Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1111: Nhận Ra Cô Ngay Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-04-05 02:29:51
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt long lanh của Lâm Thi Vũ chạm ánh mắt của Phó Thanh Luân.

Nước mắt đọng hàng mi cô, khiến chúng khẽ rung lên tựa như đôi cánh bướm. Tim cô như ngừng đập trong giây lát; cô ngây .

Cô cứ ngỡ rằng rời .

Cô nào ngờ trở .

Chẳng hiểu , giữa đám đông qua , thấy cô.

Phó Thanh Luân dừng bước, đầu về phía bóng dáng mảnh mai ẩn hiện giữa đám đông. Một tấm mạng che mặt màu đen phủ kín khuôn mặt cô, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, long lanh .

với đôi mắt đẫm lệ, khiến tim khẽ thắt một cách khó hiểu.

là ai?

Tại dừng bước?

Anh chẳng thể lý giải nổi, nhưng ngay khoảnh khắc , cảm giác như thể ai đó đang gọi tên từ phía - Này, Phó Thanh Luân!

Anh sải bước về phía cô.

khẽ kéo tay áo .

- Anh Smithson, định ?

Phó Thanh Luân khựng , lý trí dần trở về. Khoan , rốt cuộc đang làm gì thế ?

Khẽ nhíu mày, cảm thấy như bỏ bùa mê . Bóng dáng mảnh mai mặt dường như sở hữu một thứ ma lực kỳ lạ nào đó; chẳng thể giải thích rõ ràng, nhưng chỉ đơn thuần là… tiến gần cô.

Khẽ liếc mắt sang bên với vẻ hờ hững, Phó Thanh Luân đưa mắt về phía "Lâm Thi Vũ". Ánh mắt dừng khuôn mặt của "Lâm Thi Vũ", đó bắt đầu săm soi kỹ lưỡng đôi mắt của cô.

Đôi mắt của cô

Ngay cả những cặp song sinh ngoại hình giống hệt như Lâm Huyền Âm và Lâm Huyền Cơ cũng vẫn tồn tại những điểm khác biệt, và tất cả những khác biệt đều ở đôi mắt.

Phẫu thuật thẩm mỹ thể tạo một khuôn mặt tương tự, thậm chí là một vóc dáng tương tự. nó tuyệt đối thể chép y hệt một đôi mắt.

Phó Thanh Luân mím chặt môi, đôi mắt sâu thẳm và đen thẫm tựa như hai xoáy nước hút hồn.

"Lâm Thi Vũ" khẽ siết chặt hai bàn tay thành nắm đ.ấ.m đặt bên hông khi nhận thấy đang săm soi kỹ lưỡng đến thế. Tuy nhiên, cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khẽ nhướng mày lên và trêu chọc một cách bông đùa.

- Anh Smithson, chẳng lẽ mất hứng thú với em và lòng một phụ nữ khác ?

Trên khuôn mặt Phó Thanh Luân chẳng hiện lên chút biểu cảm nào đáng kể.

- Thi Thi, đừng đùa nữa.

“Lâm Thi Vũ” cuối cùng cũng buông lỏng cảnh giác. Cô hiệu cho gã đàn ông - Đồ phế vật, chuyện đơn giản thế mà mày cũng giải quyết xong !

Gã đàn ông hiểu ý cô, vội vàng chắn mặt Lâm Thi Vũ, che khuất cô khỏi tầm mắt .

- Con khốn, cả ngày chỉ quyến rũ đàn ông. Trong suốt thời gian chung sống, mày cắm sừng tao bao nhiêu hả!

Lâm Thi Vũ khẽ cau mày khi mắng nhiếc xối xả mà hề phản kháng.

- Nhìn xem, cô nghiện chuyện ngoại tình , đúng là đồ lẳng lơ!

- Phải đấy, một đàn bà trơ trẽn, chuyên dụ dỗ đàn ông như cô thì đáng ăn đòn!

Mọi bắt đầu xì xào bàn tán, những ngón tay thi chĩa về phía Lâm Thi Vũ.

“Lâm Thi Vũ” nhếch mép đầy đắc ý.

- Anh Smithson, em nghĩ đây chỉ là chuyện một chồng đang dạy dỗ cô vợ ngoại tình thôi, chúng đừng xem nữa. Chắc cô Tô và Tiểu Thư Thư sắp đến nơi .

Phó Thanh Luân đưa mắt sang, nhưng gã đàn ông che khuất bóng dáng mảnh mai của cô, khiến còn thấy cô nữa.

Gã đàn ông tỏ hài lòng với màn diễn xuất của . Hắn xắn tay áo lên, định tiếp tục diễn tuồng.

- Hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học nhớ đời.

Hắn giơ tay lên, vung mạnh định tát mặt Lâm Thi Vũ một cái.

Cảm nhận luồng gió mạnh ập tới, ánh mắt Lâm Thi Vũ trở nên lạnh lẽo và vô cảm. Cô định tay phản kháng.

ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay to lớn lướt nhanh như chớp, tóm lấy cổ tay gã đàn ông và bẻ gãy nó một cách dễ dàng đến kinh .

- Á!! - Gã đàn ông hét lên t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết. Cổ tay bẻ gãy.

Lâm Thi Vũ ngước mắt lên, khuôn mặt tuấn tú của Phó Thanh Luân hiện ngay mắt cô.

Anh xuất hiện để giải cứu cô.

Phó Thanh Luân mím chặt môi, bộ khí chất quanh bỗng trở nên lạnh lẽo và đầy sát khí. Anh vung tay một cái, hất văng gã đàn ông .

Rầm!

Gã đàn ông ngã lăn đất, co quắp một cách t.h.ả.m hại. Phó Thanh Luân chỉ đó một cách điềm tĩnh, một tay đút túi quần, ánh mắt đàn ông đầy vẻ bề .

- Những kẻ đàn ông dám tay đ.á.n.h phụ nữ đều là lũ cặn bã vô dụng.

- Chà, Smithson ngầu quá mất!

- Anh Smithson đúng đấy chứ. Chắc là tại dùng bạo lực gia đình, nên vợ mới ngoại tình đấy thôi!

Người đàn ông đỏ bừng mặt vì hổ. Hắn chỉ tay về phía Phó Thanh Luân và hét lên.

- Anh là cái thá gì chứ? Anh tư cách xen chuyện riêng của chúng . Có vì vợ xinh nên mới để mắt đến cô ? Tôi đồn từ lâu , mấy gã nhà giàu như các thích b.a.o n.u.ô.i vợ khác l..m t.ì.n.h nhân. Anh ngủ với vợ chứ gì?

Người đàn ông dùng những lời lẽ thô tục đến mức đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

- Tại Smithson lo chuyện bao đồng nhỉ? Với địa vị xã hội cao quý như thế, cớ gì bảo vệ một phụ nữ phản bội chồng?

- Chẳng lẽ Smithson thực sự ý đồ với phụ nữ ?

Mọi bắt đầu đưa những lời đồn đoán vô căn cứ, ánh mắt Phó Thanh Luân và Lâm Thi Vũ đầy vẻ nghi hoặc.

Phó Thanh Luân chẳng hề mảy may ảnh hưởng, thậm chí còn chẳng buồn nhướng mày. Anh chỉ đơn thuần về phía Lâm Thi Vũ.

Vài giây , bước lên phía , tiến gần cô.

Trước mắt cô bỗng tối sầm . Anh đang ngay mặt cô.

Lâm Thi Vũ khẽ chớp hàng mi. Tất cả những gì cô thấy là đàn ông rút tay khỏi túi quần, giơ lên, định tháo tấm mạng che mặt màu đen đang phủ khuôn mặt cô xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1111-nhan-ra-co-ngay-tu-cai-nhin-dau-tien.html.]

Bàn tay càng lúc càng tiến gần…

Anh chạm tấm mạng che mặt, những ngón tay ấm áp lướt nhẹ làn da mịn màng của cô.

Lâm Thi Vũ cảm thấy vùng da đó cũng đang nóng bừng lên.

Mọi đều sững sờ, đám phụ nữ thì ai nấy đều tan nát cõi lòng - Ôi , xem Smithson thực sự lòng phụ nữ !

Tấm mạng che mặt của cô sắp tháo xuống thì bỗng nhiên, cô thấy giọng của "Lâm Thi Vũ".

- Cô Tô , cô đến ?

Tim Lâm Thi Vũ đập thình thịch, cô vội ngẩng đầu lên . Cô Tô đang đẩy chiếc xe nôi, tiến thẳng về phía "Lâm Thi Vũ". "Lâm Thi Vũ" bên cạnh xe nôi, vươn tay định chạm Tiểu Thư Thư.

Không !

Đừng làm hại Tiểu Thư Thư của cô!

Phó Thanh Luân vội vàng rụt tay bước tới.

- Cô Lâm, Tiểu Thư Thư dậy . Chắc thằng bé nhớ cô lắm, nãy giờ cứ ngó nghiêng khắp nơi để tìm cô đấy.

"Lâm Thi Vũ" vươn tay , khẽ chọc má Tiểu Thư Thư.

- Thư Thư , đây .

Tiểu Thư Thư liếc "Lâm Thi Vũ" một cái mặt chỗ khác, tiếp tục ngó nghiêng tìm kiếm của .

Sắc mặt của "Lâm Thi Vũ" thoáng biến đổi, nhưng cô vẫn giữ nụ môi. Cô bế Tiểu Thư Thư lên.

- Nào, để bế con nhé.

"Lâm Thi Vũ" ôm Tiểu Thư Thư lòng.

- Oa!

Tiểu Thư Thư òa nức nở, cứ vùng vẫy liên hồi. Thằng bé khao khát thoát khỏi vòng tay của phụ nữ đến tột cùng. Mẹ ?

- Ôi chà, cô Lâm , chuyện gì thế? Sao Tiểu Thư Thư t.h.ả.m thiết đến ? Bình thường thấy cô là thằng bé tít mắt, giờ chịu theo cô nữa ? – Cô Tô thắc mắc hỏi.

"Lâm Thi Vũ" sững sờ.

Một bàn tay to lớn vươn tới.

- Để bế thằng bé cho.

Phó Thanh Luân đón lấy Tiểu Thư Thư từ trong vòng tay của "Lâm Thi Vũ".

- Con trai, con thế? - Anh cúi đầu xuống, đứa con trai bảo bối đang trong vòng tay .

Vừa gọn trong vòng tay của bố, Tiểu Thư Thư liền mở to đôi mắt long lanh, đôi môi nhỏ chu vẻ hờn dỗi. Bé bố với vẻ mặt vô cùng đáng thương.

Tiểu Thư Thư quả thực là bản y đúc của Phó Thanh Luân, nhưng đôi mắt của bé giống hệt Lâm Thi Vũ.

Chứng kiến ​​cảnh , ánh mắt Phó Thanh Luân trở nên thâm trầm. Trong tâm trí lúc ngập tràn hình ảnh đôi mắt mà thấy ban nãy - chúng giống như đúc, long lanh và rực rỡ hệt như đôi mắt của Tiểu Thư Thư .

Trái tim đau thắt .

Không chỉ phụ nữ của đang , mà ngay cả con trai cũng đang . Anh cảm thấy tim như bóp nghẹt, tê dại. Anh cảm thấy như sắp c.h.ế.t đến nơi.

Lâm Thi Vũ Tiểu Thư Thư , lòng đau như cắt. Cô vội vàng bước tới, ngay bên cạnh Phó Thanh Luân.

Trên cô tỏa một mùi hương đặc biệt - mùi hương dịu ngọt của sữa . Vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc , Tiểu Thư Thư liền đầu về phía cô.

Oa!

Tiểu Thư Thư bắt đầu òa nức nở, cựa quậy, hướng về phía Lâm Thi Vũ.

Mẹ ơi, bế con !

Cô Tô bên cạnh tỏ vẻ vô cùng khó hiểu.

- Cô Lâm , hôm nay Tiểu Thư Thư làm thế nhỉ? Tại thằng bé đòi một lạ bế, vì đòi cô bế cơ chứ?

Người đang giả danh “Lâm Thi Vũ” suýt chút nữa hộc m.á.u vì uất ức. Cô cắm sâu móng tay lòng bàn tay , nhưng chẳng cảm thấy chút đau đớn nào. Cô tính toán đấy, thế mà nào ngờ Tiểu Thư Thư xuất hiện, phá hỏng tất cả chuyện!

Đứa bé quả thực quá đỗi tinh ranh.

Nếu để thằng bé lớn lên, cô sẽ đối phó với nó như thế nào đây?

Tuy nhiên, cô dám manh động làm bất cứ điều gì thừa thãi, kẻo vô tình để lộ phận thật của .

Cô vươn tay , nắm lấy cánh tay của Phó Thanh Luân.

- Có lẽ Tiểu Thư Thư hoảng sợ đấy, chúng về nhà nhé.

Phó Thanh Luân chẳng thèm liếc lấy một cái; , thẳng Lâm Thi Vũ.

- Cô cách bế thằng bé ?

Lâm Thi Vũ sững sờ trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng gật đầu. Phó Thanh Luân liền trao Tiểu Thư Thư sang cho Lâm Thi Vũ.

Người đang giả danh “Lâm Thi Vũ” c.h.ế.t lặng; cô thể kìm nén cảm xúc, nét mặt lập tức biến sắc. Cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ ... nghi ngờ cô ?

Vừa lọt vòng tay , Tiểu Thư Thư liền dụi đầu n.g.ự.c và trở nên vô cùng quấn quýt.

Lâm Thi Vũ mỉm , nét mặt cô bỗng trở nên dịu dàng vô cùng. Cô rằng con trai nhận cô ngay từ cái đầu tiên.

đàn ông bên cạnh cô thì ...

Anh thật khiến thất vọng!

Phó Thanh Luân cô, ánh mắt lướt dần xuống phía . Cô đang diện một chiếc váy đen đơn giản với phần cổ trễ. Khi Tiểu Thư Thư dụi đầu n.g.ự.c , cổ áo cô xê dịch, và từ góc của , thể thấy rõ phần n.g.ự.c bên trong.

Làn da cô mịn màng và căng mướt ẩn lớp váy đen . Những đường cong nơi bầu n.g.ự.c ...

Ánh mắt Phó Thanh Luân trở nên thâm trầm, vội vàng mặt chỗ khác. Anh đút một tay túi quần. C.h.ế.t tiệt, d.ụ.c vọng trong lòng khơi dậy .

Chỉ vỏn vẹn qua một cái liếc .

- Cô tên là gì?

Tiểu Thư Thư ngủ trong vòng tay , Lâm Thi Vũ ngước mắt lên Phó Thanh Luân.

- Sao cô ?

Lâm Thi Vũ lắc đầu; cô thể . Ánh mắt Phó Thanh Luân bỗng bùng lên ngọn lửa, ánh của lướt từ đôi môi cô xuống tận vùng cổ, và khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ đầy vẻ châm biếm.

Loading...