Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1114: Anh Phải Bắt Nạt Em Ít Nhất Một Lần
Cập nhật lúc: 2026-04-05 04:02:40
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Cậu đang định tò mò chuyện riêng tư của chúng đấy ? - Cố Mặc Hàn Phó Thanh Luân với nụ đầy vẻ ma mãnh, tay kẹp điếu t.h.u.ố.c đang hút dở.
“…”
Phó Thanh Luân bỗng nảy ý định đá cho thêm một phát nữa.
biểu cảm gương mặt Cố Mặc Hàn bán . Phó Thanh Luân cầm ly rượu lên, dốc một cạn sạch.
- Đừng uống nhiều thứ quá, đây là rượu mạnh đấy. - Cố Mặc Hàn nhắc nhở.
- Ồ. - Phó Thanh Luân tự rót cho một ly khác.
Mấy vị CEO trong phòng đang bàn tán sôi nổi về chuyện chăn gối.
- Nghe lời khuyên của , các nhất định học cách bắt nạt phụ nữ; nếu , họ sẽ trèo lên đầu lên cổ mà chà đạp các đấy, nhất là khi các quá hiền lành!
Cố Mặc Hàn nheo mắt ; phía bên căn phòng đang ồn ào náo nhiệt, trái ngược với góc nhỏ tĩnh lặng của và Phó Thanh Luân. Tuy nhiên, những đang tháp tùng các vị CEO đều ngoái về phía hai họ. Những kẻ giữ im lặng giữa chốn đông ồn ã mới chính là những kẻ thuộc về giới thượng lưu, là những kẻ nắm trong tay quyền lực thực sự.
Cố Mặc Hàn cảm thấy chán ngán những lời lẽ của đám CEO . Nếu thước đo chuẩn xác nhất để kiểm chứng xem một phụ nữ thực lòng yêu bạn ở việc liệu cô chịu cúi đầu xuống để "chiều chuộng" bạn bằng miệng , thì e rằng chỉ cần 200 đô la là thể mua "tình yêu đích thực" .
Thật nực .
Liếc mắt sang bên cạnh, Cố Mặc Hàn thấy Phó Thanh Luân đang cầm ly rượu, tay khẽ lắc nhẹ một cách vô hồn. Cậu dốc một uống cạn sạch ly rượu đó.
Kiểu thì chắc chắn sẽ say bét nhè cho mà xem.
Cố Mặc Hàn vươn tay , giật lấy ly rượu từ tay Phó Thanh Luân.
- Cậu thấy ấm ức lắm ?
Phó Thanh Luân ngước , vẻ mặt chút bất mãn.
- Làm thể đến cái kết luận đó nhỉ?
Cố Mặc Hàn mỉm .
- Chắc hẳn Lâm Thi Vũ … bắt nạt suốt ngày, đúng nào?
“…”
Anh thể làm bạn với Cố Mặc Hàn thêm nữa !
Phó Thanh Luân dậy định bỏ .
Cố Mặc Hàn hỏi vọng theo từ phía .
- Cậu đấy?
- Đi hút thuốc.
…
Dọc theo hành lang. Phó Thanh Luân tay cầm điếu thuốc, rít một dài trong khi tay đút túi quần. Anh tựa tường, một chân duỗi thẳng, chân co .
Hai lướt qua , ánh mắt họ lập tức dừng . Đôi mắt họ sáng bừng lên ngay khi nhận sự hiện diện của .
Ánh đèn chiếu rọi khuôn mặt , làm nổi bật những đường nét sắc sảo, góc cạnh; trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc hảo. Anh vẫn cởi khuy tay áo; ống tay áo ôm sát lấy cổ tay, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ đầy nam tính của .
- Anh trai ơi, mời bọn em vài ly ? - Một cô kìm lòng, bèn tiến gần .
Phó Thanh Luân ngước mắt lên, liếc hai cô gái bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.
- Cút.
Anh chỉ thốt đúng một từ đó.
Hai cô gái tức điên lên vì thái độ của . Họ hậm hực bỏ , lầm bầm.
- là đồ đạo đức giả! Nếu tự coi cao sang đến thế thì đừng mà ngủ với phụ nữ làm gì!
Phó Thanh Luân chầm chậm nhả một làn khói. Có vô phụ nữ sẵn sàng lên giường với , nhưng trong tâm trí lúc , chỉ duy nhất một phụ nữ mà thôi.
Anh chợt nhớ cảnh tượng hôm nọ tại sảnh chính của Quỹ Diệp — làn da mịn màng, mềm mại của cô ẩn hiện chiếc váy đen mà cô diện hôm ...
Yết hầu khẽ chuyển động, đưa lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên đôi môi đang chút khô nẻ của .
Lúc nãy, khi cô nàng “Lâm Thi Vũ” tìm cách quyến rũ , chẳng hề cảm thấy chút ham nào. Thế nhưng giờ đây, khi hình ảnh của *cô * hiện về trong tâm trí, cảm thấy như nóng bừng lên; khao khát chiếm hữu cô.
Anh thực sự cô mê hoặc mất .
Tiếng chuông điện thoại của vang lên. Anh lấy điện thoại xem, đó là cuộc gọi từ cô Tô.
- Alo, thưa thiếu gia. Cậu ? Mau về nhà thôi, tiểu thiếu gia thức dậy và đang ngằn ngặt ngừng. Chắc thằng bé đói bụng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1114-anh-phai-bat-nat-em-it-nhat-mot-lan.html.]
Phó Thanh Luân thẳng dậy, dập tắt đầu t.h.u.ố.c lá ném thùng rác.
- Tôi .
...
Bên trong căn phòng.
Cô Tô mở cửa phòng, và Phó Thanh Luân bước . Tiểu Thư Thư đang trong chiếc xe đẩy, òa lên t.h.ả.m thiết, trông thật đáng thương.
Phó Thanh Luân bế Tiểu Thư Thư lên, ôm chặt thằng bé lòng. Tiểu Thư Thư ngước cha, đôi môi nhỏ chu , nức nở đầy tủi .
- Thưa thiếu gia, Tiểu thiếu gia chắc hẳn đang đói . Để gọi cô Lâm sang đây nhé. – Cô Tô xoay định bước .
- Đừng tìm cô , cô sữa . - Phó Thanh Luân .
Cô Tô khựng , vẻ mặt đầy hoang mang.
- Thưa thiếu gia, ý là ạ? Phụ nữ khi sinh chắc chắn sẽ sữa, làm chuyện cô chứ?
Phó Thanh Luân cau mày, trao Tiểu Thư Thư sang cho cô Tô.
- Trước hết hãy cho thằng bé uống chút nước , sẽ tìm sữa cho nó.
Ý là nhỉ?
Cô Tô trong phòng, lòng đầy khó hiểu, nhưng đàn ông thì rời mất .
…
Dọc theo hành lang.
Phó Thanh Luân tiếp tục bước , và đúng lúc định rẽ sang một lối khác thì một bóng dáng thon thả xuất hiện ngay mặt . Đó chính là Lâm Thi Vũ.
Cô vẫn còn đeo tấm mạng che mặt màu đen, che kín khuôn mặt . Cô vốn định tìm Tiểu Thư Thư, bởi cô chắc rằng giờ , thằng bé nhất định sẽ đói.
Vừa thấy , cô khựng , ánh mắt chạm ánh mắt của Phó Thanh Luân.
Cuộc chạm trán diễn quá bất ngờ khiến cô động. Cả hai cùng dừng bước, ánh mắt của Phó Thanh Luân dừng cô. Lâm Thi Vũ vội ngoảnh mặt , cất bước định lướt qua .
một bàn tay to lớn vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay cô bằng một động tác nhanh thoăn thoắt. Giọng trầm khàn của vang lên bên tai cô.
- Con trai đang đói, thằng bé cần cho ăn.
Chỉ qua lòng bàn tay , Lâm Thi Vũ thể cảm nhận ấm từ cơ thể . Thân nhiệt của cao một cách bất thường, nóng bỏng rẫy tựa như đang bốc hỏa.
Những lời ...
Cô ngước mắt lên .
Ánh mắt của Phó Thanh Luân lướt xuống, dừng những đường cong nơi khuôn n.g.ự.c cô.
- Em sữa ?
"..."
Khuôn mặt Lâm Thi Vũ cứng đờ lớp mạng che mặt; cô cố sức rút cổ tay về. kịp làm thế, Phó Thanh Luân vung tay một cái, đẩy mạnh cô áp sát tường.
Rầm!
Anh chống cả hai tay lên tường, kẹp chặt cô giữa cơ thể và bức tường lạnh lẽo. Anh cúi xuống, vài lọn tóc mái lòa xòa che đôi mắt, cử chỉ toát lên vẻ vô cùng bá đạo.
Người đàn ông vốn luôn giữ phong thái lịch thiệp, đĩnh đạc bỗng chốc hành xử chẳng khác nào một tên côn đồ. Gương mặt tuấn tú của càng lúc càng kề sát, và cô thể ngửi thấy thoang thoảng mùi cồn . Anh uống rượu.
Chẳng lẽ say ?
Đặt cả hai tay lên lồng n.g.ự.c vạm vỡ của , cô cố sức đẩy .
- Thử đẩy thêm nữa xem nào?
Ánh mắt rực lửa mà dành cho cô tựa như một lời cảnh cáo đầy uy hiếp.
Hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ run lên; cô cảm nhận một điều gì đó khác biệt nơi trong ngày hôm nay. Anh thật sự nguy hiểm.
Phó Thanh Luân đưa tay lên, bắt đầu cởi những chiếc cúc áo n.g.ự.c cô. Trước khi đến tìm Tiểu Thư Thư, cô một chiếc váy trắng rộng rãi để tiện cho việc cho bé bú. Vì thế, những chiếc cúc áo dễ cởi.
- Trước đây em cứ bắt nạt mãi, nên tối nay, ít nhất cũng bắt nạt em một cho bõ.
Anh đang cái quái gì thế ?
Lâm Thi Vũ hiểu tại hành xử kỳ quặc đến . Cô vội vàng nắm lấy tay , ngăn cho tiếp tục cởi cúc áo.
Phó Thanh Luân dễ dàng tóm lấy đôi tay cô, giữ chặt chúng phía lưng cô.
- Đừng cựa quậy nữa, con trai đang đói đấy. Để xem thử xem em …