Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1168: Ghen Tuông

Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:36:26
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vợ của Vương t.ử Mặt Nạ Bạc ?

Phong Linh Tuyết Huyền Ảnh và Sử Tiểu Kiều đang cạnh . Trông họ quả thực như một cặp trời sinh.

Trên môi cô nở một nụ nhạt. Chỉ cần hạnh phúc là . Phong Linh Tuyết xoay định rời .

- Linh Tuyết. - lúc đó, một giọng quen thuộc cất lên gọi cô.

Phong Linh Tuyết nghiêng đầu sang. Đám đông phía cô tự động tản , nhường đường cho một bước tới.

Huyền Mục.

Con trai trưởng của Nam Công tước và Nam Công Phu nhân, cũng là cùng cha khác của Huyền Ảnh.

Huyền Mục cũng sở hữu một vẻ ngoài vô cùng tuấn tú. So với vẻ ma mị, tà mị của Huyền Ảnh, Huyền Mục mang nét phong thái nho nhã, lịch thiệp và ăn khéo léo hơn nhiều.

Hắn dừng ngay mặt Phong Linh Tuyết.

- Linh Tuyết , đến Phòng A Kiều để tìm cô, nhưng họ bảo rằng cô khác mua . Dạo cô vẫn khỏe chứ?

Gương mặt xinh của Phong Linh Tuyết vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

- Huyền thiếu gia, vẫn khỏe. Cảm ơn thiếu gia quan tâm.

lúc đó, một hầu đang bưng rượu ngang qua vô tình va Phong Linh Tuyết. Huyền Mục liền nhanh tay vươn tới, ôm lấy vòng eo thon thả của cô và kéo cô sát lòng .

- Cô ?

Phong Linh Tuyết khẽ lắc đầu.

- Tôi .

Cũng ngay lúc , một ánh mắt u tối, đầy phẫn nộ đổ dồn về phía họ. Huyền Ảnh ở một bên, dõi theo hình ảnh Phong Linh Tuyết đang gọn trong vòng tay của Huyền Mục. Cảnh tượng cứ thế in hằn tâm trí , gây nên một nỗi đau nhói buốt.

Từ bao giờ mà cô trở nên thiết với Huyền Mục như thế?

Chẳng lẽ Huyền Mục chính là tình cũ của cô ?

Huyền Mục là con trai trưởng của cha , ngay từ thuở nhỏ luôn nhận nhiều tình yêu thương hơn hẳn. Còn - trái - chỉ là một quân cờ cha lợi dụng để làm bàn đạp giúp Huyền Mục thăng tiến con đường quyền lực.

Cô dám qua với !

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chính là cả Huyền Mục của đấy ? Tại cùng với Phong Linh Tuyết của Phòng A Kiều ? - Là xuất từ một gia tộc danh giá, Sử Tiểu Kiều đương nhiên coi thường Phong Linh Tuyết, xem cô như một kỹ nữ hạ đẳng. Cô cất giọng nhỏ nhẹ.

- Phong Linh Tuyết là kẻ giỏi nhất trong việc mê hoặc hạ độc đàn ông. Em mong rằng danh tiếng của Huyền thiếu gia sẽ làm vấy bẩn.

Lời dứt, Huyền Ảnh liền liếc mắt sang .

- Sử tiểu thư, cô nghĩ tư cách để những lời như về phụ nữ của ?

Người phụ nữ của ư?

Sử Tiểu Kiều sững sờ, hít một lạnh. Phong Linh Tuyết ... phụ nữ của ?

Huyền Ảnh nheo đôi mắt tựa thủy tinh , ánh mắt lạnh lẽo lướt qua gương mặt Sử Tiểu Kiều. Anh khẽ mỉm .

- Trong mắt , một Sử tiểu thư tự cao tự đại như cô chẳng là cái thá gì so với một gái điếm cả.

Giọng điệu thản nhiên của càng khiến lời trở nên sắc bén, cay nghiệt hơn bội phần.

Anh bảo vệ phụ nữ chỉ vì một câu bâng quơ của cô thôi ?

Gương mặt Sử Tiểu Kiều lúc đỏ lúc trắng, biến sắc liên hồi. Huyền Ảnh nhẹ nhàng thu hồi ánh mắt, chẳng thèm liếc thêm dù chỉ một nữa. Anh thể mắng mỏ đ.á.n.h đập phụ nữ của , nhưng tuyệt đối sẽ đời nào để kẻ khác làm điều đó.

Huyền Ảnh bước tới, đôi tay nhanh nhẹn vươn , đặt vững vàng lên đôi vai tuyệt của Phong Linh Tuyết. Sau đó, kéo cô lòng .

Phong Linh Tuyết ngã nhào vòng tay một cách đầy tự nhiên, chút gượng gạo. Cô ngước mắt lên, bắt gặp gương mặt lạnh lùng của Huyền Ảnh.

Trực giác mách bảo cô rằng đang nổi giận.

Tại chứ?

nãy Huyền Mục bảo vệ cô ?

Anh cấm cô chuyện với những đàn ông khác, thì càng đời nào cho phép cô chạm họ. Sự chiếm hữu và kiểm soát của đối với cô đạt đến mức độ đáng sợ.

còn chính thì ?

Tại Huyền Sơn Cư, bên cạnh lúc nào cũng vây quanh vô mỹ nhân. Tất cả những cô hầu trẻ ở đó đều mang dã tâm, ai nấy cũng chỉ chực chờ cơ hội trèo lên giường . Thậm chí nãy, còn vui vẻ với cô tiểu thư nữa chứ. Anh lúc nào cũng trêu ghẹo ong bướm, và đấy, chẳng bao lâu nữa sẽ kết hôn cũng nên.

giờ đây, điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Phong Linh Tuyết khẽ cụp hàng mi dài xuống. Mọi chuyện đều cả, miễn là vui.

Huyền Mục Huyền Ảnh, khẽ cau mày tỏ vẻ hài lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1168-ghen-tuong.html.]

- Huyền Ảnh, em đang làm gì ? Buông Linh Tuyết .

Linh Tuyết ư?

Hắn thậm chí còn gọi tên cô một cách mật đến thế. Rốt cuộc thì mối quan hệ giữa họ là gì?

Huyền Ảnh mỉa mai.

- Anh cả , từ bao giờ mà bắt đầu để mắt đến hầu của em ?

Nghe thấy lời , ánh mắt của Huyền Mục rời khỏi gương mặt Huyền Ảnh, chuyển sang ngắm những đường nét xinh gương mặt Phong Linh Tuyết.

- Người hầu ư?

- Anh cả ? Chính em là mua Phong Linh Tuyết về đấy. - Huyền Ảnh từ từ nâng cằm Phong Linh Tuyết lên cho đến khi ánh mắt hai chạm .

- Nói cho cả xem, cô là gì đối với nào, hửm?

Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía họ, về phía cô.

Gương mặt Phong Linh Tuyết tái nhợt, đôi mắt lạnh lùng đầy quyến rũ của cô dán chặt gương mặt tuấn tú của Huyền Ảnh. Cô ngoan ngoãn mở miệng đáp lời.

- Chủ nhân.

Nghe thấy thế, Huyền Ảnh tỏ vẻ hài lòng; những ngón tay thô ráp của khẽ vuốt ve chiếc cằm mềm mại của cô. Giọng nhẹ nhàng của vang lên rõ mồn một bên tai .

- Hôm nay cô uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ?

lẽ hôm nay cô cần uống thuốc.

Suy cho cùng, hôm qua chạm cô. Anh điều chủ đích - nhằm để cho tất cả đều rằng cô sớm lên giường với .

Tin tức chẳng mấy chốc sẽ lan truyền khắp cả Quốc gia A.

Phong Linh Tuyết , ngoan ngoãn gật đầu.

- Vâng, em uống .

Hít...

Mọi trong đại sảnh đều hít một lạnh. Huyền Mục cũng giật .

- Linh Tuyết, cô...

Phong Linh Tuyết thẳng , ngước Huyền Mục.

- Huyền thiếu gia...

mở miệng, bàn tay đang đặt nơi eo cô bỗng siết chặt .

Đó là một lời cảnh cáo.

Phong Linh Tuyết phớt lờ cơn đau nơi eo, tiếp tục .

- Huyền thiếu gia, cảm ơn sự quan tâm của , nhưng giờ đây của Vương t.ử Mặt Nạ Bạc. Anh là chủ nhân của , và sẽ mãi mãi là kẻ hầu của .

Lời dứt, bàn tay đang đặt nơi eo cô liền buông .

- Chủ nhân, em xin phép . - Phong Linh Tuyết hề liếc Huyền Ảnh bất kỳ ai khác; cô xoay , bước .

Huyền Ảnh dõi theo bóng dáng cô đang khuất dần. Ngoài trời đổ mưa. Cơn mưa lạnh buốt trút xuống như trút nước, nhấn chìm dần bóng hình cô trong bộ y phục màu xanh thẫm điểm xuyết những vì lấp lánh. Gió lạnh thấm đẫm hình mảnh mai của cô, khiến dáng vẻ cô trông thật cứng nhắc, thê lương.

sụt cân quá nhiều. Rốt cuộc chuyện gì xảy ?

Anh vốn luôn mong cô lời , nhưng giờ đây khi cô trở nên quá đỗi ngoan ngoãn, chỉ cảm thấy lòng thêm bất an, khó chịu.

...

Về khuya, tại Tuyết Sơn Cư.

Các hầu nữ mở cửa đón Huyền Ảnh khi trở về từ yến tiệc. Anh lặng lẽ đưa đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn lướt khắp gian khách đường; chẳng thấy bóng dáng hằng mong đợi. Khẽ mím đôi môi mỏng, cất tiếng hỏi.

- Phong Linh Tuyết ?

- Thưa thiếu gia, cô đang ở trong phòng ạ.

Huyền Ảnh bước lên lầu, mở cửa căn phòng dành cho các hầu nữ. Căn phòng nhỏ hẹp, lạnh lẽo, chẳng hề vương chút ấm nào. Đèn tắt, gian chìm trong bóng tối mịt mờ. Anh bước , định bụng bật đèn lên.

lúc , một bóng hình kiều diễm bất ngờ lao sầm về phía .

Huyền Ảnh vội giơ tay đón lấy cô.

Lòng bàn tay chạm một thứ gì đó mềm mại và ẩm ướt. Cảm giác thật trơn trượt, và mùi hương đặc trưng của cô chợt tràn ngập trong khứu giác . Dường như cô mới tắm xong, mái tóc mềm mượt của cô vẫn còn ướt. Hương thơm từ dầu gội của cô vẫn còn vương vấn trong khí.

Chưa kịp hành động, bóng hình trong vòng tay nhón chân lên và áp đôi môi đôi môi lạnh giá của .

Loading...