Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1174: Bộ Mặt Thật Của Tây Công Tước
Cập nhật lúc: 2026-04-08 00:20:33
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh vươn tay , ngắt lấy một hạt đậu đỏ. Trong đầu cô chợt nảy một ý nghĩ điên rồ: Liệu thực sự thầm thương trộm nhớ một phụ nữ khác ?
Siết chặt hạt đậu trong tay, Quân Hi Thanh bước khỏi mật đạo. Ở cuối mật đạo là một vị trí đỉnh cao chót vót. Quân Hi Thanh bước ngoài, làn gió lạnh thổi lướt qua gương mặt xinh của cô.
Đứng tại vị trí , cô thể phóng tầm mắt bao quát bộ lãnh thổ Quốc gia A.
Đứng nơi đây, hầu như ngóc ngách của Quốc gia A đều trở nên thật nhỏ bé và tầm thường. Cô cảm giác như thể cả Quốc gia A đang cô giẫm đạp chân.
Cô thể hình dung sự tham vọng và lòng tham lớn lao đến nhường nào trong con Lục Dạ Minh khi tại nơi . Anh quả thực sinh là để làm kẻ thống trị.
Ngước mắt lên, cô thấy một tòa cung điện tít đằng xa.
- A Đại, là cái gì ?
Cô chỉ tay về phía đó.
- Điện hạ, tuy quyền lực tại Quốc gia A phân chia cho Tứ Công tước, nhưng vẫn còn tồn tại một tòa cung điện cổ xưa, nơi một vị Quốc vương đang cư ngụ. Mặc dù Tứ Công tước vẫn luôn nỗ lực mở rộng phạm vi thế lực của , nhưng một nào họ dám xông Cung điện để lật đổ khống chế vị Quốc vương .
- Tương truyền rằng, vị Quốc vương mới chính là kẻ nắm giữ quyền lực thực sự tại Quốc gia A. Ông sở hữu một đôi mắt sâu thẳm, thể thấu tham vọng của nhân thế ngay cả trong màn đêm tăm tối, khiến bất cứ ai đối diện cũng cảm thấy như thể chẳng còn chốn nào để ẩn náu.
Quân Hi Thanh mỉm .
Cô là một vô thần, tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ tin những chuyện hoang đường như thế.
- Điện hạ, chúng hãy mau rời khỏi Quốc A thôi. Đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ chờ sẵn ở bến tàu . - A Đại .
Quân Hi Thanh khẽ cảm thấy chút thất vọng. Cô tiếp xúc với Tây Công tước Lục Dạ Minh một thời gian khá dài, thế mà vẫn thể thấu dù chỉ một khía cạnh chân thực về con . hôm nay, khi qua mật đạo , cô bỗng cảm thấy dường như hiểu thêm đôi chút về .
Tại Quốc gia A - một nơi vốn đầy rẫy những cuộc tranh giành quyền lực khốc liệt - vẫn sừng sững tồn tại một tòa cung điện cổ kính đầy bí ẩn. Điều đó quả thực vô cùng kỳ quái.
Giờ đây, khi Quốc Z rơi tay Lôi Trạch và gia tộc họ Quân trở thành những kẻ chạy trốn, bản cô thực sự trở nên đơn độc và bất lực. Nếu cuốn vòng xoáy tranh đấu quyền lực , cô cũng chỉ thể đóng vai trò là một quân cờ trong ván cờ , thể làm gì khác hơn.
- A Đại. - Quân Hi Thanh bỗng cất tiếng gọi.
- Điện hạ, chuyện gì ạ?
Quân Hi Thanh đáp.
- Ta bỗng một linh cảm chẳng lành. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân đến Quốc gia A, cảm thấy rằng sẽ chẳng thể nào rời khỏi nơi nữa. Hãy đặt Cả của xuống, sẽ tách riêng khỏi .
- Điện hạ, ý là ?
Ánh mắt Quân Hi Thanh lóe lên một tia sáng sắc bén.
- Ta sẽ đưa Cả đến một nơi an .
Sau đó, giọng cô trở nên dịu dàng hơn khi cô .
- Dù thế giới hỗn loạn đến , vẫn sẽ luôn tìm cách để giữ cho gia đình bình an và đoàn tụ.
…
Tây Cung.
Lục Dạ Minh vội vã trở về cùng Phan Mân; khi thấy những hầu nữ đang ngất xỉu, sắc mặt Phan Mân lập tức biến đổi.
- Điện hạ!
Lục Dạ Minh chạy vội lên lầu.
Vừa đến cửa, Phan Mân định bước theo trong thì Lục Dạ Minh hiệu bảo dừng . Phan Mân lập tức lùi sang một bên, Lục Dạ Minh liền sải bước .
Cánh cửa mật thất đang mở toang.
Gương mặt Lục Dạ Minh lộ vẻ trầm trọng khi bước chân bên trong mật thất.
Bên trong tĩnh mịch đến lạ thường; khi bước , tiếng bước chân của vang lên rõ mồn một. Đôi mắt sâu thẳm lướt khắp lượt, quả nhiên Quân Chu Lâm biến mất.
Thế nhưng chẳng hề bận tâm về điều đó, thậm chí còn chẳng mảy may nhướng mày sự biến mất của . Với bước chân gấp gáp hơn, thẳng về phía những hàng đậu đỏ.
Nhìn thấy những cây đậu đỏ vẫn phát triển tươi , mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1174-bo-mat-that-cua-tay-cong-tuoc.html.]
Tuy nhiên, một gốc đậu đỏ xới tơi đất lên.
Anh khom xuống, nhẹ nhàng ấn chặt lớp đất ; khi cúi mắt thực hiện động tác , vẻ mặt toát lên sự tập trung cao độ, cử chỉ vô cùng dịu dàng...
...
Tại bến cảng.
Quân Hi Thanh và A Đại cầu tàu; mười hai sĩ quan thuộc đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ theo phía họ.
Làn gió đêm thổi lướt qua, A Đại hỏi một sĩ quan.
- A Kiều ? Sao mãi vẫn thấy con bé đến? Cứ những thời khắc quan trọng thế là nó trở thành gánh nặng.
- Anh trai! - A Kiều chạy vội tới.
- A Kiều, em đến muộn thế? - A Đại chất vấn cô bằng giọng điệu nghiêm khắc.
- Anh trai, em đau bụng nên mới đến trễ một chút thôi mà, đừng dữ dằn thế chứ. - A Kiều kéo kéo tay áo của A Đại.
- A Đại, chúng mau rời khỏi nơi . - Quân Hi Thanh đầu phía ; màn đêm đen kịt, bao trùm một bầu khí chút rợn .
Cô cảm thấy điều gì đó... .
- Điện hạ, lối ạ. - A Đại .
Quân Hi Thanh bước .
mới bước một bước, cô bỗng thấy một âm thanh. Đó là tiếng lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m sâu da thịt ; âm thanh tuy nhỏ nhưng vô cùng rõ nét, khiến rùng nổi da gà.
Quân Hi Thanh đầu , và cô c.h.ế.t sững khi thấy một con d.a.o đang găm chặt n.g.ự.c A Đại. Con d.a.o đ.â.m từ phía lưng, xuyên thẳng qua tim .
Kẻ cầm d.a.o đó chính là... A Kiều.
A Đại , trừng mắt A Kiều đầy vẻ kinh ngạc và thể tin nổi.
- A Kiều, em...
A Kiều lúc chẳng còn chút dáng vẻ ngây thơ, trong sáng như thường ngày nữa; gương mặt cô trở nên vô cùng dữ tợn khi cất lời.
- Anh trai , nên cảm thấy may mắn vì ít nhất cũng một cái c.h.ế.t thật ý nghĩa. Chẳng bao lâu nữa thôi, em sẽ trở thành thất của Tây Công tước.
A Đại phun một ngụm m.á.u tươi ngã gục xuống.
- A Đại!
Quân Hi Thanh thét lên, vội vàng đỡ lấy hình A Đại. Cô ấn tay lên n.g.ự.c để cầm máu, nhưng dòng m.á.u nóng hổi nhuốm đỏ đôi tay cô, mang theo cảm giác bỏng rát như thiêu đốt da thịt.
A Đại ngước Quân Hi Thanh. Anh điều gì đó, nhưng kịp thốt lên lời nào thì thở tắt lịm.
Ngay cả khi trút thở cuối cùng, đôi mắt của A Đại vẫn mở trừng trừng.
Nước mắt Quân Hi Thanh tuôn trào. A Đại gắn bó với cô suốt bao năm qua và là một trong những bạn thiết nhất của cô.
- Ahhh!
Cô ôm chặt lấy A Đại, miệng nức nở nghẹn ngào; đôi tay cô dính đầy m.á.u khi siết chặt lấy hình . Cô chậm rãi ngước mắt lên, trừng mắt A Kiều.
- Anh là ruột của cô đấy, cô thể làm thế chứ!
A Kiều khẩy cô.
- là là ruột của , nhưng đối với cô thì cũng chỉ là một tên tay sai mà thôi!
Vài luồng ánh sáng rọi tới, báo hiệu sự xuất hiện của một đoàn xe chống đạn đang tiến gần. Chiếc xe dẫn đầu dừng , và Phan Mân mở cửa . Đầu tiên xuất hiện là một đôi bốt quân sự hầm hố, tiếp đó là đôi chân dài cùng chiếc áo khoác lửng phối với áo len cổ lọ màu đen. Cuối cùng, một gương mặt tuấn tú hiện .
Lục Dạ Minh đến.
Gương mặt tuấn tú của vô cảm, ngoại trừ đôi mắt sâu thẳm - sắc bén và lạnh lẽo tựa như ánh mắt của loài đại bàng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng gương mặt đẫm lệ của cô.
Trái tim của Quân Hi Thanh chùng xuống. Đây là đầu tiên cô thấy bộ mặt thật của đàn ông . Anh trông chẳng khác nào Satan bước từ những tầng sâu tăm tối nhất của địa ngục.
Uy nghi, ngạo nghễ và tàn nhẫn.