Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1128: Người Phụ Nữ Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:59:58
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả hai đang ở trong một tư thế vô cùng mật, cô đùi săn chắc của . Mặc dù hôn cô, nhưng sống mũi cao của chạm làn da mỏng manh của cô, thở của hai hòa quyện .

- Cô Quân, đang giúp cô đấy. Không những ơn, cô còn đ.á.n.h nữa, hừ?

Tiếng “hừ” thốt với ngữ điệu lên cao, vô cùng uy quyền và cuốn hút.

Hàng mi dài của Quân Hi Thanh run lên, khuôn mặt xinh của cô đỏ ửng vì hổ tấm mạng che mặt.

- Tây Công tước, lợi dụng mà còn dám thừa nhận. Thật là vô liêm sỉ!

Cô trách móc bằng giọng nhẹ nhàng.

Lục Dạ Minh siết chặt vòng eo thon thả của cô và ôm cô lòng.

- Một năm , cầu hôn cô với gia tộc Quân. Cô điều ?

“…”

Quân Hi Thanh lập tức c.h.ế.t lặng. Anh đang về cái gì ?

Một năm , cầu hôn cô với gia tộc họ Quân ?

Thịch thịch…

thể thấy nhịp tim đập nhanh hơn.

- Tại … tại cưới ?

Ánh sáng mờ ảo chiếu rọi khuôn mặt điển trai của Lục Dạ Minh, khẽ cong môi, khẽ.

- Tại cưới cô? Tất nhiên là thích cô .

Anh thích cô ?

Anh từ “thích” một cách tự nhiên như , khó mà thành thật .

- Cô Quân, cô thích ? - Anh hỏi.

thích ?

thích ?

Vài giây , Quân Hi Thanh lấy bình tĩnh và lắc đầu mạnh mẽ, hiệu rằng cô tình cảm gì với .

Lục Dạ Minh nhướn đôi lông mày trai, vẫn giữ vẻ bình tĩnh như thường lệ, như thể chuyện đều trong tầm kiểm soát của .

Đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm của đôi mắt đen sáng của cô và mỉm nhẹ nhàng.

- Cho dù cô che miệng, ánh mắt cô cũng sẽ lên sự thật. Cô Quân, cô yêu .

yêu .

Lúc , Quân Hi Thanh cảm thấy tim như nhảy khỏi lồng ngực. Cô kịch liệt phủ nhận.

- Tây Công tước, tự tin là , nhưng tiếc làm thất vọng. Tôi thích !

Lục Dạ Minh vươn tay chạm tấm mạng che mặt cô. Anh vốn vô cùng trai, và khi tán tỉnh, càng quyến rũ và mê hoặc một cách khó hiểu.

- Tôi gỡ bỏ mạng che mặt cô , nên hãy nhớ rằng, nhất định sẽ là… hôn phu của cô.

Quân Hi Thanh sững sờ lời của . Nó giống như một lời tuyên bố, thể hiện sự thống trị mạnh mẽ của đối với cô.

- Tây Công tước, việc khác cần giải quyết. Tôi đây.

Quân Hi Thanh đẩy , lập tức dậy và bỏ chạy.

Nhìn bóng dáng xinh khuất dần mắt, Lục Dạ Minh cầm ly rượu vang đỏ lên và nhấp một ngụm thanh lịch. Rượu vang đỏ hảo hạng nhanh chóng tan trong miệng .

Sững sờ cảnh tượng đầy d.ụ.c vọng mắt, Lôi Trạch lén Lục Dạ Minh.

Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên và đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm của chạm khuôn mặt của Lôi Trạch.

- Ra ngoài.

Lôi Trạch dựng tóc gáy.

- Vâng.

Ông lập tức rời .

Sự im lặng bao trùm căn phòng riêng và Lục Dạ Minh nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Lúc , thấy tiếng giày cao gót và ngay giây tiếp theo, cánh cửa phòng riêng đẩy mở, để lộ một bóng mặc đồ đỏ.

- Cô Diệp. – Phan Mân rời .

Diệp Như Ca mặc một chiếc váy đỏ ôm sát với đường viền cổ chữ V sâu, làm nổi bật vòng một đầy đặn và vòng ba săn chắc của cô.

Khi đàn ông ghế sofa, cô uyển chuyển bước tới với một cái lắc hông. Cô dang rộng đôi chân dài thon thả và lên đùi săn chắc của .

Khi phụ nữ bước phòng, Lục Dạ Minh hạ chân xuống, hình lười biếng tựa ghế sofa. Anh đưa ly rượu lên môi, thong thả nhấp một ngụm, suốt quá trình vẫn giữ im lặng khi phụ nữ đang vắt vẻo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1128-nguoi-phu-nu-cua-toi.html.]

- Lúc em đến đây, em thấy Tam tiểu thư nhà họ Quân. Cô đeo mạng che mặt nên em chẳng thể rõ dung nhan. Dạ Minh , Quân Tam tiểu thư xinh ?

Vừa dứt lời, Diệp Như Ca liền nũng nịu vòng tay ôm lấy cổ .

- Giữa Quân Tam tiểu thư và em, ai xinh hơn?

Mái tóc mái lòa xòa che khuất đôi mắt, môi đàn ông thoáng hiện lên một nụ mờ ảo.

- Em sự thật ?

Câu trả lời quá rõ ràng.

Trong lòng , Quân Hi Thanh xinh hơn.

Diệp Như Ca lập tức đ.ấ.m thùm thụp . Lục Dạ Minh khẽ bật trầm ấm từ lồng n.g.ự.c rắn chắc.

- Em đang ghen đấy ?

Diệp Như Ca hạ thấp , tựa đầu n.g.ự.c .

- Anh... định làm chuyện đó với cô ?

Nghe thấy câu hỏi , Lục Dạ Minh cúi xuống phụ nữ đang trong vòng tay .

- Sớm muộn gì cũng sẽ làm chuyện đó với cô thôi.

Cái gì cơ? Diệp Như Ca sững sờ, lập tức dậy bỏ . Dù vùng vằng bước nhanh về phía cửa, cô vẫn chẳng thấy tiếng đàn ông đuổi theo . Dừng bước, cô nữa.

- Anh thực sự định đuổi theo em ?

Lục Dạ Minh vẫn tiếp tục lười biếng tựa ghế sofa.

- Chẳng em đang định bỏ ?

“...”

Diệp Như Ca hừ lạnh một tiếng lập tức rời .

Không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch. Lục Dạ Minh tiếp tục xoay nhẹ ly rượu vang đỏ một cách đầy tao nhã, ảnh chìm dần màn đêm tĩnh mịch.

...

Dọc theo hành lang.

Đường Mạt Nhi thấy Lục Dạ Minh liền vội vàng cất tiếng gọi.

- Dạ Minh.

- Chị cả. - Lục Dạ Minh bước gần.

- Dạ Minh , chị chuyện hỏi em đây. Rốt cuộc em thật lòng thích Thanh Thanh ?

Ánh mắt Lục Dạ Minh ánh lên vẻ dịu dàng vô hạn khi gương mặt Đường Mạt Nhi. Trên môi khẽ nở một nụ nhẹ.

- Chị , chị hỏi thế?

- Chú út , dù Thanh Thanh thông minh đến thì con bé vẫn chỉ là một cô gái trẻ từng trải sự đời. Nếu chú thật lòng với con bé, xin đừng đùa giỡn với tình cảm của nó. Dù chỉ là vì và chú Quân nữa.

Trên gương mặt Lục Dạ Minh hề lộ chút biểu cảm nào.

- Chị , đối với Quân Hi Thanh, em nắm thế chủ động . Giữa thích và thích chẳng gì khác biệt cả. Tình cảm là thứ mong manh và thất thường nhất đời . Vì và chú Quân, em hứa với chị rằng em sẽ cưng chiều cô nhiều hơn nữa.

“…”

Đường Mạt Nhi khẽ cau mày, đáp.

- Dạ Minh

lúc đó, Lục Dạ Minh ngước mắt về phía . Có tới. Đường Mạt Nhi theo. Cố Mặc Hàn và Phong Linh Tuyết đang bước tới.

Hàng mi cong vút của Đường Mạt Nhi khẽ run lên, cô cúi đầu xuống.

Ngay đó, Cố Mặc Hàn bước lên cùng Phong Linh Tuyết; khi bước một phòng riêng sang trọng, ảnh lướt nhẹ qua cô.

Cánh cửa phòng riêng khép .

Đường Mạt Nhi cúi đôi chân và cái bóng của chính cô đang trải dài ánh đèn. Lục Dạ Minh bước gần, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô.

- Chị , chị nhớ hôm nay là ngày gì ?

- Ngày gì cơ? - Đường Mạt Nhi ngước đầy vẻ khó hiểu. Hôm nay chuyện gì quan trọng ?

- Chị , hôm nay là sinh nhật chị đấy.

Nhanh thật, thời gian quả nhiên trôi như một giấc mộng.

Sinh nhật của cô đến .

- Chị , em đưa chị về nhé. - Lục Dạ Minh nắm lấy tay Đường Mạt Nhi.

Đường Mạt Nhi bước vài bước thì dừng .

Loading...