mùi hương hề nồng gắt, mà chỉ thoang thoảng đọng nơi chóp mũi cô - thơm ngát và đầy sảng khoái.

Quân Hi Thanh ngước đôi mắt sáng ngời lên .

- Tây Công tước, lời gì thì xin cứ thẳng .

Lục Dạ Minh cúi xuống, chống một tay lên tường để giữ thăng bằng, áp chế cô .

- Anh em đang toan tính trò gì, nhưng cảnh cáo em : đừng hòng đụng chạm nhắm chị gái của !

Quân Hi Thanh chớp mắt ngây thơ và .

- Tây Công tước, hiểu. Ý ?

Một tiếng khẽ trầm đục vang lên từ lồng n.g.ự.c Lục Dạ Minh. Anh dùng hai ngón tay thon dài nâng cằm cô lên và .

- Vì em thích giả vờ ngây ngô, sẽ rõ hơn . Anh em thể chịu đựng nổi A Kiều và chắc chắn sẽ tìm cách loại bỏ ả. Anh thể nhắm một mắt cho qua chuyện đó, nhưng em đừng hòng đụng chạm đến chị gái của , nếu ...

Quân Hi Thanh khẽ nhướng một bên lông mày thanh tú, trầm ngâm hỏi.

- Nếu thì ?

Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh cong lên thành một nụ lạnh lẽo và đáng sợ.

- Em cứ việc thử thách giới hạn của xem .

Tất nhiên là cô chẳng dám .

Vừa nãy suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t A Kiều mà hề chớp mắt. Nếu cô dám thử thách giới hạn của , e rằng sẽ chẳng ngần ngại lột da cô sống .

Người đời vẫn thường đồn đại rằng Vương t.ử Mặt Nạ Bạc tàn nhẫn và vô tình, nhưng theo cô thấy, chẳng là gì so với đàn ông cả.

Quân Hi Thanh đưa tay lên, vòng qua cổ . Cô ghé đôi môi đỏ mọng gần , nở một nụ tinh nghịch và .

- À, hiểu , Tây Công tước. Chị Mạt Nhi chính là giới hạn duy nhất mà phép vượt qua trong lòng .

Lục Dạ Minh đột nhiên nheo mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1186-anh-canh-cao-em-dung-dung-den-chi-gai-cua-anh.html.]

Sau đó, bình thản chằm chằm cô. Nét nhất gương mặt cô chính là đôi mắt, đặc biệt là khi chúng ánh lên vẻ thông tuệ.

Quân Hi Thanh tiếp.

- Tây Công tước , cũng từng chứng kiến ​​tình cảm chị em thâm sâu , nhưng từng thấy ai... yêu thương chị gái như cả. Anh nghĩ rằng việc thế chỗ của rể cũ theo cách là đúng đắn ?

Vừa dứt lời, một cơn đau nhói cắt qua cằm cô. Anh đang véo cằm cô, mạnh tay.

- Hít...

Quân Hi Thanh nhíu chặt đôi lông mày vì đau đớn, nhưng cô nhất quyết chịu lùi bước. Hai tay vẫn vòng quanh cổ , cô hạ giọng bằng âm thanh chỉ đủ cho hai thấy.

- Tây Công tước , liệu và chị Mạt Nhi... thực sự là chị em ruột thịt ?

Nụ biến mất khỏi gương mặt Lục Dạ Minh. Anh cô, ánh mắt tối tăm và lạnh lẽo. Quân Hi Thanh đôi mắt nheo của . Chính khoảnh khắc , cô cảm nhận sát ý từ .

Anh g.i.ế.c cô.

Tại ?

Ngay cả khi cô từng khiến trúng đạn n.g.ự.c tại Quốc gia Z, cũng từng nảy sinh ý định sát hại mãnh liệt đến thế. Phải chăng cô phát hiện một bí mật thầm kín thể thành lời?

Đôi môi đỏ mọng của Quân Hi Thanh khẽ cong lên, nở một nụ rạng rỡ.

- Nhiều năm về , bên dòng sông Tình Ái, phu nhân Huyền Cơ nhất quyết chịu tỉnh vì nỗi day dứt và ân hận khôn nguôi dành cho con trai của ; thế nên, Lục Cẩn Văn tìm đến , đưa lên làm Tây Công tước và nhận làm con trai. Sau đó, phu nhân Huyền Cơ tỉnh .

- thực tế, phận của Tây Công tước - cũng chính là con trai của Lục Cẩn Văn - vẫn luôn trong diện điều tra. Bản Lục Cẩn Văn cũng từng làm xét nghiệm DNA với . Anh quả nhiên giống cha , Lục Cẩn Văn. Cả hai đều suy tính và lo sợ quá nhiều, chính vì thế mà các mới thể dễ dàng che giấu sự thật với cả thế giới.

Lục Dạ Minh khẽ trầm đục.

- Vậy theo em, sự thật rốt cuộc là gì?

Quân Hi Thanh nghiêng đầu, mỉm nhẹ nhàng.

- Suốt những năm qua, Tây Công tước từng dựa dẫm hưởng thụ hào quang của gia tộc họ Lục. Năm mười tám tuổi, tự gây dựng danh tiếng tại Quốc gia A, luyện bản trở thành một thanh kiếm sắc bén. Anh nhanh chóng thiết lập lãnh địa riêng và tự xưng là Tây Công tước. Còn về sự thật ư? Cha - Lục Cẩn Văn - vốn thuộc thế hệ doanh nhân thượng đỉnh, luôn tính toán và chuẩn kỹ lưỡng cho những ngày mưa gió. Nào ngờ ông đột ngột qua đời, để một bí ẩn lớn đến . Tất nhiên, chẳng ai hiểu rõ sự thật hơn chính , thưa Tây Công tước.

Lục Dạ Minh dùng ngón tay khẽ vuốt cằm cô. Trong mắt ngoài, trông họ tựa như đang âu yếm đầy tình tứ; thế nhưng thực tế, ánh mắt của cả hai lạnh lẽo vô cùng.

- Chẳng lẽ chú Quân từng với em rằng, phụ nữ mà quá thông minh thì sẽ nguy hiểm ?

Quân Hi Thanh mỉm .

- Tây Công tước , đang đe dọa đấy ư? Giờ đây chỉ là một kẻ đơn độc, đang giam lỏng ngay tại Tây Cung . Nếu cảm thấy vui, thể g.i.ế.c bất cứ lúc nào tùy thích; thế nhưng...

Quân Hi Thanh khẽ liếc về phía cánh cửa nhẹ giọng .

- Tây Công tước , chị Mạt Nhi đấy!

Ánh mắt Lục Dạ Minh khẽ chuyển động. Lúc , đang cúi nên thể đầu , nhưng từ khóe mắt, thoáng thấy một bóng hình tuyệt mỹ. Quả nhiên là Đường Mạt Nhi .

Anh áp sát cơ thể Quân Hi Thanh, đẩy hình mảnh mai của cô tựa hẳn bức tường. Hai quấn quýt lấy đầy vẻ ám , hề chừa một kẽ hở nào; ghé sát tai cô, hạ giọng lệnh.

- Ôm lấy .

Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên, khẽ chớp chớp hàng mi dài về phía . Gần như ngay lập tức, cô vòng tay ôm lấy ngang eo .

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh ánh lên vẻ thích thú. Đối với những thông minh, chẳng cần nhiều lời. Hai họ phối hợp với thật ăn ý. Anh thể thấy sự thông tuệ toát lên từ đôi mắt cô - đôi mắt sáng tựa những vì .

Khẽ nhíu mày, Lục Dạ Minh cúi xuống và đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Đường Mạt Nhi ngay bên khung cửa, lén lút ngó trong. Tại một góc phòng nơi ánh đèn thể chiếu tới, Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh đang áp sát tường, trao nụ hôn nồng nàn.

Đường Mạt Nhi vội vàng rụt đầu . Cô đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng và nóng ran của .

Thật là hổ quá mất!

Cô đúng là suy nghĩ quá nhiều .

Loading...