Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1082: Hãy Là Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:08:26
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông đó là ai?

Nước mắt lăn dài mi Lâm Huyền Cơ, đôi môi cô sưng lên nụ hôn của .

- Em chắc lắm, hình như là… Quân nhị thiếu gia…

Quân Mặc Thành?

Lục Cẩn Văn mím chặt môi. Dù là kiếp kiếp , Quân Mặc Thành vẫn luôn là đối thủ của , vì sai thư ký Diệp theo dõi động thái và tung tích của Quân Mặc Thành trong hai tuần qua và báo cáo cho .

theo như , Quân Mặc Thành từng ở một với Lâm Huyền Cơ.

Đôi mắt sâu thẳm của lóe lên vẻ sắc bén như chim ưng. Cúi xuống cô gái bên , lau những giọt nước mắt khuôn mặt cô.

- Hãy cho chính xác chuyện gì xảy .

Lâm Huyền Cơ thút thít, ôm chặt lấy cổ .

- Bố em sai đ.á.n.h ngất em đưa một phòng khách sạn. Bố em… đưa em lên… giường của Quân nhị thiếu gia. Khi em tỉnh dậy, quần áo của em… hết.

thể kể tiếp câu chuyện. Toàn cô đầy những vết hôn và ngay cả vùng kín cũng đau.

Lục Cẩn Văn sững sờ. Cô đang cái gì ?

Hôm đó trong phòng khách sạn… Anh mở miệng, c.ắ.n khóe môi cô.

Hít.

Lâm Huyền Cơ nhíu mày vì đau, kéo mạnh chiếc áo sơ mi đen của .

Anh giận ?

Anh giận cũng sai, tất cả là của cô khi cô còn giữ trinh tiết. Với ánh mắt lấp lánh, cô khuôn mặt điển trai của , chịu đựng đau đớn mà hề than phiền.

Lục Cẩn Văn thể nếm vị máu, c.ắ.n cô đến mức khóe môi cô chảy máu.

Thả môi cô , m.á.u nhuộm đỏ môi cô khiến cô trông càng quyến rũ hơn. Đôi mắt cô sáng ngời và trong veo, cô chỉ với vẻ ngây thơ.

- Cô bé ngốc nghếch, bố em đúng là đưa em lên giường của Quân Mặc Thành, nhưng chạy đến kịp lúc. Chính mới là đặt em lên giường, chứ Quân Mặc Thành.

Lâm Huyền Cơ há hốc mồm, với đôi mắt mở to. Cô tin mắt .

Anh đàn ông đó là ?

Những lời như khắc sâu tâm trí cô. Hóa !

- Anh…

Lâm Huyền Cơ giơ tay lên, tát mặt . kịp tát. Anh nắm lấy cổ tay cô, khóe mắt nhếch lên một nụ nhạt.

- Sao em đ.á.n.h ? Anh làm gì em .

Lâm Huyền Cơ cảm thấy bộ m.á.u trong dồn lên não. Anh còn dám thế ?

- Anh cướp mất đầu của em, giờ dám chối cãi?

- Lần đầu của em? - Một nụ ranh mãnh hiện lên khóe miệng .

- Anh thừa nhận là tối hôm đó hôn em trong phòng khách sạn, quần áo của em cũng do cởi . hề động đến bộ đồ lót hoa của em.

Hôm đó cô mặc một bộ đồ lót hoa, liếc cô vài , mặt khi chuyện đến mức thể đầu.

Đó là đầu tiên của cô, làm thể nỡ lòng cướp mất nó trong cảnh như ?

Thực , nhưng chờ.

Lâm Huyền Cơ bối rối, cô lời nào của là thật.

- khi tỉnh dậy, chỗ đó đau.

- Chỗ đó? Chỗ nào là “chỗ đó”? - Anh hỏi.

“…”

Sao hỏi khi câu trả lời chứ!

Thấy cô đỏ mặt, tay trượt xuống, vuốt ve làn da mềm mại của cô.

- Đừng chạm em! - Lâm Huyền Cơ nhanh chóng ấn tay xuống để ngăn .

Mặc dù khẳng định hề động tay động chân với cô, nhưng chắc chắn làm những điều đắn với cô khi cô bất tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1082-hay-la-cua-anh.html.]

Điều tệ hơn nữa là làm xong thì bỏ , để cô trong tình huống hiểu lầm lớn như . Thật nhục nhã!

Lâm Huyền Cơ ngẩng đầu lên, c.ắ.n vai . Anh đáng như .

Vì thế, Lục Cẩn Văn cứ để mặc cô c.ắ.n , một vết c.ắ.n hiện lên vai . Anh vươn tay , nhẹ nhàng giữ lấy gáy cô và khẽ.

- Em yêu, đừng c.ắ.n mà đau nhé.

Thân thể rắn chắc như thép, cơ bắp cuồn cuộn. Lâm Huyền Cơ buông tay, đ.ấ.m tới tấp.

- Anh làm em sợ đấy. Em cứ tưởng khác lợi dụng…

Lục Cẩn Văn nhíu mày, hôn lên tóc cô.

- Em hoảng sợ khi nghĩ rằng chính Quân Mặc Thành lấy trinh tiết của em. Vậy thể là em tình cảm gì với Quân Mặc Thành ?

Lâm Huyền Cơ sụt sịt, lẩm bẩm trong vòng tay .

- Em hề tình cảm gì với Quân nhị thiếu gia ngay từ đầu. Em thậm chí còn chuyện với nào.

Cơ bắp của Lục Cẩn Văn bắt đầu nổi lên chiếc áo sơ mi đen, giọng khàn khàn, hỏi .

- Vậy suy nghĩ thật lòng của em là gì, em trao trinh tiết cho ?

Lâm Huyền Cơ cảm thấy đang trêu chọc .

Kể từ khi họ gặp hai tháng , từ từ kéo cô bẫy tình yêu của .

- Em vẫn còn nhỏ…

Cô vẫn còn nhỏ, chỉ mới tròn 18 tuổi vài tuần . Cô từng nghĩ đến chuyện làm những việc như .

Mắt Lục Cẩn Văn đỏ hoe.

- Lần đó lấy trinh tiết của em vì em còn nhỏ. Mà là vì em chứng kiến ​​cảnh chúng l..m t.ì.n.h khi em tỉnh táo.

“…”

Lâm Huyền Cơ bĩu môi, cô định gì đó thì môi chặn đường, hôn cô một nữa.

Anh luôn hôn cô một cách mạnh bạo, khiến cô nghẹt thở, nhưng , hôn cô thật dịu dàng.

Ưm!

Cơ thể Lâm Huyền Cơ gần như tan chảy, cô thể ngửi thấy mùi hương nam tính của . Cô định đẩy , nhưng càng lúc càng, cô càng tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ .

Suốt thời gian đó, Lục Cẩn Văn tiếp tục hôn cô đến tận tai. Anh bắt đầu thở hổn hển bên tai cô, khơi dậy ham trong cô.

Cô vô cùng nhạy cảm, hành động của đàn ông trưởng thành khiến cô cảm thấy quá sức. Cô đỏ mặt, c.ắ.n nhẹ môi bằng hàm răng trắng như ngọc.

- Ừm… đừng hôn em nữa…

Giọng của cô thật gợi cảm và quyến rũ trong tai .

Lục Cẩn Văn vùi mặt cổ cô.

- Em yêu, đừng sợ. Hãy để em, thực sự thể chờ đợi thêm nữa.

- con gái ngoan chỉ làm điều đó khi kết hôn. Em nghĩ đúng… khi chúng làm điều . - Cô .

- Chỉ cần chúng yêu đủ nhiều, chúng thể làm . Em yêu, thực sự thể kìm nén nữa, cảm thấy tồi tệ. Em cảm thấy tồi tệ, ?

Lâm Huyền Cơ c.ắ.n chặt môi , thực sự vẻ đang cảm thấy khỏe.

-

- Không nhưng nhị gì hết. Ngoan nào, em là của !

Anh lao cô như một con báo vồ mồi.

Nửa tiếng .

Chiếc áo ngủ của cô thảm, một hình mảnh mai giường. Lâm Huyền Cơ quấn trong chăn, để lộ cả khuôn mặt.

Lục Cẩn Văn kéo quần lên, quỳ một gối giường. Anh vươn tay kéo chăn .

- Em yêu, buông . Nếu cứ trốn trong đó, em sẽ ngạt thở mất.

- Không!

Lâm Huyền Cơ nắm chặt lấy chăn, chịu đựng cơn đau nhức và cảm giác dính nhớp khắp .

Loading...